0 chữ
Chương 20
Chương 20
Cuộc trò chuyện kết thúc, Nam Vãn Ngâm đang định cáo từ thì Bùi Trạch Châu lại bất ngờ khen chiếc vòng tay cô đeo rất tinh xảo.
Nam Vãn Ngâm không hề đề phòng, giọng trong trẻo kể lại nguồn gốc:
“Trước đây em từng làm thêm ở studio của cô Hoàng Ánh, chiếc vòng này là cô ấy tặng.”
“Hoàng Ánh của xưởng men Xuân Đình?”
“Vâng! Bùi tiên sinh, ngài cũng biết cô Hoàng sao?” Cô có chút mừng rỡ bất ngờ, như thể vừa mới có thêm một tầng liên kết gần gũi hơn với hắn.
Bùi Trạch Châu trả lời nước đôi: “Bà ấy là người kế thừa kỹ nghệ tráng men khảm xà cừ - Một di sản văn hóa phi vật thể, rất có tiếng trong giới văn hóa ở Bắc Kinh, tác phẩm của bà ấy khó mà mua được dù có tiền.”
Nghe hắn nói vậy, Nam Vãn Ngâm không kìm được mà đưa tay chạm lên chiếc vòng nơi cổ tay, ánh mắt thoáng hiện sự luyến tiếc, rồi tháo vòng xuống đưa cho hắn:
“Bùi tiên sinh, em không có gì để báo đáp ân tình của ngài, nếu ngài thích thì chiếc vòng này em xin tặng ngài.”
Bùi Trạch Châu bị dáng vẻ cô cố nén tiếc nuối mà vẫn dâng tặng làm cho bật cười, gương mặt nho nhã điềm tĩnh hiện thêm chút sinh động:
“Tôi cũng chưa đến mức thèm thuồng đồ của một cô gái nhỏ. Cất đi đi. Tôi bảo Điền Hạo đưa em về.”
Nam Vãn Ngâm không tránh khỏi đỏ mặt: “Vậy em không làm phiền ngài nữa.”
Nhìn bóng lưng cô gần như bỏ chạy, vẻ ôn hòa trên gương mặt Bùi Trạch Châu dần thu lại, ánh mắt nhàn nhạt, thu lại tầm nhìn rồi cúi xuống gửi tin nhắn cho Điền Hạo:
[Điều tra mối quan hệ giữa cô ta và Hoàng Ánh.]
Khi Nam Vãn Ngâm đẩy cánh cửa gỗ chạm khắc của trà thất bước ra, Điền Hạo vừa nhấn nút gửi hai chữ: [Đã rõ.]
“Nam tiểu thư, tôi đưa cô về trường.”
Nam Vãn Ngâm lễ phép gật đầu: “Làm phiền trợ lý Điền rồi.”
Khác với sự căng thẳng và thấp thỏm khi đến, trên đường về tâm trạng của cô đã bình tĩnh hơn nhiều. Mọi việc cấp bách đều đã được giải quyết, với Bùi Trạch Châu cũng đã gieo xuống một cơ hội tái ngộ, những gì cần làm lúc này là kiên nhẫn chờ đợi.
Cô cúi mắt nhìn vòng tay trên cổ tay mình. Quả thực cô từng làm thêm ở xưởng của Hoàng Ánh, nhưng chiếc vòng này không phải là món quà riêng bà ấy tặng cho cô.
Hoàng Ánh là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, chỉ cần tác phẩm có chút khiếm khuyết sẽ lập tức tiêu hủy. Chiếc vòng này phần hoa lá có một đoạn tráng men màu không đều, tuy nhìn tổng thể không rõ, nhưng Hoàng Ánh thì thừa biết chỗ lỗi ấy. Vì vậy, đối với bà, món đồ này giữ lại thì tiếc, mà đem triển lãm thì không xứng.
Lúc đó Nam Vãn Ngâm đang thu dọn chỉ vàng, thấy bà đang phân vân nên vô tình buột miệng khen một câu “đẹp quá”, Hoàng Ánh vì câu nói đó mà tùy tiện đưa cho cô, nói rằng: món này bỏ thì tiếc, để trưng thì không vừa ý, coi như thưởng cho cô vì đã thức khuya làm thêm cùng bà.
Giới văn nhân hiểu được thưởng thức và thẩm định, còn Nam Vãn Ngâm chỉ là một sinh viên nghèo đang chật vật mưu sinh, vì thế sau khi nhận được chiếc vòng, ý nghĩ đầu tiên của cô là muốn đem bán. Nhưng thứ này cô không thể nói rõ nguồn gốc, bởi tất cả các sản phẩm thủ công được bày bán ở xưởng men Xuân Đình đều có thông tin người mua được ghi chép rõ ràng, còn chiếc vòng trên tay cô thì chưa từng được đem bán ra ngoài. Chỉ cần nhìn kỹ tay nghề đã có thể đoán được đó là tác phẩm của Hoàng Ánh.
