TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 8
Chương 3.3: Đối tác bất đắc dĩ

"Tôi cũng muốn một cuốn." Một người chơi bên cạnh lập tức nói, sợ chậm chân sẽ không mua được.

"Được rồi." Bà chủ lập tức đứng dậy, rút ra một cuốn sách từ phía sau định đưa cho Ôn Hàm, nhưng đột nhiên nhớ ra điều gì đó, bà thò tay vào giỏ kim chỉ bên cạnh, lấy ra hai tờ giấy, đặt vào trong sách rồi cùng đưa qua.

Ôn Hàm để ý thấy hành động nhỏ của bà chủ, nhận lấy sách rồi cất thẳng vào ba lô, nói lời cảm ơn rồi rời đi.

"Sao tôi không có hai tờ giấy đó?" Phía sau có người phàn nàn.

"Ta thích cho nó đấy, không thích cho ngươi, có ý kiến gì không? Yêu thì mua không yêu thì biến! Cái thói gì không biết..."

Không quan tâm đến ý kiến của người chơi khác, Ôn Hàm vội vã về nhà nấu cơm. Về đến nhà, việc đầu tiên là nấu ăn. Có lẽ để ưu ái người chơi, gói gia vị rất đầy đủ, cách sử dụng cũng rất đơn giản, chỉ cần làm theo các bước là được.

Cá chép kho tàu tương đối ngon, nửa con cá nặng khoảng một cân, đủ cho cô ăn một bữa.

Tùy Phong đã khứa cá sẵn, Ôn Hàm đỡ được cả bước này. Cô ướp cá một chút, sau đó bắc nồi lên bếp.

Trong game không cần phải liên tục nhóm lửa, người chơi chỉ cần chuẩn bị đủ cành cây là được. Nghe nói trước đây có một game thực tế ảo mà người chơi đã vô tình đốt cháy nhà mình, vì cảnh tượng quá chân thực nên sau khi offline vẫn luôn cảm thấy mình bị thiêu chết, từ đó về sau không bao giờ dám đυ.ng vào game thực tế ảo nữa.

Có vết xe đổ đó, hầu hết các game online thực tế ảo sau này đều loại bỏ điểm này, đảm bảo an toàn tối đa cho người chơi.

Cô cho cá đã ướp vào nồi chiên vàng hai mặt, sau đó cho hành gừng tỏi vào xào sơ, rồi đổ thêm mấy bát nước vào hầm.

Năm phút sau, trong nồi tỏa ra mùi thơm thoang thoảng của cá. Ôn Hàm không vội, cô lấy cuốn sách hướng dẫn động thực vật vừa mua ra, xem hai tờ giấy mà bà chủ đưa trước.

[Sơ lược về các loại dược liệu quý]

[Bảng giá thu mua dược liệu]

Mình hình như đã vớ được bảo bối rồi. Ôn Hàm nhìn hai tờ giấy trong tay, giá dược liệu rất cao, có hai tờ giấy này, việc kiếm tiền chỉ là vấn đề thời gian.

Ôn Hàm đọc từ trên xuống dưới một lượt, ghi nhớ tên các loại dược liệu. Trên này chỉ có tên thuốc chứ không có hình ảnh, muốn tìm hiểu thêm vẫn phải xem sách.

Lúc cô xem xong chỗ dược liệu thì cá cũng đã hầm gần xong. Ôn Hàm mở vung nồi.

Hệ thống: [Cá chép kho tàu (Sơ cấp) +2.]

Hệ thống: [Học thành công kỹ năng [Nấu Nướng], cấp độ thành thạo hiện tại: Sơ học mới luyện (20/100).]

Cá đã hầm nhừ, Ôn Hàm tìm hai cái bát, cẩn thận múc cá ra, một phần cất vào ba lô, một phần để bên ngoài.

Bên này vừa chuẩn bị xong, định bụng ăn cơm thì Ôn Hàm đột nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào, tiếp theo có người gõ cửa.

"Cháy rồi, mau ra đây dập lửa..."

Ôn Hàm sững sờ. Không phải nói là tối mới ra tay sao?

