0 chữ
Chương 34
Chương 34: Ta là sư nương
Trứng côn trùng có thể bị đốt cháy bằng linh khí, nhưng tiêu hao cực kỳ nhiều.
Mà ở nơi này, thứ bọn họ thiếu nhất chính là linh khí.
Nếu cường giả trong lâu không đi ra ngăn cản, bọn họ trốn trong Động Hàn Thạch này chỉ có nước chết.
Nếu là trước kia, từ lúc Trương Tông ra tay sẽ có người đi ra ngăn lại, vì sao lúc này đây không hề có động tĩnh. Chẳng lẽ, bọn họ không để ý sống chết của nhiều người như vậy?
Những người có thể vào đây, đều là tinh anh của ngoại thành!
Thấy Tạ Liễu tiến lại gần, Lục Lê Quang lập tức cuốn lấy Linh sa trên mặt đất.
Linh khí trong cơ thể hắn đã cạn kiệt, không còn sức để chém thêm một kiếm. Nhưng hấp thu Linh sa cũng cần thời gian, thế nhưng lúc này…
Không còn thời gian nữa!
Vô số con nhện nhỏ màu đỏ tụ lại thành một bàn tay khổng lồ, vô số sợi tơ vây quanh bốn phía, căn bản không có đường trốn.
Một tiếng “Bốp” vang lên.
Bàn tay khổng lồ đánh bật Lục Lê Quang, một chưởng này dùng hết sức, trực tiếp đập Lục Lê Quang lên tường, nửa người khảm vào trong đó.
“Ngươi thích nàng.” Tạ Liễu thuấn di tới trước mặt Cố Khê Trúc, cúi người quan sát nàng, hai con mắt nhìn về hai hướng khác nhau, cả khuôn mặt như bị những sợi tơ cắt thành hai nửa, trông vô cùng quỷ dị.
“Ta có điểm nào không bằng nàng?”
Ánh mắt Tạ Liễu nhìn Cố Khê Trúc lạnh lẽo âm hàn, vô số con nhện bò lúc nhúc trong hốc mắt, đồng tử đã hoàn toàn biến thành màu đỏ tươi, những con nhện rơi xuống như giọt lệ máu chảy ra từ mắt.
Trong con ngươi quỷ dị ấy không còn chút nhân tính nào, chỉ còn lại điên cuồng và tàn nhẫn.
Mà đôi mắt vốn luôn nhìn chằm chằm Lục Lê Quang vẫn còn giữ lại một tia lý trí, khi nàng ấy hỏi, trong mắt hiện lên vẻ hoang mang: “Ta rốt cuộc…”
Nàng ấy lặp lại: “Không bằng chỗ nào?”
Nàng ấy vươn tay chỉ về phía trước, vô số con nhện nhỏ ào ào rơi xuống, không ít con rơi cả lên tay Cố Khê Trúc.
Cánh tay Cố Khê Trúc nổi đầy da gà.
Cảnh tượng trước mắt quả thực khiến người ta rợn tóc gáy, nhưng nàng bị uy áp trấn trụ hoàn toàn không thể động đậy, chỉ đành mặc cho lũ nhện nhỏ đó chui vào trong áo, bò loạn xạ trên người nàng.
Điều đáng sợ nhất là, đầu ngón tay mà Tạ Liễu giơ lên ngưng tụ ra tơ nhện, sợi tơ màu bạc như kim thép đâm về phía mắt của nàng.
Người ta đều nói Tạ Liễu đã hoàn toàn điên rồi.
Nhưng Cố Khê Trúc biết rõ, nàng ấy vẫn còn một tia lý trí.
Vì yêu mà ghen tuông!
Đúng, suy cho cùng chính là vì sự chiếm hữu điên cuồng của nàng ấy đối với Lục Lê Quang. Lục Lê Quang không mở miệng, nàng đành phải nói rõ mọi chuyện.
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Cố Khê Trúc gào lớn: “Quỳ xuống! Ta là sư nương của Lục Lê Quang!”
Móng vuốt khổng lồ màu đỏ do Nhện Đỏ ngưng tụ khựng lại giữa không trung, sợi tơ trong tay cũng run lên: “Ngươi nói gì?”
Cố Khê Trúc hít sâu một hơi: “Tạ Liễu, nếu ngươi và Lục Lê Quang tình đầu ý hợp thì nên gọi ta một tiếng sư nương.”
Mặt Tạ Liễu đầy vẻ khó tin, nàng ấy quay đầu nhìn về phía Lục Lê Quang.
Lục Lê Quang gật đầu: “Phải!”
“Sao có thể!” Sư tôn của Lục Lê Quang, vậy chẳng phải là… Quy Tang Đạo Tôn?
Lục Lê Quang khó khăn giơ tay: “Trên người nàng, có vật tùy thân của sư tôn ta.”
Có lẽ là do danh tiếng của sư tôn Lục Lê Quang quá lẫy lừng, Cố Khê Trúc cảm thấy uy áp trên người giảm đi rất nhiều, nàng vội vàng lấy ra sợi dây lụa buộc tóc.
Tạ Liễu ngưng thần nhìn kỹ, chỉ cảm thấy mắt đau nhói.
Những con nhện dị dạng bò qua bò lại trong hốc mắt đột nhiên tan biến, các đặc điểm hung dị, quái dị của linh thú trên người nàng ấy cũng như bị dọa sợ mà rụt trở về, chỉ trong nháy mắt, cả người đã trở nên bình thường hơn nhiều.
Tạ Liễu: “Đây là?” Nàng ấy có thể cảm nhận được trong đó ẩn chứa kiếm khí, con rắn vàng vặn vẹo ẩn chứa sát ý đáng sợ.
