TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 24
Chương 24

Trần Trọng bị thái độ phản nghịch của hắn làm cho phiền não mà thở dài, Trương Lan thì không nhịn được nữa, nhìn theo bóng hai người quấn quít cùng nhau đi lên lầu mà bực dọc nói: “Suốt ngày ong bướm ong bướm, đàn bà con gái không rõ lai lịch cũng dắt về nhà, lớn bé trong nhà chẳng ai khiến người ta yên tâm!”

Giọng không lớn không nhỏ, vừa vặn để hai người trên lầu nghe thấy, thân thể Nam Vãn Ngâm khẽ cứng lại, linh cảm Trần Dự Lăng sẽ không vui, vừa ngẩng đầu nhìn đã thấy trong mắt hắn hiện lên tia giận lạnh như băng.

Cảm xúc đó chỉ lướt qua trong thoáng chốc, hắn nhanh chóng lại mỉm cười chẳng để tâm, cúi mắt nhìn cô, hỏi: “Sao thế, thấy tủi thân à?”

Nam Vãn Ngâm lắc đầu, cô tất nhiên không thấy tủi thân, diễn viên được thuê bằng tiền sao có thể nhập vai. Chỉ cười càng dịu dàng hơn: “Có anh bên cạnh, em mới chẳng để tâm người khác nói gì.”

Trần Dự Lăng đáp lại một tiếng “Ngoan”, ôm cô biến mất ở khúc rẽ cầu thang.

Tại bàn ăn, Trần Trọng tháo bỏ lớp vỏ từ ái, hỏi Trần Cảnh Tiêu: “Cậu ta đã ký thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần của Tân Hằng chưa?”

“Chưa, vẫn như trước kia, chỉ cần tiền.”

“Chỉ cần nó chịu an phận, cả đời không lo cơm áo cũng không khó. Chỉ sợ là không như vẻ ngoài ngoan ngoãn đó. Hai đứa cùng tuổi, bình thường con để mắt tới nó nhiều hơn một chút.”

Trần Cảnh Tiêu hơi trầm mặc, “Làm vậy khó tránh miệng lưỡi thế gian. Trả Tân Hằng lại cho nó, chúng ta tách riêng cũng chưa chắc đã kém hơn bây giờ.”

Trần Trọng gấp khăn ăn lại, lau khóe miệng, cười nhạt: “Năm đó làm tang lễ cho cha mẹ nó, khi đó nó mới sáu tuổi, vừa thấy ta đã lao tới gào khóc đòi đánh gϊếŧ, dữ như một con sói con.”

Ném khăn ăn xuống, ông nhìn chằm chằm Trần Cảnh Tiêu mà răn dạy: “Cảnh Tiêu, đối với nó, cả đời này con phải luôn cảnh giác đề phòng. Tham tiền háo sắc không sao, nhà họ Trần không thiếu tiền cho nó tiêu xài. Nhưng nếu nó dám có chút dã tâm với Tân Hằng, thì sự nhân từ của con sẽ trở thành bùa đòi mạng của cả nhà ta.”

“Trần Dự Lăng không thể nắm quyền, câu này dù bất cứ khi nào con cũng phải ghi nhớ trong lòng.”

Chỉ cách một tầng lầu, trong phòng Trần Dự Lăng ở tầng hai, Nam Vãn Ngâm ngồi ngay ngắn trên ghế kiên nhẫn chờ đợi. Người đàn ông đứng bên cửa sổ ngắm cảnh hồ rất lâu vẫn không lên tiếng, nhìn từ phía sau tựa như một thanh kiếm đóng băng, lạnh như băng tuyết, trầm như vực sâu.

Một lúc lâu sau, hắn mới nhàn nhạt cất lời: “Đợi thêm chút nữa, lát nữa tôi đưa em về.”

Nam Vãn Ngâm khẽ “ừ” một tiếng đáp lại.

“Chuyện hôm nay, nếu có người hỏi, em biết phải trả lời thế nào không?”

“Chỉ biết Trần tổng đúng như lời đồn bên ngoài, là một cậu ấm nhà giàu thích sắc đẹp, ham hưởng lạc.” Cô dò xét suy đoán ý hắn.

Trần Dự Lăng từ bên cửa sổ quay đầu lại, nét sắc lạnh nơi mày mắt tan đi: “Em rất thông minh.”

Nam Vãn Ngâm tỏ lòng trung thành với hắn: “Ngài là bạn của ngài Bùi, cũng là cấp trên của tôi, chuyện của ngài, tôi tuyệt đối giữ kín với bất kỳ ai.”

Ánh mắt hắn dừng trên người cô hai giây, đôi mắt ngấn nước ấy quá mức xinh đẹp, khi nhìn người trông như chứa đầy dịu dàng, ngoan ngoãn ngồi đó như một bình hoa trang trí xinh xắn, vừa mắt dễ chịu.

Có phải Bùi Trạch Châu cũng vì vẻ ngoài thanh thuần vô tình mang theo phong tình ấy của cô mà động tâm?

Ý nghĩ ấy lướt qua, hắn không có ý dò xét cảm tình người khác, chỉ phất tay ra hiệu cho cô theo mình xuống lầu.