Thế nhưng người thực sự có mắt nhìn và biết đánh giá loại đồ thủ công này lại không nhiều, phần lớn chỉ là những kẻ có tiền chạy theo xu hướng. Nói không rõ nguồn gốc thì trong mắt họ nó sẽ thành hàng giả, mà nếu khai thật, món này liền trở thành đồ lỗi, sẽ không bán được giá. Lại không may để Hoàng Ánh biết được, e rằng còn gây ra rắc rối.
Cho nên dù chiếc vòng này đáng giá, nhưng rơi vào tay cô cũng chỉ có thể nằm yên một góc trong tủ, phủ bụi theo năm tháng.
Cô quyết định đeo chiếc vòng này đến gặp Bùi Trạch Châu, hoặc nói chính xác hơn, dù biết có thể khiến đối phương không vui, vẫn nhất định phải có một cuộc gặp mặt, suy cho cùng cũng bắt nguồn từ một câu oán trách mà cô từng nghe trong ký túc xá.
“Cái bà Hoàng Ánh của xưởng men Xuân Đình thì có gì ghê gớm! Có chút tay nghề liền bắt đầu kiêu căng ngạo mạn. Bà nội của tôi lại cứ thích đồ của bà ta, cuối năm nay mừng thọ tám mươi, anh tôi đích thân đến nhà muốn nhờ làm một bức bình phong Bát Tiên chúc thọ, vậy mà bà ta nhất quyết không nhận, không hiểu đang làm cao cái gì!”
Bùi Trạch Châu từng bị Hoàng Ánh từ chối, nếu trong lòng còn canh cánh, ắt sẽ chú ý đến chiếc vòng trên cổ tay cô. Người trong giới văn hóa phần lớn đều thanh cao tự trọng, dùng tiền ép buộc chẳng khác nào sỉ nhục họ, nhưng nếu có thể xác định được mối quan hệ để làm cầu nối, chưa chắc đã không xoay chuyển được tình thế.
Nếu trực tiếp nói trong điện thoại rằng cô quen biết Hoàng Ánh thì quá mang tính vụ lợi, chỉ có gặp mặt trực tiếp thế này mới có thể phát huy tối đa giá trị của quân bài cô đang nắm trong tay.
Về việc hắn có cử người đi điều tra hay không, điều này Nam Vãn Ngâm hoàn toàn không lo lắng. Khi đó trong xưởng làm việc chỉ có cô và Hoàng Ánh, ngay cả bản thân Bùi Trạch Châu cũng bị chặn ngoài cửa, người được cử đến càng không thể tiếp xúc được với Hoàng Ánh. Cứ để họ đi điều tra cũng chỉ biết được vài thông tin vô thưởng vô phạt, dù sao trong lời cô nói cũng có ba phần giả bảy phần thật, chuyện từng làm thêm ở xưởng cũng không phải là do cô bịa ra.
Nam Vãn Ngâm không hề đề phòng, giọng trong trẻo kể lại nguồn gốc:
“Trước đây em từng làm thêm ở studio của cô Hoàng Ánh, chiếc vòng này là cô ấy tặng.”
“Hoàng Ánh của xưởng men Xuân Đình?”
“Vâng! Bùi tiên sinh, ngài cũng biết cô Hoàng sao?” Cô có chút mừng rỡ bất ngờ, như thể vừa mới có thêm một tầng liên kết gần gũi hơn với hắn.
Bùi Trạch Châu trả lời nước đôi: “Bà ấy là người kế thừa kỹ nghệ tráng men khảm xà cừ - Một di sản văn hóa phi vật thể, rất có tiếng trong giới văn hóa ở Bắc Kinh, tác phẩm của bà ấy khó mà mua được dù có tiền.”
Nghe hắn nói vậy, Nam Vãn Ngâm không kìm được mà đưa tay chạm lên chiếc vòng nơi cổ tay, ánh mắt thoáng hiện sự luyến tiếc, rồi tháo vòng xuống đưa cho hắn:
Bùi Trạch Châu bị dáng vẻ cô cố nén tiếc nuối mà vẫn dâng tặng làm cho bật cười, gương mặt nho nhã điềm tĩnh hiện thêm chút sinh động:
“Tôi cũng chưa đến mức thèm thuồng đồ của một cô gái nhỏ. Cất đi đi. Tôi bảo Điền Hạo đưa em về.”
Nam Vãn Ngâm không tránh khỏi đỏ mặt: “Vậy em không làm phiền ngài nữa.”
Nhìn bóng lưng cô gần như bỏ chạy, vẻ ôn hòa trên gương mặt Bùi Trạch Châu dần thu lại, ánh mắt nhàn nhạt, thu lại tầm nhìn rồi cúi xuống gửi tin nhắn cho Điền Hạo:
[Điều tra mối quan hệ giữa cô ta và Hoàng Ánh.]
