TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 37
Chương 37: Ca ca cũng thích Vĩnh Ninh mà

Sự phiền muộn trong lòng trỗi dậy, hắn khẽ day nhẹ ấn đường, bước ra khỏi bể tắm. Nước còn nhỏ giọt từ cơ bụng rắn chắc xuống sàn đá cẩm thạch.

Tắm gội vốn là để xua tan mệt mỏi, nhưng tại sao cảm giác bức bối lại càng tăng lên?

Hắn biết rõ, chính là vì hôm nay nhìn thấy nàng nên đêm nay mới không ngừng nhớ đến nàng.

Đêm khuya yên tĩnh, hương thơm an thần phảng phất khắp phòng. Nhưng ngay cả trong mơ, Lưu Dận vẫn không thể yên bình.

“Ca ca, tại sao lại bỏ rơi muội? Không phải đã hứa sẽ thương yêu muội cả đời sao?”

Giọng nói của thiếu nữ vang lên, mềm mại nhưng đầy tủi thân. Nàng ngồi trong lòng hắn, ngước đôi mắt long lanh ngấn nước lên nhìn hắn. Khuôn mặt uất ức đến mức khiến ai cũng phải động lòng.

“Đi xuống, Vĩnh Ninh.”

Lưu Dận lạnh lùng nói, gương mặt không chút cảm xúc. Hắn đưa tay muốn kéo nàng ra khỏi lòng mình, nhưng thiếu nữ ấy lại vòng tay ôm chặt lấy hắn.

Đôi tay trắng ngần mềm mại ôm lấy eo hắn, thân thể nhỏ nhắn không xương khẽ dán vào ngực hắn. Giọng nàng ngọt ngào nhưng đầy nũng nịu.

“Muội không muốn rời xa ca ca. Ca ca cũng đâu muốn xa muội, đúng không? Nếu không, sao lúc tắm lại nhớ đến muội?”

Lưu Dận nắm lấy cổ tay nàng, giọng nói khàn khàn xen lẫn sự tức giận.

“Giữ đúng mực. Trẫm là huynh trưởng của muội.”

“Không phải.”

Thiếu nữ khẽ ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt sáng rực trong bóng tối. Dường như càng lớn mật hơn, nàng vươn người sát lại gần, thì thầm bên tai hắn.

“Huynh là Thái tử ca ca, không phải hoàng huynh. Huynh biết rõ mà. Muội... không họ Lưu.”

“Ca ca ở phía sau bình phong, khi nghe thấy âm thanh ấy, đang nghĩ gì vậy?”

Thiếu nữ mặc y phục lụa mỏng, một bên vai nõn nà lộ ra dưới ánh nến mờ ảo. Chiếc áσ ɭóŧ màu đỏ đậm khẽ vắt hờ trên chiếc cổ thanh mảnh. Nàng tiến sát lại gần, vòng cánh tay mềm mại quanh cổ hắn, giọng nói ngọt ngào đến mê hoặc:

“Muội muội bây giờ không phải đã tới rồi sao?”

Đôi mắt nàng long lanh sóng sánh, ngón tay thon nhỏ khẽ lướt qua yết hầu của hắn. Lưu Dận bất chợt hít sâu, bàn tay siết chặt lấy đôi tay không an phận của nàng.

“Những điều ca ca dạy, Vĩnh Ninh đều nhớ rất rõ. Nhưng Vĩnh Ninh muốn ca ca đích thân dạy cho muội.”

Giọng nói mềm mại như dòng nước xuân, ngọt ngào và đầy mê hoặc.

Nàng quả thực là một nữ tử to gan lớn mật. Đôi bàn tay nhỏ nhắn cầm lấy ngón tay thon dài của hắn, chậm rãi tháo dải lụa quanh eo. Đôi tay mảnh mai như vuốt qua từng lớp mây mờ, chạm đến sự mềm mại mịn màng...

Bóng dáng hai người in lên tấm màn giường, chập chờn như những con bướm đêm. Trong lúc vô tình, một chiếc lục lạc rơi xuống đất, lăn lóc trên sàn đá lạnh. Dù không phát ra âm thanh, nhưng tiếng thở khe khẽ của thiếu nữ vẫn ngọt ngào vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Mái tóc đen của nàng rối tung, làn da trắng mịn phủ đầy mồ hôi thơm nhẹ. Nàng nằm tựa vào vai hắn, hơi thở gấp gáp, đôi má ửng hồng. Tấm thân mềm mại như không có xương dán chặt vào người hắn.

“Thấy chưa? Ca ca cũng thích Vĩnh Ninh mà.”

Giọng nói dịu dàng như một dòng nước ấm, ngọt ngào đến mức tưởng chừng có thể nhỏ giọt.

Thiếu nữ bám hờ lên vai hắn, dịu dàng đặt lên môi hắn một nụ hôn. Đôi môi mềm mại khẽ chạm rồi rời đi, nhưng ngay sau đó lại cúi xuống ngậm lấy yết hầu của hắn.

Lưu Dận bỗng dưng bừng tỉnh.

Cả người ướt đẫm mồ hôi. Trong bóng tối mờ mờ của căn phòng, ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua tấm màn, chiếu lên giường. Nhưng trên đùi hắn, nào còn bóng dáng của mỹ nhân?

18

0

3 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.