0 chữ
Chương 19
Chương 19
Mọi thứ đã chuẩn bị xong, chuông điện thoại vang lên. Cô nhấn nút nghe, giọng Trợ lý Điền vang lên qua ống nghe: “Cô Nam Vãn Ngâm, tôi đã đến cổng trường Đại học Kinh rồi.”
“Vất vả cho trợ lý Điền rồi, tôi sẽ ra ngay.”
Đúng dịp cuối tuần, bên ngoài cổng Đại học Kinh có không ít sinh viên ra vào. Trợ lý Điền vừa nhìn điện thoại vừa dán mắt về phía cổng, đợi đón Nam Vãn Ngâm để báo cáo công việc. Ngoài cửa xe là cái nóng gay gắt của mùa hè, tiếng ve kêu râm ran khiến người nghe cũng không khỏi thấy bực bội.
Đang cáu kỉnh thì bất chợt liếc thấy một bóng dáng yêu kiều bước ra từ trong cổng trường, thân hình mảnh mai trong chiếc váy trắng, cổ và cánh tay lộ ra dưới ánh mặt trời trắng đến chói mắt, mái tóc dài suôn mượt được buộc thấp sau gáy, khi gió thổi qua, mấy sợi tóc con bay lòa xòa trước trán làm đôi mắt hạnh trong suốt như màn sương trở nên mơ màng, lại nhanh chóng được cô đưa tay vén gọn sau tai.
Tựa như một làn gió mát thoảng qua trong cái nóng oi ả.
Trong lòng trợ lý Điền dấy lên một cảm giác tán thưởng, hoàn toàn không liên tưởng đến người mình đang đợi. Mãi đến khi Nam Vãn Ngâm dừng trước cửa xe, gõ nhẹ lên kính, anh ta mới bừng tỉnh nhận ra gương mặt này có chút quen mắt.
Mở cửa xe, Nam Vãn Ngâm cúi đầu mỉm cười cảm ơn rồi ngồi vào ghế sau. Trong gương chiếu hậu, trợ lý Điền không kiềm được lại liếc nhìn thêm lần nữa, không hiểu sao người mà mình mới gặp hôm qua lại có thể thay đổi đến thế. Cô gái vốn là một vẻ đẹp bình thường, nay lại trở thành một đóa thiên nga trắng lộng lẫy, nhưng nếu nhìn kỹ thì ngũ quan vẫn như cũ, trên mặt cũng không trang điểm, chẳng hiểu vì sao lại toát ra vẻ tinh tế đến vậy.
Dù bất ngờ, gương mặt trợ lý Điền vẫn giữ vẻ bình thản chuyên nghiệp, sau khi khởi động xe thì tập trung lái.
Chiếc xe băng qua những con phố sầm uất náo nhiệt của thành phố. Dù học ở Bắc Kinh bao năm, đây là lần đầu tiên Nam Vãn Ngâm thật sự cảm nhận vẻ đẹp của thành phố này. Trước đây cô chẳng khác gì những người lặng lẽ trên vỉa hè, vội vã, mệt mỏi. Nhưng lần này cô đang ngồi trong một chiếc xe sang trọng, lần đầu cảm nhận được tiền tài có thể mang đến bao nhiêu sinh khí cho một cuộc sống từng nhàm chán.
Nửa tiếng sau, xe dừng lại trước một khu tứ hợp viện rộng lớn mang đậm phong cách Trung Hoa cổ điển. Nam Vãn Ngâm hơi ngạc nhiên hỏi:
“Không phải sẽ đến văn phòng của ngài Bùi sao?”
“Ông chủ tạm thời tiếp khách ở nhà cũ.” Trợ lý Điền giải thích ngắn gọn.
Hai người xuống xe, anh ta dẫn Nam Vãn Ngâm đi vòng qua hồ cá chép trong sân, đến trước trà thất bên cạnh chính đường rồi ra hiệu cho cô đợi ở ngoài, còn mình thì tiến lên gõ cửa.
“Vào đi.” Bên trong vang lên giọng nam trầm thấp, nhã nhặn.
Trợ lý Điền mở cửa, làm động tác mời Nam Vãn Ngâm vào, còn bản thân thì không đi theo, đứng lại bên ngoài rồi khép cánh cửa gỗ chạm hoa văn lại.
