0 chữ
Chương 39
Chương 39: Bị đưa đi gặp Tử Tang Minh Nguyệt
Không biết Quy Tang Ma Tôn có thể theo dấu vết tìm đến Vùng Đất Bị Bỏ Rơi không, nếu vậy thì có lẽ còn có thể phá giải phong ấn nơi đây, cứu tất cả mọi người ra ngoài.
Nhưng tên kia là Ma Tôn tâm ngoan thủ lạt, thật tìm tới cửa, người khác sống chết thế nào chưa biết, nhưng nàng - kẻ mạo danh thê tử của Ma Tôn - chắc chắn khó lòng toàn mạng.
Thôi đành vậy, sự tình đã đến nước này, nghĩ nhiều cũng vô ích, cứ bước từng bước rồi tính sau.
Biết được cua con đang ngủ, tâm tình Cố Khê Trúc tốt hơn một chút, lúc này mới có thời gian kiểm tra tình hình bản thân.
Linh khí trong cơ thể nàng vô cùng dồi dào, thân thể đều nhẹ nhàng bay bổng.
Giương mắt trông về phía xa, thế giới trước mắt đều trở nên rõ ràng hơn, nàng thậm chí có thể nhìn thấy tường thành ở đằng xa, cùng ngoại thành thảm khốc bên ngoài tường thành...
Cố Khê Trúc vội vàng quay đầu nhìn về phía khác, kết quả liền thấy một con thằn lằn lớn xuất hiện trên con đường mòn quanh co.
Chính là thằn lằn gác cửa ở Động Hàn Thạch!
Liệu trận pháp phòng ngự Tạ Liễu để lại có chống đỡ nổi không?
Ngay khi Cố Khê Trúc rút đoản đao, lén di chuyển đến vị trí ẩn nấp, phía trên đỉnh đầu vang lên giọng nói chế nhạo: “Ơ, nhìn thấy ta à?”
Rõ ràng người còn ở đằng xa nhưng giọng nói lại truyền đến từ đỉnh đầu, tựa hồ chuông đồng gõ bên tai, chấn động khiến Cố Khê Trúc hoa mắt chóng mặt, suýt nữa quỳ sụp xuống đất.
Nàng chống tay vào tường gắng gượng đứng vững nhưng đôi chân lại không kiểm soát được run rẩy.
“Ai nha, tiểu nha đầu, đừng căng thẳng.” Gã thằn lằn đột nhiên xuất hiện bên ngoài cửa sổ lầu hai, nó không phá cửa vào, mà dùng đuôi gõ cửa sổ từng nhịp một: “Minh Nguyệt phu nhân muốn gặp ngươi, ta tới đón ngươi đi. Nội thành cũng có quy củ của nội thành, ta...”
Nó cười khành khạch: “Ta đương nhiên cũng tuân thủ quy củ.”
Cái đuôi thằn lằn tráng kiện, mỗi lần gõ vào, trận bàn phòng ngự Tạ Liễu dán trên cửa sổ lại rung lên theo, sau năm ba cái, trận bàn rơi xuống đất keng một tiếng, bị cái đuôi nó quét qua liền vỡ làm đôi.
Cố Khê Trúc vốn đang nắm chặt đoản đao trong tay, thấy cảnh này lại không còn căng thẳng nữa.
Chênh lệch thực lực quá lớn, liều mạng cũng vô ích, nàng nâng cổ tay lên vuốt tóc , thản nhiên nói: “Vậy đi thôi.”
Trên cổ tay trắng như tuyết, dải lụa đen quấn quanh từng vòng, ánh mặt trời tô điểm lên những đường vân vàng ánh lên sắc quang lấp lánh, tựa như dải ngân hà chảy trôi.
Ánh mắt Hà Lộ dừng lại, thu lại vẻ mặt đùa cợt, cất giọng trầm: “Cô nương, mời.”
---
Tử Tang Minh Nguyệt trú tại Vong Ưu Lâu.
Khi Cố Khê Trúc đến nơi, từ xa đã thấy một phụ nhân mặc áo vải thô, đầu đội nón lá, chân đi giày rơm đang nhổ cỏ trong ruộng thuốc.
Người thằn lằn kêu lên một tiếng “aizz”, giọng điệu khá phóng đại: “Phu nhân sao lại tự mình xuống ruộng nhổ cỏ nữa rồi, cẩn thận thân thể chứ.”
Trong lòng Cố Khê Trúc đã rõ, người phụ nhân ngoài ruộng kia chính là Tử Tang Minh Nguyệt, giống như nàng, đều là khế ước linh thú Hệ thủy.
Tử Tang Minh Nguyệt có thể trồng được linh thực cao giai tại Vùng Đất Bị Bỏ Rơi, vì thế địa vị cực cao, chỉ là lời gã thằn lằn kia có chút kỳ quặc, chẳng lẽ...?
Cố Khê Trúc không dám ngẩng đầu quan sát, cúi đầu nhìn chăm chú vào mũi chân mình.
Đúng lúc này, Hà Lộ lại lên tiếng: “Bọn nô tì Minh Nguyệt các đâu, lũ đáng chết này lại trốn đi chỗ nào lười nhác rồi!”
Trên đuôi nó xuất hiện thêm một cái chuông nhỏ, vừa định lắc chuông thì Tử Tang Minh Nguyệt đang khom lưng ngoài ruộng đột nhiên đứng thẳng người, ném một nắm cỏ xanh trong tay về phía nó, vừa vặn trúng cái đuôi bọ cạp dựng đứng của nó.