Chủ nhân của vật này khả năng rất cao là vị kia.
Lục Lê Quang ngập ngừng nói: “Là… đai lưng của sư tôn.”
Đai lưng?
Mà ở nơi này, thứ bọn họ thiếu nhất chính là linh khí.
Nếu cường giả trong lâu không đi ra ngăn cản, bọn họ trốn trong Động Hàn Thạch này chỉ có nước chết.
Nếu là trước kia, từ lúc Trương Tông ra tay sẽ có người đi ra ngăn lại, vì sao lúc này đây không hề có động tĩnh. Chẳng lẽ, bọn họ không để ý sống chết của nhiều người như vậy?
Những người có thể vào đây, đều là tinh anh của ngoại thành!
Thấy Tạ Liễu tiến lại gần, Lục Lê Quang lập tức cuốn lấy Linh sa trên mặt đất.
Linh khí trong cơ thể hắn đã cạn kiệt, không còn sức để chém thêm một kiếm. Nhưng hấp thu Linh sa cũng cần thời gian, thế nhưng lúc này…
Không còn thời gian nữa!
Vô số con nhện nhỏ màu đỏ tụ lại thành một bàn tay khổng lồ, vô số sợi tơ vây quanh bốn phía, căn bản không có đường trốn.
Bàn tay khổng lồ đánh bật Lục Lê Quang, một chưởng này dùng hết sức, trực tiếp đập Lục Lê Quang lên tường, nửa người khảm vào trong đó.
“Ngươi thích nàng.” Tạ Liễu thuấn di tới trước mặt Cố Khê Trúc, cúi người quan sát nàng, hai con mắt nhìn về hai hướng khác nhau, cả khuôn mặt như bị những sợi tơ cắt thành hai nửa, trông vô cùng quỷ dị.
“Ta có điểm nào không bằng nàng?”
Ánh mắt Tạ Liễu nhìn Cố Khê Trúc lạnh lẽo âm hàn, vô số con nhện bò lúc nhúc trong hốc mắt, đồng tử đã hoàn toàn biến thành màu đỏ tươi, những con nhện rơi xuống như giọt lệ máu chảy ra từ mắt.
Trong con ngươi quỷ dị ấy không còn chút nhân tính nào, chỉ còn lại điên cuồng và tàn nhẫn.
Mà đôi mắt vốn luôn nhìn chằm chằm Lục Lê Quang vẫn còn giữ lại một tia lý trí, khi nàng ấy hỏi, trong mắt hiện lên vẻ hoang mang: “Ta rốt cuộc…”
Nàng ấy vươn tay chỉ về phía trước, vô số con nhện nhỏ ào ào rơi xuống, không ít con rơi cả lên tay Cố Khê Trúc.
Cánh tay Cố Khê Trúc nổi đầy da gà.
Cảnh tượng trước mắt quả thực khiến người ta rợn tóc gáy, nhưng nàng bị uy áp trấn trụ hoàn toàn không thể động đậy, chỉ đành mặc cho lũ nhện nhỏ đó chui vào trong áo, bò loạn xạ trên người nàng.
Điều đáng sợ nhất là, đầu ngón tay mà Tạ Liễu giơ lên ngưng tụ ra tơ nhện, sợi tơ màu bạc như kim thép đâm về phía mắt của nàng.
Người ta đều nói Tạ Liễu đã hoàn toàn điên rồi.
Nhưng Cố Khê Trúc biết rõ, nàng ấy vẫn còn một tia lý trí.
Vì yêu mà ghen tuông!
Đúng, suy cho cùng chính là vì sự chiếm hữu điên cuồng của nàng ấy đối với Lục Lê Quang. Lục Lê Quang không mở miệng, nàng đành phải nói rõ mọi chuyện.
Móng vuốt khổng lồ màu đỏ do Nhện Đỏ ngưng tụ khựng lại giữa không trung, sợi tơ trong tay cũng run lên: “Ngươi nói gì?”
Cố Khê Trúc hít sâu một hơi: “Tạ Liễu, nếu ngươi và Lục Lê Quang tình đầu ý hợp thì nên gọi ta một tiếng sư nương.”
Mặt Tạ Liễu đầy vẻ khó tin, nàng ấy quay đầu nhìn về phía Lục Lê Quang.
Lục Lê Quang gật đầu: “Phải!”
“Sao có thể!” Sư tôn của Lục Lê Quang, vậy chẳng phải là… Quy Tang Đạo Tôn?
Lục Lê Quang khó khăn giơ tay: “Trên người nàng, có vật tùy thân của sư tôn ta.”
Có lẽ là do danh tiếng của sư tôn Lục Lê Quang quá lẫy lừng, Cố Khê Trúc cảm thấy uy áp trên người giảm đi rất nhiều, nàng vội vàng lấy ra sợi dây lụa buộc tóc.
Tạ Liễu ngưng thần nhìn kỹ, chỉ cảm thấy mắt đau nhói.
Những con nhện dị dạng bò qua bò lại trong hốc mắt đột nhiên tan biến, các đặc điểm hung dị, quái dị của linh thú trên người nàng ấy cũng như bị dọa sợ mà rụt trở về, chỉ trong nháy mắt, cả người đã trở nên bình thường hơn nhiều.
Tạ Liễu: “Đây là?” Nàng ấy có thể cảm nhận được trong đó ẩn chứa kiếm khí, con rắn vàng vặn vẹo ẩn chứa sát ý đáng sợ.
Chủ nhân của vật này khả năng rất cao là vị kia.
Lục Lê Quang ngập ngừng nói: “Là… đai lưng của sư tôn.”
Đai lưng?
2
0
1 tháng trước
3 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