Ánh sáng trong trà thất mờ hơn bên ngoài nhiều, không gian mang đậm phong vị cổ xưa, bàn ghế gỗ toát lên vẻ giản dị thanh nhã, kệ bày cổ vật chiếm trọn một mảng tường chất đầy các loại ấm chén bằng sứ. Bùi Trạch Châu ngồi sau chiếc bàn trà đan bằng mây, ánh mắt trầm tĩnh, đang nhìn ra mảng cây xanh rậm rạp bên ngoài cửa sổ.
Trên bàn trà, hương trầm toả khói lượn lờ, gương mặt hắn ẩn hiện trong màn sương mờ, nửa rõ nửa mờ. Nam Vãn Ngâm không khỏi nhớ lại lần đầu tiên gặp hắn.
Trong hành lang ồn ào náo nhiệt, chỉ cần hắn xuất hiện, tiếng cười nói xem trò liền lập tức tan biến. Tiếng gậy gõ xuống sàn vang trầm nặng như đè nén không khí, ánh mắt đen sâu thoáng liếc một cái rồi lại thản nhiên thu về.
Khoảnh khắc đó, xuyên qua đám người còn chưa giải tán, Nam Vãn Ngâm bỗng cảm thấy mình và Vũ Xuyên chẳng khác gì hai con chuột lạc vào bàn tiệc loài người - Lạc lõng, thấp kém, và xám xịt.
Thế mà nay, chỉ mới vài ngày, cô đã sinh ra tham vọng muốn bám lấy hắn để vươn lên tầng lớp trên. Thật nực cười, cũng thật điên rồ.
Nam Vãn Ngâm bước từng bước tới gần, cuối cùng dừng lại trước bàn trà, là người mở lời trước:
“Bùi tiên sinh.”
Bùi Trạch Châu đưa mắt nhìn cô: “Ngồi đi.”
Nam Vãn Ngâm làm theo, ngồi xuống đối diện hắn.
“Em muốn gặp tôi là để nói gì?” Hắn rót trà, giọng nói và động tác đều lịch thiệp, ôn hòa.
Nam Vãn Ngâm cụp mắt xuống, như thể điều sắp nói ra vô cùng khó xử.
“Bùi tiên sinh, xin lỗi vì đã quấy rầy ngài. Vì bị Tông Hoài ác ý tố cáo mà em không thể vượt qua kỳ công khai xét duyệt, nay sắp tốt nghiệp rồi, chỉ dựa vào năng lực bản thân thì rất khó tìm được việc thực tập đúng hạn. Vì thế em mạo muội đến đây, hy vọng có thể nhờ ngài giúp đỡ để được vào Tinh Diệu làm trợ lý cho quản lý nghệ sĩ.”
“Vì sao lại là Tinh Diệu?”
“Em đã tìm hiểu qua một số công ty cùng ngành trên mạng, Tinh Diệu có tiềm năng phát triển rất tốt, đãi ngộ cũng hậu hĩnh, hơn nữa...”
Cô ngập ngừng nói tiếp:
“Em nghe nói ngài và ông chủ của Tinh Diệu - Trần Dự Lăng là bạn bè.”
“Chuyện này không phải là điều ai ai cũng biết, em nghe từ đâu?”
“Trước đây Thấm Tuyết từng nhắc đến một lần trong ký túc xá.” Nói xong, cô cẩn thận liếc nhìn sắc mặt Bùi Trạch Châu, sợ làm hắn không vui.
“Được, còn yêu cầu nào khác không?” Với hắn, chuyện này chẳng phải việc gì quá đáng, chỉ là chào hỏi một câu thôi.
Nam Vãn Ngâm cúi đầu càng thấp, làn da nơi cổ ửng đỏ dưới lớp tóc che phủ. Bùi Trạch Châu lúc này mới chợt nhận ra khuôn mặt xinh đẹp, thanh thuần ấy. Lần đầu gặp hắn không mấy để ý, giờ mới hiểu vì sao Tông Hoài lại để lộ sơ hở như thế.
Sắc khiến trí óc mê muội, phụ nữ xinh đẹp luôn dễ khơi lên ham muốn trong lòng người. Nhưng cũng may cô đủ chừng mực, nếu không với tính cách ương ngạnh của Bùi Thấm Tuyết, không biết sẽ bị kẻ như Tông Hoài lừa gạt bao lâu. Xem như là lời cảm ơn, yêu cầu này hắn có thể đáp ứng.
