TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 23
Chương 23

Nam Vãn Ngâm vòng qua phía ghế phụ, ngồi vững rồi nghe thấy hắn hỏi: “Biết làm nũng giả vờ yêu chiều không?”

“Không... Quen lắm.” Trong xe ánh sáng càng mờ hơn, cô mở to đôi mắt ướŧ áŧ dịu dàng, khẽ khàng trả lời.

Trần Dự Lăng chống khuỷu tay lên cửa sổ xe, cằm tì lên cổ tay, liếc cô một cái như cười như không: “Nũng nịu, quyến rũ, đưa tình qua ánh mắt, bây giờ em trông nghiêm túc quá, đưa em về nhà chẳng khác gì tự tìm phiền phức, hiểu tôi nói gì không?”

Nam Vãn Ngâm gật đầu, đáy mắt vẫn còn ngơ ngác, rõ ràng chưa hiểu hết.

Hắn nói rõ hơn: “Trên bàn tiệc, cứ ai là người thì em cứ chọc cho họ tức lên. Chọc được một người, sau đó tôi thưởng thêm cho em một vạn.”

“Rõ rồi, Tổng Giám đốc Trần!” Lần này cô đáp rất tự tin.

Trần Dự Lăng nhướng mày: “Ví dụ?”

Nam Vãn Ngâm vén tóc uốn gợn ra sau gáy, lộ ra một khoảng vai trắng mịn như sứ, nửa người trên nghiêng về phía hắn, cánh tay vươn qua hộp tỳ tay dễ dàng lấy đi điếu thuốc kẹp trong tay hắn. Đôi môi đỏ mọng ngậm lấy, hít một hơi sâu rồi nén cơn ho mà phả khói về phía hắn: “Thế này?”

Cô nghiêng người, cảnh xuân trước ngực lộ rõ trong tầm mắt hắn, đầu lọc thuốc in rõ dấu son môi, vẻ mặt tự mãn chờ hắn khen ngợi.

Trần Dự Lăng nhìn cô một lúc, rồi giơ tay chạm vào khóe môi cô mà vuốt nhẹ, ngữ khí mập mờ: “Tài nghệ thiên phú như thế, không biết Bùi Trạch Châu có hay không?”

Nam Vãn Ngâm hơi ngẩn ra, lại lộ ra vẻ e sợ làm sai điều gì, phong tình vừa rồi lập tức tiêu tán không dấu vết.

Trần Dự Lăng rút điếu thuốc từ ngón tay cô ra, dập tắt rồi vứt bỏ: “Không phải thứ tốt đẹp gì, đừng dính vào.”

Chiếc xe thể thao nổ máy, tiếng động cơ vang dội. Người đàn ông nhìn thẳng phía trước, nửa khuôn mặt nghiêng sắc sảo góc cạnh, lông mày ánh mắt hơi lạnh lùng vô tình, nhưng động tác xoay vô lăng lại quá đỗi tùy tiện lười nhác, toát ra vẻ phóng túng bất kham.

Xe lao đi rời khỏi khu trung tâm thành phố, hai bên đường cây xanh càng lúc càng rậm rạp. Khu biệt thự dọc ven hồ dần dần hiện ra trước mắt, mãi cho đến khi tấm bia đá khắc chữ “Vân Hồ Sơn Trang” xuất hiện, Nam Vãn Ngâm mới thật sự hiểu thế nào là “tấc đất tấc vàng”.

Trước kia từng lướt qua khu vực này trên bản đồ điện thoại, khi đó cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình có liên quan tới nơi này. Giờ phút này, Nam Vãn Ngâm lặng lẽ nhìn ra khung cửa sổ, trời xanh hồ biếc, tim đập rộn ràng không thể kiểm soát - Đó là niềm hưng phấn dâng trào, là du͙© vọиɠ và tham vọng lớn dần theo từng điều cô được chứng kiến.

Xe dừng lại, Trần Dự Lăng xuống xe trước, vòng qua đầu xe đến mở cửa cho cô. Nam Vãn Ngâm cười duyên, khoác tay hắn, nghiêng đầu ghé sát tai nói nhỏ: “Như thế này được không?”

Trần Dự Lăng cũng tỏ ra thân mật như vậy: “Làm tốt lắm.”

Cả hai cứ thế thản nhiên bước vào phòng khách, Nam Vãn Ngâm mềm mại như không xương mà tựa sát vào người hắn. Ba người đang trò chuyện trong phòng khách lập tức ngẩng đầu nhìn. Người đàn ông trung niên mỉm cười ôn hòa, người phụ nữ bên cạnh dù được chăm sóc kỹ lưỡng nhưng sắc mặt lại rõ ràng sa sầm xuống, còn người đàn ông mặc đồ ở nhà có vài nét giống Trần Dự Lăng vẫn bình thản cúi đầu uống trà.

Trần Dự Lăng không hề để tâm, ôm eo cô ngồi xuống chiếc sofa trống, cười cợt giới thiệu: “Chú Trần Trọng, thím Trương Lan, còn đây là anh họ tôi - Trần Cảnh Tiêu.”

Nam Vãn Ngâm cũng không khiến hắn thất vọng, bắt nhịp rất nhanh: “Cháu chào chú, chào thím, chào anh họ. Lần đầu gặp mặt không chuẩn bị quà cáp gì, lần sau cháu sẽ bù nhé.”