Bên ngoài động tĩnh càng lúc càng lớn, nhưng Ôn Hàm không có ý định đi ra ngoài ngay lúc này.

Hệ thống: [Chúc mừng người chơi đã thăng lên cấp 2, nhận được Gói Quà Thăng Cấp x1.]

Không ngờ ăn cá cũng nhận được kinh nghiệm. Ôn Hàm sững người một chút. Sau khi thăng cấp, cả thanh máu và thanh mana của cô đều tăng lên 200, chỉ có giới hạn thể lực là không thay đổi. Một phần cá chép kho tàu đã trực tiếp bổ sung thể lực lên đầy 100 điểm. Điều khiến Ôn Hàm có chút tiếc nuối là nó không giúp tăng thể chất và sức mạnh như bữa ăn ở nhà Khuông bà bà.

Vì sợ hóc xương cá nên cô ăn khá chậm, lúc cô đi ra ngoài thì đã có không ít người tụ tập ở đó.

Ôn Hàm chính là đợi lúc đông người mới ra. Kẻ phóng hỏa rất có thể là đám người chơi đã cướp đồ của cô, số lượng của chúng lại đông hơn. Việc đầu tiên cô phải làm là bảo vệ an toàn cho bản thân, sau đó mới đến việc tìm hiểu thông tin.

Không giống như buổi sáng, hiện tại đại đa số người chơi đều đã tự tay ẩn tên nhân vật của mình đi, cô cũng vậy. Chỉ có vài NPC đặc biệt là còn đánh dấu trên đầu, điều này càng khiến việc phân biệt giữa NPC bình thường và người chơi trở nên khó khăn hơn. Ôn Hàm tìm một chỗ đông người, cúi đầu đi theo sau.

Xung quanh khu rừng có mấy chục người đang vây quanh, ồn ào nhốn nháo. Ở chính giữa là một ông lão đã ngoài năm mươi, tay cầm một cây gậy, đang khều khều đống lửa nhỏ dưới chân mà không nói một lời.

Chẳng biết vì sao, xung quanh đột nhiên im bặt, cả đám người đều im lặng chờ ông lão lên tiếng.

"Đây là đám cháy mà các ngươi nói đấy à?" Ông lão tức giận sôi máu, dùng gậy chỉ xuống đất mấy cái rồi chỉ vào hai thanh niên bên cạnh.

Ôn Hàm nhận ra hai người này chính là những kẻ đã nói chuyện bên ngoài căn nhà hoang lúc trước. Xem ra bọn họ lại có kế hoạch mới gì đó.

"Thôn trưởng, đừng nhìn ngọn lửa này nhỏ, lỡ nó cháy lan ra cả khu rừng thì không xong đâu ạ."

"Đúng vậy thưa thôn trưởng, có câu phòng bệnh hơn chữa bệnh, vẫn là nên cẩn thận một chút..."

Hai người kẻ tung người hứng, vài phút sau, thôn trưởng dường như bị họ thuyết phục, bèn gật đầu, bảo họ đi lấy nước dập tắt đống lửa.

Đống lửa không lớn nhưng lại cháy dai một cách kỳ lạ. Hai người chỉ dùng một xô nước là đã dập tắt được nó. Thôn trưởng thưởng cho mỗi người một đôi giày.

Giày có thể tăng nhanh nhẹn, cũng chính là tốc độ. Nhìn thấy phần thưởng của họ, Ôn Hàm bắt đầu suy tính tìm cách nhận vài nhiệm vụ ngẫu nhiên. Nếu có một đôi giày, buổi trưa nay cô đã không bị con vịt kia truy đuổi thảm như vậy.

Không ít người chơi tỏ ra ghen tị. Ôn Hàm nhân lúc đông người vội vàng rời đi. Nếu không có chuyện gì thì cũng không cần thiết phải ở lại.

Tuy tên nhân vật có thể che giấu, nhưng cô không biết đối phương có nhớ mặt mình hay không. Ở cấp bậc này, ngoại hình không thể thay đổi được, vẫn là nên cẩn thận một chút thì hơn.

4

0

2 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.