Tựa như phải dồn hết dũng khí mới dám mở miệng, Nam Vãn Ngâm đột nhiên ngẩng đôi mắt hạnh như phủ sương nhìn hắn:
“Bùi tiên sinh, bạn em là Vũ Xuyên làm bảo vệ ở hội sở Hồng Tinh. Vì bảo vệ em mà bị Tông Hoài chèn ép, hiện tại vẫn còn nằm viện toàn thân thương tích. Em sợ sau khi anh ấy xuất viện trở về sẽ tiếp tục bị trả thù, nên xin hỏi ngài có thể đứng ra giúp một tay được không?”
Bùi Trạch Châu nghe vậy, cúi đầu nhấp một ngụm trà, giọng điềm tĩnh:
“Một lần giúp mà em đòi hai hồi báo đáp. Nam tiểu thư, tôi là thương nhân, không phải nhà từ thiện. Hơn nữa phần bồi thường đáng có, trợ lý Điền cũng đã chuyển cho các người rồi, tôi không có lý do gì để giúp thêm lần nữa.”
“Xin lỗi Bùi tiên sinh, em biết những lời cầu xin này thật vô lễ, nhưng em không còn cách nào khác, ngài là người duy nhất mà em có thể nhờ cậy.”
Nước mắt rơi khỏi khóe mắt, như chuỗi ngọc vỡ tung từng hạt đập lên mặt bàn trà. Cô đưa tay nhanh chóng lau đi, chiếc vòng tay sặc sỡ nơi cổ tay đung đưa ánh lên rực rỡ khiến ánh mắt Bùi Trạch Châu cụp xuống lại lần nữa dừng lại trên người cô.
Ấm trà men xanh phớt đặt trên lò đất, hơi nóng bốc lên hòa quyện cùng mùi hương từ lư hương, tạo nên một làn khói lãng đãng. Giọng Bùi Trạch Châu chậm rãi vang lên:
“Được, tôi đồng ý giúp em.”
Nam Vãn Ngâm lại không lập tức vui mừng, chỉ rụt rè nhìn hắn, lời đến miệng rồi lại nuốt vào, ánh mắt đầy e dè.
“Còn gì thì nói một thể đi.”
Hắn nói vậy, cô mới dám lấy từ trong túi ra chiếc thẻ màu đen viền mạ vàng.
Bùi Trạch Châu chỉ liếc qua đã hiểu rõ: “Là Uông Việt đưa em?”
“Vâng, anh ta hẹn em chiều nay đến chỗ đó. Bùi tiên sinh, em không muốn đi.” Giọng cô mềm mại, dường như vô cùng tin tưởng hắn, nhẹ nhàng đặt chiếc thẻ lên mặt bàn. Đầu ngón tay thon dài trắng trẻo như bị phỏng mà nhanh chóng rút lại, hai má bỗng chốc ửng hồng.
Uông Việt đích thực chẳng phải người tốt. Cô gái trước mắt còn mang nét đơn thuần chưa bị mài giũa bởi xã hội, đáy mắt trong trẻo như chẳng hiểu sự đời, điều quý nhất là không mang theo ánh nhìn khát khao mù quáng muốn bám víu quyền quý.
“Chuyện bên Uông Việt, tôi sẽ xử lý.”
Gương mặt lo âu, do dự của Nam Vãn Ngâm lập tức rạng rỡ. Ánh mắt cô sáng trong, ánh lên niềm vui mừng như thể mọi gánh nặng trong lòng phút chốc đều tan biến. Cô xúc động đứng dậy cúi người cảm ơn:
“Bùi tiên sinh, em thật sự không biết phải cảm ơn ngài thế nào. Hết lần này đến lần khác làm phiền, vậy mà ngài không giận dữ cũng không đuổi em đi.”
Cô vui đến mức quên cả sự dè dặt, đôi mắt long lanh như chứa đầy ánh sao:
“Ngài thật khác với bọn họ, Bùi tiên sinh, trong lòng em, ngài chính là một nhà từ thiện.”
Bùi Trạch Châu từng nhận được rất nhiều lời cảm kích, nhưng kiểu bày tỏ thẳng thắn, nhiệt thành như vậy là lần đầu tiên. Thế giới người lớn luôn hàm súc, kín đáo, hắn cũng không tránh khỏi bị nụ cười vui vẻ ấy của cô lây nhiễm.
