TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 10
Chương 10

Dẹp! Đang nghĩ cái gì vậy trời?! Tống An Cửu nhanh chóng lắc đầu, tiếp tục lặng lẽ đặt tay anh xuống, sau đó lật chăn, nhặt quần áo rồi chuồn khỏi phòng.

Ra đến phòng khách, cô bắt đầu tìm bộ đồ hôm qua mình thay ra. Nếu mà mặc bộ đồ Phó Thần Thương mua cho, đám kia chắc chết ngất vì sốc mất!

Cuối cùng cũng tìm được túi quần áo trên ghế sofa, cô vội vã lôi ra mặc vào.

Đứng dậy hơi gấp, cơ thể lập tức đau nhói, cô nhăn nhó ôm eo, kéo vạt áo lên nhìn thử, một vết bầm tím rõ mồn một hiện ra trước mắt. Mẹ kiếp! Đồ cầm thú...

Không chỉ eo, trên người cô còn rất nhiều chỗ thâm tím. Mùa hè mặc đồ ít vải, muốn che cũng không che nổi. Cô kéo cổ áo khoác da lên cao, thở dài, thôi kệ, tạm thế đã. Giờ chỉ có cánh tay lộ ra, mà cô vốn cũng hay có vết thương cũ, nhìn không rõ lắm.

Tốt nhất là chuồn lẹ trước khi Phó Thần Thương tỉnh dậy.

"Trông còn dư sức như vậy, có vẻ tối qua anh không nên mềm lòng tha cho em rồi."

Giọng nói vang lên bất ngờ khiến sống lưng Tống An Cửu cứng đờ. Cô chậm rãi quay đầu lại, chỉ thấy Phó Thần Thương khoanh tay đứng tựa vào khung cửa phòng ngủ, không rõ đã đứng đó từ bao giờ.

Xạo! Tối qua anh mà gọi là “mềm lòng” á? Cô gào khản cả cổ, anh cũng chẳng động lòng một chút nào…

-

"Em định đi đâu?" Phó Thần Thương liếc nhìn cô một cái. Thấy cô im lặng không đáp, anh dịu giọng: "Nói anh nghe thử xem, biết đâu anh sẽ cho em đi."

"Thật không đó?" Tống An Cửu lập tức kể rành rọt mọi chuyện, đại khái là hồi trước cô từng đua xe lậu và giành giải nhất, ăn được mười vạn tiền thưởng, ai ngờ lại đắc tội người ta, giờ bị gọi ra đấu tay đôi để trả đũa.

Nhưng vừa dứt lời, Phó Thần Thương đã không cần suy nghĩ mà dập tắt hy vọng: "Không được đi."

Tống An Cửu như bùng cháy: "Ít nhất anh cũng phải suy nghĩ chứ! Không phải anh nói sẽ cân nhắc sao? Chuyện này đâu phải lỗi của em, là người ta khıêυ khí©h trước!"

"Được thôi, vậy anh hỏi em, không đi thì có sao không?"

"Thì... thì mất mặt chứ sao!" Cô lắp bắp.

"Từ nay về sau em sẽ cắt đứt hết liên hệ với đám người đó, nên chuyện đó không xảy ra được."

"Ai nói em sẽ cắt đứt với họ?"

"Anh nói." Vừa dứt lời, Phó Thần Thương đã bế cô lên bằng một vòng tay gọn gàng.

"Phó Thần Thương, thả em xuống!"

"Muốn anh làm tiếp nữa thì cứ giãy đi." Giọng nói trầm khàn kề bên tai, mang theo ám muội khiến người ta run rẩy.

"Anh..."

Tống An Cửu trừng mắt nhìn anh, cả người run rẩy vì giận.

6

0

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.