TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 11
Chương 11

Phó Thần Thương khẽ xoa trán, bàn tay to đặt sau lưng cô vỗ nhẹ dỗ dành: "Em không mệt à? Thật sự muốn đi đến vậy sao?"

Mệt! Đương nhiên là mệt rồi! Ai thèm đi chứ! Có điều không đi thì còn biết làm gì...

"Đã không muốn thì cần gì phải ép bản thân?"

Anh nghĩ cô muốn chắc? Cô đâu còn lựa chọn nào khác!

"Ngủ ngon đi. Anh đảm bảo khi em tỉnh dậy, mọi chuyện sẽ không ảnh hưởng gì tới em."

Hay thật, rõ ràng là anh không cho cô đi, giờ lại nói như thể cô tự nguyện ở lại, còn làm bộ là người tốt giúp cô quyết định.

Càng nghĩ càng tức. Một lần hai lần thì thôi, nhưng sao lần nào cũng vậy? Mỗi lần mở miệng là lật ngược tình thế, lại khiến người ta chẳng thể không phục. Khả năng đảo trắng thành đen của anh đúng là thần sầu!

Không lẽ ông trời phái anh đến để thu phục cô?

"Ngoan, ngủ đi!"

Âm thanh dịu dàng như có ma lực, cùng bàn tay ấm áp nơi lưng khiến cô dần dịu lại. Vì quá mệt, chỉ cần buông lỏng là ngay lập tức thϊếp đi.

-

Sáng hôm sau, Phó Thần Thương đang làm bữa sáng thì chuông cửa vang lên.

Hôm nay đúng là chẳng được yên thân.

Ngoài cửa.

"Ba, sao ba cứ không chịu tin con vậy? Con gái nhà họ Tống nhìn như khủng long, con mà đi giở trò với cô ta mới là lạ!"

"Thằng nhóc thúi, im ngay cho tao! Tao đâu biết mày bị dây thần kinh nào đứt mà hành xử như vậy!"

Đúng vậy, cậu ta quả thật là bị đứt dây thần kinh mới đi cá cược mà dây vào cái con "quái vật" đó, để giờ đây sắp tốt nghiệp cũng không được yên. Giờ cả trường đang đồn ầm lên là cậu ta đói khát quá hóa liều, dòm ngó "nữ quái số một" của trường Thịnh Cẩn, mất mặt gần chết!

Lúc Phó Thần Thương mở cửa, hai cha con đang cãi nhau ỏm tỏi.

Thấy Phó Thần Thương mặc tạp dề hình gấu, Sở Trấn Sở hơi khựng lại, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, kéo thằng con mình ra trước mặt: "Phó tiên sinh, xin lỗi vì làm phiền sớm vậy. Hôm nay tôi đưa thằng ranh này đến xin lỗi An Cửu nhà anh!"

"Ba, ai sai thì người đó xin lỗi, con không xin lỗi cái con quái vật đó đâu…"

Chát! Một cái bạt tai nảy lửa giáng xuống. Sở Hạo ôm mặt, không thể tin nổi, ba chưa bao giờ đánh cậu như vậy. Đáng chết thật! Tống An Cửu, hôm nay mối thù này coi như kết sổ! Không chơi chết cô thì tôi không mang họ Sở nữa!

Bên trong đang ầm ĩ, Tống An Cửu nghe thấy động, đi dép lẹp xẹp ra, tay ôm gối, đầu óc vẫn lơ mơ vì mới tỉnh ngủ. Cô mặc bộ đồ ngủ cotton màu hồng hoa nhí mà Phó Thần Thương để sẵn đầu giường.

Rõ ràng đầu óc còn chưa tỉnh hẳn, không thì có đánh chết cô cũng không mặc bộ đồ ngủ đó.

Nhưng vừa thấy gương mặt Sở Hạo, cô lập tức tỉnh táo lại, khuôn mặt biến đổi 180 độ, hiện lên nét ngông nghênh trêu ngươi: "Ơ kìa, không phải Sở thiếu gia sao? Sao hả? Hôm trước bị đánh chưa đủ đau à?"

6

0

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.