“Nhà từ thiện sao? Mong rằng ấn tượng đó trong lòng em sẽ luôn như vậy.”
Cô lại đột ngột ngập ngừng: “Sau này e là em sẽ khó có cơ hội gặp lại ngài.”
“Chuyện sau này, ai có thể nói trước được.”
Hắn vừa dứt lời, cô liền mừng rỡ như thể được gặp lại hắn là một chuyện đáng để vui sướиɠ vô cùng.
“Vất vả cho trợ lý Điền rồi, tôi sẽ ra ngay.”
Đúng dịp cuối tuần, bên ngoài cổng Đại học Kinh có không ít sinh viên ra vào. Trợ lý Điền vừa nhìn điện thoại vừa dán mắt về phía cổng, đợi đón Nam Vãn Ngâm để báo cáo công việc. Ngoài cửa xe là cái nóng gay gắt của mùa hè, tiếng ve kêu râm ran khiến người nghe cũng không khỏi thấy bực bội.
Đang cáu kỉnh thì bất chợt liếc thấy một bóng dáng yêu kiều bước ra từ trong cổng trường, thân hình mảnh mai trong chiếc váy trắng, cổ và cánh tay lộ ra dưới ánh mặt trời trắng đến chói mắt, mái tóc dài suôn mượt được buộc thấp sau gáy, khi gió thổi qua, mấy sợi tóc con bay lòa xòa trước trán làm đôi mắt hạnh trong suốt như màn sương trở nên mơ màng, lại nhanh chóng được cô đưa tay vén gọn sau tai.
Trong lòng trợ lý Điền dấy lên một cảm giác tán thưởng, hoàn toàn không liên tưởng đến người mình đang đợi. Mãi đến khi Nam Vãn Ngâm dừng trước cửa xe, gõ nhẹ lên kính, anh ta mới bừng tỉnh nhận ra gương mặt này có chút quen mắt.
Mở cửa xe, Nam Vãn Ngâm cúi đầu mỉm cười cảm ơn rồi ngồi vào ghế sau. Trong gương chiếu hậu, trợ lý Điền không kiềm được lại liếc nhìn thêm lần nữa, không hiểu sao người mà mình mới gặp hôm qua lại có thể thay đổi đến thế. Cô gái vốn là một vẻ đẹp bình thường, nay lại trở thành một đóa thiên nga trắng lộng lẫy, nhưng nếu nhìn kỹ thì ngũ quan vẫn như cũ, trên mặt cũng không trang điểm, chẳng hiểu vì sao lại toát ra vẻ tinh tế đến vậy.
Dù bất ngờ, gương mặt trợ lý Điền vẫn giữ vẻ bình thản chuyên nghiệp, sau khi khởi động xe thì tập trung lái.
Nửa tiếng sau, xe dừng lại trước một khu tứ hợp viện rộng lớn mang đậm phong cách Trung Hoa cổ điển. Nam Vãn Ngâm hơi ngạc nhiên hỏi:
“Không phải sẽ đến văn phòng của ngài Bùi sao?”
“Ông chủ tạm thời tiếp khách ở nhà cũ.” Trợ lý Điền giải thích ngắn gọn.
Hai người xuống xe, anh ta dẫn Nam Vãn Ngâm đi vòng qua hồ cá chép trong sân, đến trước trà thất bên cạnh chính đường rồi ra hiệu cho cô đợi ở ngoài, còn mình thì tiến lên gõ cửa.
Trợ lý Điền mở cửa, làm động tác mời Nam Vãn Ngâm vào, còn bản thân thì không đi theo, đứng lại bên ngoài rồi khép cánh cửa gỗ chạm hoa văn lại.
Ánh sáng trong trà thất mờ hơn bên ngoài nhiều, không gian mang đậm phong vị cổ xưa, bàn ghế gỗ toát lên vẻ giản dị thanh nhã, kệ bày cổ vật chiếm trọn một mảng tường chất đầy các loại ấm chén bằng sứ. Bùi Trạch Châu ngồi sau chiếc bàn trà đan bằng mây, ánh mắt trầm tĩnh, đang nhìn ra mảng cây xanh rậm rạp bên ngoài cửa sổ.
