TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 33
Chương 33: Tạ Liễu điên tình

Kiếm tu có thể mượn kiếm thế gϊếŧ người, chỉ là ngày đó hắn bị dọa vỡ mật, hai tay run rẩy đến nỗi không nắm nổi kiếm bản mệnh, để nó rơi xuống vũng bùn hôi thối.

Từ đó về sau, đạo tâm vẩn đυ.c, kiếm đạo đứt đoạn.

“Lục Lê Quang!” Nhận thấy Lục Lê Quang bất động, tim Cố Khê Trúc vọt lên tận cổ họng. Mắt thấy trọng chùy sắp hạ xuống, bóng linh xà mờ ảo, sau đó ngưng tụ ra một cái đầu rắn, chủ động chắn trước người Lục Lê Quang.

Đầu rắn mới ngưng bị trọng chùy đánh nát bấy, còn cái đầu ban đầu cũng đầy máu me, khí thế lập tức suy yếu.

Lúc mới bắt đầu, một rắn một vượn thế lực ngang nhau, nhưng chịu một kích này, linh xà liền rơi vào hạ phong, rõ ràng chống đỡ không nổi.

Tạ Liễu đứng xem từ đầu đến giờ, nhíu chặt lông mày. Người mà nàng muốn trừ khử là Cố Khê Trúc.

Nếu là Lục Lê Quang…

Bàn tay muốn ngăn cản cuối cùng cũng từ từ buông xuống.

——Nếu Lục Lê Quang liều mình bảo vệ tiện nhân kia, chết thì chết đi.

Lát nữa nhặt xác cho hắn, luyện thành khôi lỗi vĩnh viễn ở bên người, còn hơn bây giờ để trái tim hắn rơi vào tay nữ nhân khác.

Nghĩ đến đây, Tạ Liễu ngồi yên không nhúc nhích. Chỉ là sau một khắc, nàng ấy mãnh liệt ngẩng đầu, không thể tin mà nhìn chằm chằm vào Lục Lê Quang đứng trước cột đá.

Trong tay hắn không còn là đao, mà là một thanh kiếm dài mảnh mai.

Thân kiếm xanh biếc như liễu.

Trong nháy mắt đó, Tạ Liễu giống như nhìn thấy Lục Lê Quang mặc thanh sam chói mắt trong đại hội thí kiếm Cửu Châu năm đó.

Kiếm của hắn tên là Chiết Liễu.

Được làm từ gỗ liễu ngàn năm bị sét đánh, tuy là gỗ nhưng sắc bén hơn cả huyền thiết.

Kiếm ý mà hắn lĩnh ngộ là gió, đứng trên đài, áo bay phấp phới, phiêu phiêu như tiên.

Một kiếm gió nổi, làm gợn sóng hồ tâm nàng ấy, từ đó bóng hình thanh tuấn kia in sâu trong lòng.

Nàng ấy tên Tạ Liễu, mà hắn dùng kiếm Chiết Liễu, đúng là trời sinh một đôi.

Tái ngộ ở Vùng Đất Bị Bỏ Rơi, nàng ấy đã có lý do nhất định phải sống tiếp.

Sau này, nàng ấy như nguyện trở thành đồng bạn của hắn, bọn họ cùng nhau sưởi ấm ở nơi ô uế này.

Một người như vậy, giờ đây lại vì một nữ nhân mới quen vài ngày mà rút kiếm.

Tay cầm kiếm của hắn, cũng không hề run rẩy! Kiếm ý của hắn, so với trong ký ức đã có sự khác biệt, nhưng uy lực không kém năm xưa.

Động Hàn Thạch vốn không có gió.

Giờ phút này lại tựa như gió thổi qua cành liễu, rắc từng chút liễu nhung về phía Trương Trọng lâm vào điên cuồng.

Chỉ thấy trên người Trương Trọng đầy vết đỏ, vô số vết kiếm chằng chịt trên mặt và thân thể gã, nhưng lại không có một giọt máu nào chảy ra, giống như…

Máu trên người gã đều bị những tơ liễu bay lượn hút sạch.

Những tơ liễu vốn trắng tinh giờ đỏ thẫm, khí đen đặc quánh bao phủ lấy Trương Trọng, thân thể gã cứng đờ tại chỗ, chưa kịp phát ra một tiếng, toàn bộ thân thể liền sụp đổ…

Dưới sự che lấp của hắc khí, rơi xuống đất thành cát.

Dù khoảng cách khá xa nhưng uy lực của kiếm khí vẫn khiến mặt nàng ấy đau nhói, Tạ Liễu đưa tay sờ sờ mặt mình, trên mặt không hề có vết thương.

Nhưng mà, mặt rất nóng, cũng rất đau, tâm càng đau.

Lệ khí từ trong lòng bốc lên, trong chớp mắt chiếm lĩnh toàn bộ tâm thần.

Hai mắt Tạ Liễu đỏ ngầu như máu, vô số con nhện nhỏ đỏ thẫm bò lổm ngổm trong đồng tử, rồi chui ra khỏi hốc mắt, rơi lả tả xuống đất.

Không chỉ có nhện, những quả trứng côn trùng li ti khó nhìn thấy bằng mắt thường cũng rơi xuống, chẳng mấy chốc đã phủ dày đặc dưới chân nàng ấy một lớp dày.

“Tạ Liễu điên rồi!” Có người chạy đến cửa thông vào nội thành, dùng sức đập vào cánh cửa đá đóng chặt: “Người đâu, Nhện Đỏ điên rồi, trong động toàn là trứng côn trùng!”

2

0

1 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.