TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 7
Chương 3.2: Đối tác bất đắc dĩ

Cô cất trứng vào ba lô trước, cuối cùng là con vịt con này. Ôn Hàm vừa nhấc nó lên thì nghe thấy có tiếng động phía sau.

Quay sang nhìn, vịt mẹ đã trở về. Ngay giây tiếp theo, Ôn Hàm suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, phản ứng lại kịp liền lập tức quay người bỏ chạy.

Cô không tài nào hiểu nổi, tại sao một con vịt hoang lại có lực chiến cao hơn mình đến 100 điểm! Điều này không phù hợp với lẽ thường tình chút nào.

Ôn Hàm không sợ đau, nhưng hôm nay cô mới vào game nên tình hình có khác. Cô còn chưa kích hoạt kỹ năng y thuật, sau khi bị thương nếu vết thương bị nhiễm trùng thì lực chiến và thể chất sẽ dần dần giảm xuống, còn có thể xuất hiện các loại di chứng.

Vì sự an toàn của bản thân, Ôn Hàm chỉ có thể co giò chạy thật nhanh, con vịt kia thì vẫn bám riết không tha ở phía sau. Dù rất muốn phàn nàn, nhưng cô không thể không thừa nhận rằng cả lực chiến lẫn tốc độ của con vịt đều hơn cô một bậc, Ôn Hàm chỉ có thể cố gắng thay đổi phương hướng liên tục.

May mà tốc độ của con vịt tuy nhanh nhưng lại không thể đoán trước được bước tiếp theo Ôn Hàm sẽ chạy về hướng nào, chỉ có thể tức đến hộc máu mà đuổi theo sau.

Hệ thống: [Vịt hoang đã nổi điên!]

Ôn Hàm: "???"

Trong nháy mắt, Tùy Phong xách theo con cá xuất hiện. Anh một tay cầm cá, tay kia tóm gọn con vịt, giải cứu Ôn Hàm khỏi cuộc truy đuổi.

"Hộc... Cảm ơn." Ôn Hàm thở hổn hển. Quả nhiên là thế giới thật bất công, mình bị truy đuổi chạy khắp nơi, còn đối phương thì dễ dàng khống chế được nó.

"Từ đâu ra vậy?" Tùy Phong nhấc tay đang cầm con vịt lên.

"Trong bụi cỏ cạnh chỗ con cá lúc nãy. Bên trong có mấy con nhỏ này, tôi vừa bắt thì con lớn này tới." Ôn Hàm không nói hoàn toàn sự thật.

"Bụi cỏ?" Tùy Phong quay đầu lại nhìn mặt đất vài lần, rồi lại nhìn con vịt trong tay mình, vẻ mặt như thể đang gặp phải một câu đố nan giải.

Sau nửa phút suy nghĩ vẫn không thông tại sao mình ở đây cả buổi không có động tĩnh gì, vừa rời đi hai phút đã có vịt xuất hiện, Tùy Phong đành bất đắc dĩ chấp nhận sự thật rằng vận may của mình không tốt cho lắm. Anh hỏi: "Một nửa?"

"Được."

Ôn Hàm thích nhất là kiểu người dễ nói chuyện thế này. Theo thông lệ, Tùy Phong lại là người xử lý con mồi. Chẳng qua làm thịt vịt không đơn giản như làm cá, cần phải có nước nóng.

Nấu nước thì cần nồi. Ôn Hàm còn chưa kịp nói gì, Tùy Phong đã buộc con vịt vào một cái cây gần đó, rồi lấy từ ba lô của mình ra một đống dụng cụ, nồi niêu xoong chảo có đủ cả, thực sự khiến cô phải ngưỡng mộ một phen.

Ngay lúc hai người đang xoa tay chuẩn bị xử lý con vịt thì một con vịt khác xuất hiện, trông còn to hơn con vịt này.