Trên bàn trà, hương trầm toả khói lượn lờ, gương mặt hắn ẩn hiện trong màn sương mờ, nửa rõ nửa mờ. Nam Vãn Ngâm không khỏi nhớ lại lần đầu tiên gặp hắn.
Trong hành lang ồn ào náo nhiệt, chỉ cần hắn xuất hiện, tiếng cười nói xem trò liền lập tức tan biến. Tiếng gậy gõ xuống sàn vang trầm nặng như đè nén không khí, ánh mắt đen sâu thoáng liếc một cái rồi lại thản nhiên thu về.
Khoảnh khắc đó, xuyên qua đám người còn chưa giải tán, Nam Vãn Ngâm bỗng cảm thấy mình và Vũ Xuyên chẳng khác gì hai con chuột lạc vào bàn tiệc loài người - Lạc lõng, thấp kém, và xám xịt.
Thế mà nay, chỉ mới vài ngày, cô đã sinh ra tham vọng muốn bám lấy hắn để vươn lên tầng lớp trên. Thật nực cười, cũng thật điên rồ.
Nam Vãn Ngâm bước từng bước tới gần, cuối cùng dừng lại trước bàn trà, là người mở lời trước:
“Bùi tiên sinh.”
Bùi Trạch Châu đưa mắt nhìn cô: “Ngồi đi.”
Nam Vãn Ngâm làm theo, ngồi xuống đối diện hắn.
“Em muốn gặp tôi là để nói gì?” Hắn rót trà, giọng nói và động tác đều lịch thiệp, ôn hòa.
Nam Vãn Ngâm cụp mắt xuống, như thể điều sắp nói ra vô cùng khó xử.
“Bùi tiên sinh, xin lỗi vì đã quấy rầy ngài. Vì bị Tông Hoài ác ý tố cáo mà em không thể vượt qua kỳ công khai xét duyệt, nay sắp tốt nghiệp rồi, chỉ dựa vào năng lực bản thân thì rất khó tìm được việc thực tập đúng hạn. Vì thế em mạo muội đến đây, hy vọng có thể nhờ ngài giúp đỡ để được vào Tinh Diệu làm trợ lý cho quản lý nghệ sĩ.”
“Vì sao lại là Tinh Diệu?”
“Em đã tìm hiểu qua một số công ty cùng ngành trên mạng, Tinh Diệu có tiềm năng phát triển rất tốt, đãi ngộ cũng hậu hĩnh, hơn nữa...”
Cô ngập ngừng nói tiếp:
“Em nghe nói ngài và ông chủ của Tinh Diệu - Trần Dự Lăng là bạn bè.”
“Chuyện này không phải là điều ai ai cũng biết, em nghe từ đâu?”
“Trước đây Thấm Tuyết từng nhắc đến một lần trong ký túc xá.” Nói xong, cô cẩn thận liếc nhìn sắc mặt Bùi Trạch Châu, sợ làm hắn không vui.
“Được, còn yêu cầu nào khác không?” Với hắn, chuyện này chẳng phải việc gì quá đáng, chỉ là chào hỏi một câu thôi.
Nam Vãn Ngâm cúi đầu càng thấp, làn da nơi cổ ửng đỏ dưới lớp tóc che phủ. Bùi Trạch Châu lúc này mới chợt nhận ra khuôn mặt xinh đẹp, thanh thuần ấy. Lần đầu gặp hắn không mấy để ý, giờ mới hiểu vì sao Tông Hoài lại để lộ sơ hở như thế.
Sắc khiến trí óc mê muội, phụ nữ xinh đẹp luôn dễ khơi lên ham muốn trong lòng người. Nhưng cũng may cô đủ chừng mực, nếu không với tính cách ương ngạnh của Bùi Thấm Tuyết, không biết sẽ bị kẻ như Tông Hoài lừa gạt bao lâu. Xem như là lời cảm ơn, yêu cầu này hắn có thể đáp ứng.
Tựa như phải dồn hết dũng khí mới dám mở miệng, Nam Vãn Ngâm đột nhiên ngẩng đôi mắt hạnh như phủ sương nhìn hắn:
“Bùi tiên sinh, bạn em là Vũ Xuyên làm bảo vệ ở hội sở Hồng Tinh. Vì bảo vệ em mà bị Tông Hoài chèn ép, hiện tại vẫn còn nằm viện toàn thân thương tích. Em sợ sau khi anh ấy xuất viện trở về sẽ tiếp tục bị trả thù, nên xin hỏi ngài có thể đứng ra giúp một tay được không?”