Rời khỏi biệt thự Vân Hồ Sơn Trang thì trời đã về chiều, ánh hoàng hôn cam đỏ nhuộm cả mặt hồ, Trần Dự Lăng lái xe đưa cô về công ty thay đồ tẩy trang, lúc chia tay còn chuyển cho cô ba vạn tệ xem như phần thưởng.

Nam Vãn Ngâm chưa bao giờ thấy kiếm tiền lại dễ dàng đến thế. Trước kia, giữa trưa hè nắng gắt, đổ mồ hôi phát tờ rơi cả buổi chiều cũng chỉ được tám mươi tệ, đỡ cực hơn chút thì làm gia sư, tính theo giờ cũng chỉ một trăm, đã là công việc tốt hiếm hoi cô tìm được. Thế mà hôm nay chỉ ăn một bữa cơm, tài khoản đã vào bốn vạn.

Vậy nên, con người làm sao có thể không cố mà trèo lên? Nếu cam chịu, sống qua ngày cho xong, thì bốn vạn này phải đánh đổi biết bao mồ hôi cực nhọc ngày đêm mới kiếm được?

Giờ này mọi người đều đã tan làm về nhà, cô thay lại đồ của mình rồi từ công ty đón tàu điện ngầm trở về ký túc xá. Khi về tới phòng, Lý Niệm Vi đang phơi đồ ngoài ban công, Từ Linh thì ăn đồ mang về, ánh mắt cả hai đều chẳng hề đặt lên người cô.

Nam Vãn Ngâm cởϊ áσ khoác, liếc thấy trên bàn có một phong thư đang nằm im, vừa cầm lên xem thì Lý Niệm Vi đi tới giải thích: “Có người nhờ cô quản lý ký túc đưa lại cho cậu, tớ và Từ Linh tiện đường lên tầng nên dì ấy nhờ bọn tớ mang lên.”

“Cảm ơn.”

“Chuyện nhỏ thôi.” Lý Niệm Vi lau khô tay rồi ngồi lại bàn, bật máy sấy tóc.

Nam Vãn Ngâm xé phong thư, đổ ra một tấm thẻ ngân hàng, chính là chiếc thẻ do Điền Hạo đưa cho cô.

Cô từng rút một vạn từ chiếc thẻ này, sau đó để lại bên chỗ Vũ Xuyên. Số tiền ấy là khoản bồi thường cho việc hắn một lần bước qua Quỷ môn quan, ban đầu Nam Vãn Ngâm không định đυ.ng tới dù chỉ một xu, nhưng vì thoát khỏi tình cảnh bế tắc, cô đành phải tạm thời mượn dùng.

Cô không biết phải diễn tả tâm trạng lúc này thế nào, nghĩ đến Vũ Xuyên, nghĩ đến đêm giao thừa định đoạt vận mệnh của cả hai trong viện phúc lợi năm đó, thẻ ngân hàng trong tay cô như in ra hai vết trắng sâu hoắm trong lòng bàn tay.

Những khổ đau mà bọn họ từng gánh chịu, phải có người đứng ra trả giá. Cái tên Trương Hằng và Tông Hoài lặp đi lặp lại trong tâm trí cô như thể đang bị nghiền nát giữa kẽ răng. Nam Vãn Ngâm tự nhủ không thể nóng vội, cần giữ bình tĩnh, chậm rãi từng bước một, sẽ có một ngày những người đó đều phải trả giá, mang theo chật vật và tự tôn mà bò rạp dưới đất, giống như Vũ Xuyên ngày trước.

Chỉ khi như vậy, mới xem như trả hết nợ.

Cô cất thẻ, nhắn tin cho Vũ Xuyên qua điện thoại.

[Em không thiếu tiền.]

Vũ Xuyên trả lời: [Tôi cũng không thiếu.]

[Không thiếu thì tích lại đi, sau này thế nào cũng cần dùng đến.]

[Tôi có thể tự kiếm.]

[Tiền bồi thường vì anh bị đánh, em cầm thì thành gì chứ?]

Vũ Xuyên lần này trả lời chậm hơn hẳn, khung trò chuyện hiện mãi trạng thái đang nhập văn bản, hồi lâu mới gửi đến một câu: [Tính là người nhà, chính em nói đó.]

Hắn nói như vậy, Nam Vãn Ngâm không tiện phản bác nữa, nghĩ vẫn nên gặp mặt nói rõ thì hơn: [Mai tan làm anh rảnh không, mình ăn bữa cơm?]

[Tôi tan làm muộn.]

[Em chờ anh.]

[Ừ.]

Cuộc trò chuyện kết thúc, Nam Vãn Ngâm đặt điện thoại xuống đi rửa mặt. Lúc lên giường thì hiếm hoi bị mất ngủ, cả đêm trở mình không yên, suy nghĩ cứ quanh quẩn về Bùi Trạch Châu, lờ mờ bắt đầu định hình được điều gì đó, đến khi cảm thấy đủ rõ ràng mới để bản thân chìm vào giấc ngủ.

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.