Khi Nam Vãn Ngâm đẩy cánh cửa gỗ chạm khắc của trà thất bước ra, Điền Hạo vừa nhấn nút gửi hai chữ: [Đã rõ.]
“Nam tiểu thư, tôi đưa cô về trường.”
Khác với sự căng thẳng và thấp thỏm khi đến, trên đường về tâm trạng của cô đã bình tĩnh hơn nhiều. Mọi việc cấp bách đều đã được giải quyết, với Bùi Trạch Châu cũng đã gieo xuống một cơ hội tái ngộ, những gì cần làm lúc này là kiên nhẫn chờ đợi.
Cô cúi mắt nhìn vòng tay trên cổ tay mình. Quả thực cô từng làm thêm ở xưởng của Hoàng Ánh, nhưng chiếc vòng này không phải là món quà riêng bà ấy tặng cho cô.
Hoàng Ánh là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, chỉ cần tác phẩm có chút khiếm khuyết sẽ lập tức tiêu hủy. Chiếc vòng này phần hoa lá có một đoạn tráng men màu không đều, tuy nhìn tổng thể không rõ, nhưng Hoàng Ánh thì thừa biết chỗ lỗi ấy. Vì vậy, đối với bà, món đồ này giữ lại thì tiếc, mà đem triển lãm thì không xứng.
Giới văn nhân hiểu được thưởng thức và thẩm định, còn Nam Vãn Ngâm chỉ là một sinh viên nghèo đang chật vật mưu sinh, vì thế sau khi nhận được chiếc vòng, ý nghĩ đầu tiên của cô là muốn đem bán. Nhưng thứ này cô không thể nói rõ nguồn gốc, bởi tất cả các sản phẩm thủ công được bày bán ở xưởng men Xuân Đình đều có thông tin người mua được ghi chép rõ ràng, còn chiếc vòng trên tay cô thì chưa từng được đem bán ra ngoài. Chỉ cần nhìn kỹ tay nghề đã có thể đoán được đó là tác phẩm của Hoàng Ánh.
Thế nhưng người thực sự có mắt nhìn và biết đánh giá loại đồ thủ công này lại không nhiều, phần lớn chỉ là những kẻ có tiền chạy theo xu hướng. Nói không rõ nguồn gốc thì trong mắt họ nó sẽ thành hàng giả, mà nếu khai thật, món này liền trở thành đồ lỗi, sẽ không bán được giá. Lại không may để Hoàng Ánh biết được, e rằng còn gây ra rắc rối.
Cho nên dù chiếc vòng này đáng giá, nhưng rơi vào tay cô cũng chỉ có thể nằm yên một góc trong tủ, phủ bụi theo năm tháng.
Cô quyết định đeo chiếc vòng này đến gặp Bùi Trạch Châu, hoặc nói chính xác hơn, dù biết có thể khiến đối phương không vui, vẫn nhất định phải có một cuộc gặp mặt, suy cho cùng cũng bắt nguồn từ một câu oán trách mà cô từng nghe trong ký túc xá.
“Cái bà Hoàng Ánh của xưởng men Xuân Đình thì có gì ghê gớm! Có chút tay nghề liền bắt đầu kiêu căng ngạo mạn. Bà nội của tôi lại cứ thích đồ của bà ta, cuối năm nay mừng thọ tám mươi, anh tôi đích thân đến nhà muốn nhờ làm một bức bình phong Bát Tiên chúc thọ, vậy mà bà ta nhất quyết không nhận, không hiểu đang làm cao cái gì!”
Bùi Trạch Châu từng bị Hoàng Ánh từ chối, nếu trong lòng còn canh cánh, ắt sẽ chú ý đến chiếc vòng trên cổ tay cô. Người trong giới văn hóa phần lớn đều thanh cao tự trọng, dùng tiền ép buộc chẳng khác nào sỉ nhục họ, nhưng nếu có thể xác định được mối quan hệ để làm cầu nối, chưa chắc đã không xoay chuyển được tình thế.
Nếu trực tiếp nói trong điện thoại rằng cô quen biết Hoàng Ánh thì quá mang tính vụ lợi, chỉ có gặp mặt trực tiếp thế này mới có thể phát huy tối đa giá trị của quân bài cô đang nắm trong tay.
Về việc hắn có cử người đi điều tra hay không, điều này Nam Vãn Ngâm hoàn toàn không lo lắng. Khi đó trong xưởng làm việc chỉ có cô và Hoàng Ánh, ngay cả bản thân Bùi Trạch Châu cũng bị chặn ngoài cửa, người được cử đến càng không thể tiếp xúc được với Hoàng Ánh. Cứ để họ đi điều tra cũng chỉ biết được vài thông tin vô thưởng vô phạt, dù sao trong lời cô nói cũng có ba phần giả bảy phần thật, chuyện từng làm thêm ở xưởng cũng không phải là do cô bịa ra.
0
0
6 ngày trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
