0 chữ
Chương 38
Chương 38: Cua con trộm đồ
Nhưng không đi xem tận mắt thì trong lòng vẫn không cam, thấy Lục Lê Quang không đáp lời, Tạ Liễu khẽ nheo mắt phượng, giọng lạnh lùng nói: “Vừa rồi ở Động Hàn Thạch, không thấy Chúc Khang.”
Chúc Khang cùng bọn họ oán hận chất chứa đã lâu, một khi bắt được cơ hội, không chết không thôi.
Trong lòng Lục Lê Quang lộp bộp, người không ở trong Động Hàn Thạch chỉ có hai nguyên nhân.
Chưa kịp đi vào, đã chết ở bên ngoài.
Hoặc là, linh thú đột phá cấp 8, trực tiếp vào Vong Ưu Lâu.
Vong Ưu Lâu tổng cộng chín tầng, hiện tại, bên trong có một Lâu chủ, sáu Các chủ, mỗi khi có linh thú mới đột phá, Lâu chủ sẽ tổ chức một lễ nhập các sau ba ngày, cũng ban thưởng Tri Mệnh Cổ .
Các chủ có quyền lựa chọn tâm phúc, người được chọn không thể cự tuyệt, trên người còn có thể bị gieo xuống Tri Mệnh Cổ, từ nay về sau sinh tử đều nằm trong tay người khác.
Khả năng linh thú của Chúc Khang đột phá hiển nhiên lớn hơn...
Nếu ba ngày sau cử hành lễ nhập các, hắn cùng Tạ Liễu về sau cũng chỉ có thể làm chó cho Chúc Khang.
Trừ phi, hắn hoặc Tạ Liễu cũng có thể đột phá.
Lục Lê Quang vốn thấy sắc mặt Cố Khê Trúc không tốt, muốn ở lại chăm sóc nhưng giờ đây không dám trì hoãn, trực tiếp nói: “Đi.”
Hai người không kịp nghỉ ngơi vội vã rời đi, đợi người đi rồi, Cố Khê Trúc mới kéo lê thân thể mệt mỏi trở về phòng, nàng từ từ ngồi xuống đống cỏ khô trên lầu hai.
Trong Động Hàn Thạch, tinh thần nàng vẫn căng thẳng, bị vây trong trạng thái khẩn trương cao độ.
Giờ đây buông lỏng, khí lực dồn nén như tan biến, ngồi xuống chỉ thấy đầu óc choáng váng, thân thể lúc nóng lúc lạnh.
Trong lúc ý thức mơ hồ, trong miệng có thứ gì đó, vừa vào đã chui xuống cổ họng, như hóa thành một luồng khí, trực tiếp xông vào kinh mạch của nàng.
Đau đớn đột nhiên ập tới, Cố Khê Trúc vốn yếu ớt không chịu nổi rên một tiếng, trực tiếp ngất đi.
Khi tỉnh dậy, trời đã sáng rõ.
Ánh mặt trời xuyên thấu qua giếng trời rọi vào, khiến toàn thân nàng ấm áp.
Đêm qua đã xảy ra chuyện gì vậy? Hình như nàng đã ăn thứ gì đó? Mọi mệt mỏi trong người tiêu tan hết, giờ đây dường như có sức mạnh vô tận, tinh thần vô cùng phấn chấn!
“Cua con!”
Lúc đó, có thể cho nàng ăn đồ chỉ có cua xanh.
Cố Khê Trúc lấy Bàn Ngự Thú ra, nhìn thấy trên đó có một đoạn thông tin dài.
[Con cua của ngươi thấy ngươi sốt cao liền cuống cuồng vọt đến Tiên Sơn tìm bằng hữu giúp đỡ.]
[Dưới lời khuyên của bạn tốt Đại Lục ca, con cua của ngươi dùng mai rùa múc một gáo nước thuốc lớn trong thùng gỗ... Mặc dù nó không biết vì sao trong nước thuốc lại có người đang nấu.]
Thùng gỗ, thuốc thang, người...
Trong đầu Cố Khê Trúc hiện lên hình ảnh - sẽ không phải là đang ngâm mình chứ!
[Khi con cua của ngươi hì hục nhét mai rùa vào túi nhỏ, một bàn tay to đột ngột vươn tới, nó hoảng sợ, ôm mai rùa trốn về nhà.]
Cố Khê Trúc không nhìn thấy cua xanh, lúc này cũng không biết nó đang làm gì.
Nàng rất muốn ôm nó.
[Con cua của ngươi đã cho ngươi uống nước thuốc.]
[Nhìn thấy thân thể ngươi chuyển biến tốt đẹp, con cua rất vui, định ăn chút gì đó lấp đầy bụng rồi đi ngủ.]
[Sét đánh ngang tai! Con cua của ngươi phát hiện túi nhỏ của nó biến mất o(╥﹏╥)o Nó vô cùng đau lòng, nhưng nó không dám quay lại tìm túi đồ, bởi vì chủ nhân của bàn tay kia rất hung dữ, nó cảm thấy sát khí.]
[Con cua của ngươi rất đói, nó nhìn ngón tay ngươi do dự một chút nhưng không kẹp ngón tay ngươi... Nó nghĩ ngươi đang bệnh, không thể chảy máu thêm nữa.]
[Con cua đói đến phát hoảng ừng ực uống hết nước thuốc còn lại, nó phát hiện thuốc này ngon không kém gì máu của chủ nhân, nó nín khóc mỉm cười (* ̄︶ ̄), vui vẻ chìm vào giấc ngủ...]
Thông tin trong Bàn Ngự Thú khiến lòng Cố Khê Trúc bồn chồn không yên, cua con lại kinh động đến chủ nhân Tiên Sơn, may mà nó đã trốn về an toàn.