"Mỗi người một con?" Ôn Hàm nhìn con vịt cách đó không xa, đột nhiên nghĩ thông suốt. Vịt lớn như vậy ăn đi thì có hơi đáng tiếc, nên bắt về nuôi. Vịt đẻ trứng, trứng nở ra vịt, cứ thế sinh sôi nảy nở không ngừng.

Cuối cùng, Ôn Hàm mang theo một con vịt mái, 16 quả trứng vịt, một con vịt con mới nở và nửa con cá rời đi. Để tiện liên lạc, hai người đã kết bạn với nhau.

Bận rộn hơn nửa tiếng đồng hồ, thể lực của cô chỉ còn lại 57. Sau khi thể lực xuống dưới 60, Ôn Hàm cảm thấy cơ thể rõ ràng không còn nhẹ nhàng như trước, phải nhanh chóng bổ sung mới được.

Nhưng bây giờ vẫn chưa thể về nhà. Mùi tanh của cá rất nồng, cần phải tìm chút gia vị. Ôn Hàm đi đến tiệm tạp hóa trong thôn, bên trong có đủ các loại gia vị và công cụ, mỗi loại đều được ghi rõ tên và giá cả, nhưng giá nào cũng không hề rẻ.

Loại dao găm mà Tùy Phong vừa dùng cần đến 1000 đồng, các công cụ như liềm cũng có giá từ 500-2000 đồng. Nhìn thấy mức giá này, Ôn Hàm lặng lẽ dời mắt đi tìm gia vị. Giá của từng loại gia vị riêng lẻ thì còn có thể chấp nhận được, một phần đủ dùng cho một tháng, tức là có thể sử dụng 90 lần.

Nhưng mua cả bộ thì cần đến 600 đồng. Ôn Hàm lại có một nhận thức sâu sắc hơn về sự nghèo khó của mình.

Rõ ràng mức giá này đối với đại đa số người chơi là tương đối đắt. Có người lẩm bẩm rồi rời đi. Ôn Hàm quyết định trở về ăn cá luộc nước lã, chỉ cần lấp đầy bụng là được, tiền phải tiêu vào những thứ quan trọng hơn, đồ ăn không ngon thì nhịn một chút là qua.

Lúc xoay người, Ôn Hàm mắt sắc nhìn thấy bên cạnh có một hoạt động ưu đãi dành cho người mới. Đến gần xem, đó là những gói gia vị nhỏ, mỗi loại đều có một ít nhưng phân lượng không nhiều, chỉ có thể dùng được hai ba lần, giá là 30 đồng.

So ra thì mua riêng lẻ có lợi hơn, nhưng tài sản trong tay có hạn, Ôn Hàm đành lựa chọn mua gói nhỏ. Bên cạnh quầy hàng có một cái rương, mấy người chơi mua đồ đều đặt tiền vào đó.

Ôn Hàm cũng bỏ tiền đồng vào, rồi phát hiện bên cạnh cái rương có một cuốn sách. Đây là thứ duy nhất không có giới thiệu, ngay cả giá cả cũng không có.

Lẽ ra cô nên rời đi, nhưng cô thực sự rất tò mò.

"Bà chủ ơi, đây là cái gì vậy ạ?"

Bà chủ đang khâu đế giày không ngẩng đầu lên: "Sách hướng dẫn động thực vật trấn Thanh Vân, 200 đồng một cuốn, người trong thôn thì 160." Nói rồi bà đặt chiếc đế giày đã khâu xong sang một bên, chậm rãi vươn vai. "Các người đừng thấy giá đắt. Trấn của chúng ta non xanh nước biếc, động vật trong núi cũng không ít, hoa cỏ cũng đẹp. Mấy thứ đó không thể ăn bậy được, lỡ trúng độc thì ba cái 200 đồng cũng không cứu nổi đâu."

"Cháu mua một cuốn ạ." Ôn Hàm đang lo mình nhận biết được ít thực vật quá, có cuốn sách này sẽ tốt hơn nhiều. Tiệm tạp hóa sẽ thu mua các loại rau củ, cô chỉ cần hái thêm một ít là có thể kiếm lại vốn, không lỗ.

4

0

2 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.