Trương Lan hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu đi, Trần Trọng liền đứng ra hòa giải không khí: “Được rồi, Tiểu An hiếm khi về nhà, ăn cơm thôi.”

Ông cùng Trương Lan đứng dậy đi về phía phòng ăn trước, Trần Cảnh Tiêu đi sau một bước, sóng vai với Trần Dự Lăng, liếc nhìn Nam Vãn Ngâm đang bám sát lấy cánh tay hắn, định nói lại thôi: “Bạn gái này của cậu trước đây hình như chưa từng thấy.”

Biết rõ Trần Dự Lăng là người ăn chơi, dù sao cũng là anh em trong nhà, tuổi cũng không còn nhỏ, nên sớm ổn định lập gia đình. Mà kiểu phụ nữ như thế này thì rõ ràng không thể cưới vào cửa.

Trần Dự Lăng không đáp lại, chỉ hỏi ngược lại: “Sao không thấy chị dâu?”

Trương Lan tình cờ nghe được, ngồi xuống bàn liền hỏi tiếp: “Phải đó, Dục Tú sao không đi cùng con?”

Trần Cảnh Tiêu giải thích: “Hôm nay cô ấy có buổi tiếp khách, không thể từ chối được.”

Trương Lan tỏ vẻ không hài lòng: “Công việc quan trọng cũng không thể bỏ bê gia đình. Hai đứa cũng nên tính đến chuyện có con rồi.”

Người giúp việc lần lượt bưng các món ăn lên bàn, Nam Vãn Ngâm ngồi sát bên Trần Dự Lăng, còn kéo tay hắn ra so với tay mình, không biết giữ ý cũng chẳng có quy củ gì. Trần Dự Lăng lại mặc kệ cô, trong khi đám trưởng bối còn chưa động đũa, hắn đã gắp cho Nam Vãn Ngâm một miếng sườn.

Cô làm ra vẻ xúc động không thôi, bất chấp có người khác ở đó mà hôn nhẹ lên má hắn.

Trần Trọng khẽ ho một tiếng, cố nhắc hai người chú ý đến hoàn cảnh.

Trần Cảnh Tiêu thì lại có chút ngưỡng mộ sự phóng túng của họ, quay sang nói với Trương Lan: “Tập đoàn nhà họ Chung đang trong giai đoạn rối ren, giữ vững được tình hình hoàn toàn nhờ cô ấy xoay sở bên ngoài. Mẹ đã không muốn ra tay giúp, thì cũng đừng trách cô ấy quá nhiều.”

Sắc mặt Trương Lan không vui, dứt khoát không nói thêm lời nào, Trần Trọng liền bảo mọi người mau dùng bữa, có chuyện gì ăn xong hãy nói tiếp.

Trần Dự Lăng vốn chỉ đến cho có lệ, ăn vài đũa rồi mất hứng, thấy Nam Vãn Ngâm ăn ngon miệng, nửa bữa sau gần như toàn gắp món cho cô.

Trước mặt Trương Lan là món vịt thái lát mà Nam Vãn Ngâm thích nhất, Trần Dự Lăng ngại gắp phiền phức, dứt khoát đứng dậy bê cả đĩa đặt trước mặt cô, giọng nói cưng chiều: “Ăn nhiều một chút.”

Nam Vãn Ngâm cong mắt cười, không quên tiếp tục hoàn thành KPI, chớp đôi mắt vô tội nhìn về phía Trương Lan: “Thím không phiền chứ ạ?”

Trương Lan nhịn không vui mà đặt đũa xuống, không phát tác tại chỗ hoàn toàn là nhờ vào giáo dưỡng, so đo với loại phụ nữ không lên nổi mặt bàn này chỉ tổ hạ thấp thân phận.

Thấy mọi người ăn cũng gần xong, Trần Trọng bắt đầu khuyên bảo Trần Dự Lăng: “Tiểu An, con bây giờ cũng không còn nhỏ nữa, nên tính đến chuyện tiếp quản Tân Hằng rồi.”

Trần Dự Lăng tỏ vẻ không để tâm, cười cợt nhả: “Chú à, trong tay con còn đang quản Tinh Diệu mà.”

“Chuyện đó chỉ là trò trẻ con thôi, tương lai nhà họ Trần vẫn phải do con gánh vác.”

Trần Dự Lăng xoắn lấy một lọn tóc của Nam Vãn Ngâm, quấn quanh đầu ngón tay: “Không phải còn anh con đấy sao? Đều là con cháu nhà họ Trần, ai thừa kế cũng vậy. Con bây giờ sống an nhàn thoải mái, đừng kéo con về làm mấy việc khổ sở đó.”

Trần Trọng khuyên nhủ đầy thành ý: “Gia nghiệp nhà họ Trần là do cha con liều mình gầy dựng. Cha mẹ con ra đi quá đột ngột, chú mới tạm thời tiếp quản, những năm qua xem như là thay mặt giữ hộ. Dù thế nào cũng phải trả lại cho con.”

Những năm gần đây, mỗi lần họp mặt gia đình ông đều nói như vậy, Trần Dự Lăng chẳng còn kiên nhẫn để nghe, ôm lấy Nam Vãn Ngâm đứng dậy đi lên lầu, chỉ để lại một câu: “Chú cứ chuyển tiền đều cho con là coi như không phụ lòng cha con rồi.”

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.