Chủ nhân Tiên Sơn, có lẽ chính là sư tôn của Lục Lê Quang, Quy Tang Ma Tôn đã nhập ma.
Một khi bị y bắt được, cua con lành ít dữ nhiều.
Nhưng túi của cua con bị bỏ rơi xuống Tiên Sơn.
Chúc Khang cùng bọn họ oán hận chất chứa đã lâu, một khi bắt được cơ hội, không chết không thôi.
Trong lòng Lục Lê Quang lộp bộp, người không ở trong Động Hàn Thạch chỉ có hai nguyên nhân.
Chưa kịp đi vào, đã chết ở bên ngoài.
Hoặc là, linh thú đột phá cấp 8, trực tiếp vào Vong Ưu Lâu.
Vong Ưu Lâu tổng cộng chín tầng, hiện tại, bên trong có một Lâu chủ, sáu Các chủ, mỗi khi có linh thú mới đột phá, Lâu chủ sẽ tổ chức một lễ nhập các sau ba ngày, cũng ban thưởng Tri Mệnh Cổ .
Các chủ có quyền lựa chọn tâm phúc, người được chọn không thể cự tuyệt, trên người còn có thể bị gieo xuống Tri Mệnh Cổ, từ nay về sau sinh tử đều nằm trong tay người khác.
Nếu ba ngày sau cử hành lễ nhập các, hắn cùng Tạ Liễu về sau cũng chỉ có thể làm chó cho Chúc Khang.
Trừ phi, hắn hoặc Tạ Liễu cũng có thể đột phá.
Lục Lê Quang vốn thấy sắc mặt Cố Khê Trúc không tốt, muốn ở lại chăm sóc nhưng giờ đây không dám trì hoãn, trực tiếp nói: “Đi.”
Hai người không kịp nghỉ ngơi vội vã rời đi, đợi người đi rồi, Cố Khê Trúc mới kéo lê thân thể mệt mỏi trở về phòng, nàng từ từ ngồi xuống đống cỏ khô trên lầu hai.
Trong Động Hàn Thạch, tinh thần nàng vẫn căng thẳng, bị vây trong trạng thái khẩn trương cao độ.
Giờ đây buông lỏng, khí lực dồn nén như tan biến, ngồi xuống chỉ thấy đầu óc choáng váng, thân thể lúc nóng lúc lạnh.
Trong lúc ý thức mơ hồ, trong miệng có thứ gì đó, vừa vào đã chui xuống cổ họng, như hóa thành một luồng khí, trực tiếp xông vào kinh mạch của nàng.
Khi tỉnh dậy, trời đã sáng rõ.
Ánh mặt trời xuyên thấu qua giếng trời rọi vào, khiến toàn thân nàng ấm áp.
Đêm qua đã xảy ra chuyện gì vậy? Hình như nàng đã ăn thứ gì đó? Mọi mệt mỏi trong người tiêu tan hết, giờ đây dường như có sức mạnh vô tận, tinh thần vô cùng phấn chấn!
“Cua con!”
Lúc đó, có thể cho nàng ăn đồ chỉ có cua xanh.
Cố Khê Trúc lấy Bàn Ngự Thú ra, nhìn thấy trên đó có một đoạn thông tin dài.
[Con cua của ngươi thấy ngươi sốt cao liền cuống cuồng vọt đến Tiên Sơn tìm bằng hữu giúp đỡ.]
[Dưới lời khuyên của bạn tốt Đại Lục ca, con cua của ngươi dùng mai rùa múc một gáo nước thuốc lớn trong thùng gỗ... Mặc dù nó không biết vì sao trong nước thuốc lại có người đang nấu.]
Trong đầu Cố Khê Trúc hiện lên hình ảnh - sẽ không phải là đang ngâm mình chứ!
[Khi con cua của ngươi hì hục nhét mai rùa vào túi nhỏ, một bàn tay to đột ngột vươn tới, nó hoảng sợ, ôm mai rùa trốn về nhà.]
Cố Khê Trúc không nhìn thấy cua xanh, lúc này cũng không biết nó đang làm gì.
Nàng rất muốn ôm nó.
[Con cua của ngươi đã cho ngươi uống nước thuốc.]
[Nhìn thấy thân thể ngươi chuyển biến tốt đẹp, con cua rất vui, định ăn chút gì đó lấp đầy bụng rồi đi ngủ.]
[Sét đánh ngang tai! Con cua của ngươi phát hiện túi nhỏ của nó biến mất o(╥﹏╥)o Nó vô cùng đau lòng, nhưng nó không dám quay lại tìm túi đồ, bởi vì chủ nhân của bàn tay kia rất hung dữ, nó cảm thấy sát khí.]
[Con cua của ngươi rất đói, nó nhìn ngón tay ngươi do dự một chút nhưng không kẹp ngón tay ngươi... Nó nghĩ ngươi đang bệnh, không thể chảy máu thêm nữa.]
[Con cua đói đến phát hoảng ừng ực uống hết nước thuốc còn lại, nó phát hiện thuốc này ngon không kém gì máu của chủ nhân, nó nín khóc mỉm cười (* ̄︶ ̄), vui vẻ chìm vào giấc ngủ...]
Thông tin trong Bàn Ngự Thú khiến lòng Cố Khê Trúc bồn chồn không yên, cua con lại kinh động đến chủ nhân Tiên Sơn, may mà nó đã trốn về an toàn.
Chủ nhân Tiên Sơn, có lẽ chính là sư tôn của Lục Lê Quang, Quy Tang Ma Tôn đã nhập ma.
Một khi bị y bắt được, cua con lành ít dữ nhiều.
Nhưng túi của cua con bị bỏ rơi xuống Tiên Sơn.
5
0
1 tháng trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
