0 chữ
Chương 13
Chương 13
Tống An Cửu giật mình, đánh rơi cả đũa: "Lại nữa hả?"
"Trong đầu em chứa mấy thứ linh tinh gì thế?" Phó Thần Thương vỗ vỗ chỗ bên cạnh, "Lại đây, anh có chuyện muốn nói."
"Không!" Tống An Cửu ghét nhất mấy câu kiểu "chúng ta nói chuyện một chút".
Phó Thần Thương không bận tâm, đi thẳng vào vấn đề: "Hôm qua họp phụ huynh là để chọn nguyện vọng đại học đúng không?"
"Ừ, chuyện đó anh khỏi bận tâm." Vì với điểm của cô thì khỏi phải nghĩ đến nguyện vọng nào cả.
"Em định cứ như vậy mãi? Tới ba mươi tuổi vẫn còn học lớp 12, đến mức phải học cùng con trai mình, thấy vui không?"
Khóe miệng Tống An Cửu co giật, độc miệng thật...
"Không nói đâu xa, ngay gần đây thôi, năm nay Lương Giai Giai cũng lên lớp 12."
"Anh đừng cứ lôi cô ta ra nói mãi được không!"
"Chưa hết đâu, rất có khả năng sẽ cùng lớp với em đó!" Phó Thần Thương tiếp tục mỉa.
"Anh đúng là mồm quạ! Đừng có nói bậy!" Mới tưởng tượng thôi đã đủ khiến cô phát điên rồi.
"Em mất mặt cũng được, nhưng anh thì không."
Tống An Cửu chống cằm, bực tức: "Liên quan gì tới anh?"
"Anh yêu cầu em năm sau nhất định phải thi đậu đại học A." Phó Thần Thương liếc cô một cái, gấp sách lại, kết thúc cuộc nói chuyện.
Tống An Cửu lập tức bật dậy: "Gì cơ? Anh gϊếŧ em luôn đi cho rồi!"
Đậu đại học thì thôi cũng được, nhưng còn đại học A nữa? Đùa dai quá rồi đó!
"Anh nhớ không nhầm thì điểm của em trước kia không tệ, ít nhất em đỗ vào trường Trung học Thịnh Cẩn là do thực lực."
"Đó là vì lúc thi trung học, người ngồi cạnh em là thủ khoa toàn thành." Tống An Cửu lí nhí.
"Người đó là Phó Cảnh Hy cháu trai anh, nó ghét nhất là gian lận nên tuyệt đối không để ai nhìn được bài của mình."
"Không thể nào? Phó Cảnh Hy là cháu anh sao?" Tống An Cửu như bị nghẹn, tim đập hụt mất một nhịp, ánh mắt bắt đầu né tránh.
Phó Thần Thương nheo mắt nhìn cô đầy nghi ngờ: "Em thích nó?"
"Anh... anh nói linh tinh gì vậy!"
Câu trả lời đã hiện rõ rành rành trên mặt cô rồi, Phó Thần Thương khẽ bật cười: "Ban đầu anh còn chưa chắc, giờ thì hiểu rồi. Em vào trường Thịnh Cẩn là vì nó?"
"Không phải! Anh đừng có tự suy diễn!"
Cô đúng là ngây thơ đến độ chẳng biết che giấu gì cả, chỉ biết chối đây đẩy.
Thực ra thích thì cứ nhận, cũng đâu phải chuyện gì mất mặt. Nhưng trước mặt Phó Thần Thương mà thừa nhận, cô cảm thấy rất mất giá.
Phó Thần Thương như nhớ ra gì đó, khẽ trầm ngâm: "Chẳng lẽ..."
Tống An Cửu căng hết dây thần kinh, mắt dán chặt vào anh. Trực giác cho cô biết sắp nghe được điều gì đó kinh thiên động địa nữa rồi.
"Mỗi ngày trong ký túc xá của Cảnh Hy đều có một bó hoa hồng chín bông, bữa trưa có hộp cơm hình trái tim, mấy chục chiếc khăn quàng cổ đủ màu... đều là em làm?"
"Trong đầu em chứa mấy thứ linh tinh gì thế?" Phó Thần Thương vỗ vỗ chỗ bên cạnh, "Lại đây, anh có chuyện muốn nói."
"Không!" Tống An Cửu ghét nhất mấy câu kiểu "chúng ta nói chuyện một chút".
Phó Thần Thương không bận tâm, đi thẳng vào vấn đề: "Hôm qua họp phụ huynh là để chọn nguyện vọng đại học đúng không?"
"Ừ, chuyện đó anh khỏi bận tâm." Vì với điểm của cô thì khỏi phải nghĩ đến nguyện vọng nào cả.
"Em định cứ như vậy mãi? Tới ba mươi tuổi vẫn còn học lớp 12, đến mức phải học cùng con trai mình, thấy vui không?"
Khóe miệng Tống An Cửu co giật, độc miệng thật...
"Không nói đâu xa, ngay gần đây thôi, năm nay Lương Giai Giai cũng lên lớp 12."
"Anh đừng cứ lôi cô ta ra nói mãi được không!"
"Chưa hết đâu, rất có khả năng sẽ cùng lớp với em đó!" Phó Thần Thương tiếp tục mỉa.
"Em mất mặt cũng được, nhưng anh thì không."
Tống An Cửu chống cằm, bực tức: "Liên quan gì tới anh?"
"Anh yêu cầu em năm sau nhất định phải thi đậu đại học A." Phó Thần Thương liếc cô một cái, gấp sách lại, kết thúc cuộc nói chuyện.
Tống An Cửu lập tức bật dậy: "Gì cơ? Anh gϊếŧ em luôn đi cho rồi!"
Đậu đại học thì thôi cũng được, nhưng còn đại học A nữa? Đùa dai quá rồi đó!
"Anh nhớ không nhầm thì điểm của em trước kia không tệ, ít nhất em đỗ vào trường Trung học Thịnh Cẩn là do thực lực."
"Đó là vì lúc thi trung học, người ngồi cạnh em là thủ khoa toàn thành." Tống An Cửu lí nhí.
"Người đó là Phó Cảnh Hy cháu trai anh, nó ghét nhất là gian lận nên tuyệt đối không để ai nhìn được bài của mình."
Phó Thần Thương nheo mắt nhìn cô đầy nghi ngờ: "Em thích nó?"
"Anh... anh nói linh tinh gì vậy!"
Câu trả lời đã hiện rõ rành rành trên mặt cô rồi, Phó Thần Thương khẽ bật cười: "Ban đầu anh còn chưa chắc, giờ thì hiểu rồi. Em vào trường Thịnh Cẩn là vì nó?"
"Không phải! Anh đừng có tự suy diễn!"
Cô đúng là ngây thơ đến độ chẳng biết che giấu gì cả, chỉ biết chối đây đẩy.
Thực ra thích thì cứ nhận, cũng đâu phải chuyện gì mất mặt. Nhưng trước mặt Phó Thần Thương mà thừa nhận, cô cảm thấy rất mất giá.
Phó Thần Thương như nhớ ra gì đó, khẽ trầm ngâm: "Chẳng lẽ..."
Tống An Cửu căng hết dây thần kinh, mắt dán chặt vào anh. Trực giác cho cô biết sắp nghe được điều gì đó kinh thiên động địa nữa rồi.
7
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