Bùi Trạch Châu nghe vậy, cúi đầu nhấp một ngụm trà, giọng điềm tĩnh:
“Một lần giúp mà em đòi hai hồi báo đáp. Nam tiểu thư, tôi là thương nhân, không phải nhà từ thiện. Hơn nữa phần bồi thường đáng có, trợ lý Điền cũng đã chuyển cho các người rồi, tôi không có lý do gì để giúp thêm lần nữa.”
“Xin lỗi Bùi tiên sinh, em biết những lời cầu xin này thật vô lễ, nhưng em không còn cách nào khác, ngài là người duy nhất mà em có thể nhờ cậy.”
Nước mắt rơi khỏi khóe mắt, như chuỗi ngọc vỡ tung từng hạt đập lên mặt bàn trà. Cô đưa tay nhanh chóng lau đi, chiếc vòng tay sặc sỡ nơi cổ tay đung đưa ánh lên rực rỡ khiến ánh mắt Bùi Trạch Châu cụp xuống lại lần nữa dừng lại trên người cô.
Ấm trà men xanh phớt đặt trên lò đất, hơi nóng bốc lên hòa quyện cùng mùi hương từ lư hương, tạo nên một làn khói lãng đãng. Giọng Bùi Trạch Châu chậm rãi vang lên:
“Được, tôi đồng ý giúp em.”
Nam Vãn Ngâm lại không lập tức vui mừng, chỉ rụt rè nhìn hắn, lời đến miệng rồi lại nuốt vào, ánh mắt đầy e dè.
“Còn gì thì nói một thể đi.”
Hắn nói vậy, cô mới dám lấy từ trong túi ra chiếc thẻ màu đen viền mạ vàng.
Bùi Trạch Châu chỉ liếc qua đã hiểu rõ: “Là Uông Việt đưa em?”
“Vâng, anh ta hẹn em chiều nay đến chỗ đó. Bùi tiên sinh, em không muốn đi.” Giọng cô mềm mại, dường như vô cùng tin tưởng hắn, nhẹ nhàng đặt chiếc thẻ lên mặt bàn. Đầu ngón tay thon dài trắng trẻo như bị phỏng mà nhanh chóng rút lại, hai má bỗng chốc ửng hồng.
Uông Việt đích thực chẳng phải người tốt. Cô gái trước mắt còn mang nét đơn thuần chưa bị mài giũa bởi xã hội, đáy mắt trong trẻo như chẳng hiểu sự đời, điều quý nhất là không mang theo ánh nhìn khát khao mù quáng muốn bám víu quyền quý.
“Chuyện bên Uông Việt, tôi sẽ xử lý.”
Gương mặt lo âu, do dự của Nam Vãn Ngâm lập tức rạng rỡ. Ánh mắt cô sáng trong, ánh lên niềm vui mừng như thể mọi gánh nặng trong lòng phút chốc đều tan biến. Cô xúc động đứng dậy cúi người cảm ơn:
“Bùi tiên sinh, em thật sự không biết phải cảm ơn ngài thế nào. Hết lần này đến lần khác làm phiền, vậy mà ngài không giận dữ cũng không đuổi em đi.”
Cô vui đến mức quên cả sự dè dặt, đôi mắt long lanh như chứa đầy ánh sao:
“Ngài thật khác với bọn họ, Bùi tiên sinh, trong lòng em, ngài chính là một nhà từ thiện.”
Bùi Trạch Châu từng nhận được rất nhiều lời cảm kích, nhưng kiểu bày tỏ thẳng thắn, nhiệt thành như vậy là lần đầu tiên. Thế giới người lớn luôn hàm súc, kín đáo, hắn cũng không tránh khỏi bị nụ cười vui vẻ ấy của cô lây nhiễm.
“Nhà từ thiện sao? Mong rằng ấn tượng đó trong lòng em sẽ luôn như vậy.”
Cô lại đột ngột ngập ngừng: “Sau này e là em sẽ khó có cơ hội gặp lại ngài.”
“Chuyện sau này, ai có thể nói trước được.”
Hắn vừa dứt lời, cô liền mừng rỡ như thể được gặp lại hắn là một chuyện đáng để vui sướиɠ vô cùng.
0
0
6 ngày trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