“Ta bảo bọn chúng đi Quy Khư hái linh chủng hết rồi.” Giọng Tử Tang Minh Nguyệt bình thản, không đoán được vui buồn.
Quy Khư lại là nơi nào?
Trong cuốn sổ nhỏ Dạ lão đưa không hề ghi chép.
Nhưng tên kia là Ma Tôn tâm ngoan thủ lạt, thật tìm tới cửa, người khác sống chết thế nào chưa biết, nhưng nàng - kẻ mạo danh thê tử của Ma Tôn - chắc chắn khó lòng toàn mạng.
Thôi đành vậy, sự tình đã đến nước này, nghĩ nhiều cũng vô ích, cứ bước từng bước rồi tính sau.
Biết được cua con đang ngủ, tâm tình Cố Khê Trúc tốt hơn một chút, lúc này mới có thời gian kiểm tra tình hình bản thân.
Linh khí trong cơ thể nàng vô cùng dồi dào, thân thể đều nhẹ nhàng bay bổng.
Giương mắt trông về phía xa, thế giới trước mắt đều trở nên rõ ràng hơn, nàng thậm chí có thể nhìn thấy tường thành ở đằng xa, cùng ngoại thành thảm khốc bên ngoài tường thành...
Chính là thằn lằn gác cửa ở Động Hàn Thạch!
Liệu trận pháp phòng ngự Tạ Liễu để lại có chống đỡ nổi không?
Ngay khi Cố Khê Trúc rút đoản đao, lén di chuyển đến vị trí ẩn nấp, phía trên đỉnh đầu vang lên giọng nói chế nhạo: “Ơ, nhìn thấy ta à?”
Rõ ràng người còn ở đằng xa nhưng giọng nói lại truyền đến từ đỉnh đầu, tựa hồ chuông đồng gõ bên tai, chấn động khiến Cố Khê Trúc hoa mắt chóng mặt, suýt nữa quỳ sụp xuống đất.
Nàng chống tay vào tường gắng gượng đứng vững nhưng đôi chân lại không kiểm soát được run rẩy.
“Ai nha, tiểu nha đầu, đừng căng thẳng.” Gã thằn lằn đột nhiên xuất hiện bên ngoài cửa sổ lầu hai, nó không phá cửa vào, mà dùng đuôi gõ cửa sổ từng nhịp một: “Minh Nguyệt phu nhân muốn gặp ngươi, ta tới đón ngươi đi. Nội thành cũng có quy củ của nội thành, ta...”
Cái đuôi thằn lằn tráng kiện, mỗi lần gõ vào, trận bàn phòng ngự Tạ Liễu dán trên cửa sổ lại rung lên theo, sau năm ba cái, trận bàn rơi xuống đất keng một tiếng, bị cái đuôi nó quét qua liền vỡ làm đôi.
Cố Khê Trúc vốn đang nắm chặt đoản đao trong tay, thấy cảnh này lại không còn căng thẳng nữa.
Chênh lệch thực lực quá lớn, liều mạng cũng vô ích, nàng nâng cổ tay lên vuốt tóc , thản nhiên nói: “Vậy đi thôi.”
Trên cổ tay trắng như tuyết, dải lụa đen quấn quanh từng vòng, ánh mặt trời tô điểm lên những đường vân vàng ánh lên sắc quang lấp lánh, tựa như dải ngân hà chảy trôi.
Ánh mắt Hà Lộ dừng lại, thu lại vẻ mặt đùa cợt, cất giọng trầm: “Cô nương, mời.”
---
Tử Tang Minh Nguyệt trú tại Vong Ưu Lâu.
Người thằn lằn kêu lên một tiếng “aizz”, giọng điệu khá phóng đại: “Phu nhân sao lại tự mình xuống ruộng nhổ cỏ nữa rồi, cẩn thận thân thể chứ.”
Trong lòng Cố Khê Trúc đã rõ, người phụ nhân ngoài ruộng kia chính là Tử Tang Minh Nguyệt, giống như nàng, đều là khế ước linh thú Hệ thủy.
Tử Tang Minh Nguyệt có thể trồng được linh thực cao giai tại Vùng Đất Bị Bỏ Rơi, vì thế địa vị cực cao, chỉ là lời gã thằn lằn kia có chút kỳ quặc, chẳng lẽ...?
Cố Khê Trúc không dám ngẩng đầu quan sát, cúi đầu nhìn chăm chú vào mũi chân mình.
Đúng lúc này, Hà Lộ lại lên tiếng: “Bọn nô tì Minh Nguyệt các đâu, lũ đáng chết này lại trốn đi chỗ nào lười nhác rồi!”
Trên đuôi nó xuất hiện thêm một cái chuông nhỏ, vừa định lắc chuông thì Tử Tang Minh Nguyệt đang khom lưng ngoài ruộng đột nhiên đứng thẳng người, ném một nắm cỏ xanh trong tay về phía nó, vừa vặn trúng cái đuôi bọ cạp dựng đứng của nó.
“Ta bảo bọn chúng đi Quy Khư hái linh chủng hết rồi.” Giọng Tử Tang Minh Nguyệt bình thản, không đoán được vui buồn.
Quy Khư lại là nơi nào?
Trong cuốn sổ nhỏ Dạ lão đưa không hề ghi chép.
6
0
1 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
