0 chữ
Chương 31
Chương 31: Lâm vào nguy hiểm
Đó là mai rùa, cũng là một khối đá mài kiếm, là đại năng kiếm đạo nào đó đã mài kiếm trên mai rùa, lúc này mới khiến cho trên mai rùa có kiếm ý lưu lại, dẫn đến sự cộng hưởng với cột rồng.
Kiếm ý lưu lại còn có uy lực như thế, vậy người mài kiếm kia có trình độ kiếm đạo cao thâm đến mức nào!
Một phàm nhân, trên người sao có thể có thứ trân quý như vậy?
Cố Khê Trúc cũng nghe thấy tiếng kinh hô của mọi người, thứ nhỏ bé như vậy làm sao mài kiếm được?
Có phải có thể biến lớn hay không, nếu có thể biến lớn, mai rùa này dùng để phòng ngự chắc chắn sẽ rất tốt, nếu nàng có thể chui xuống dưới mai rùa để trốn, có lẽ sẽ vượt qua được cơn nguy hiểm này!
Nghĩ đến đây, trong lòng Cố Khê Trúc lập tức hét lớn gọi cua con.
[Con cua của ngươi lặn lội đường xa mệt muốn chết, ngủ rất sâu...]
Thông tin xuất hiện trong đầu khiến lòng Cố Khê Trúc lạnh lẽo, nàng không đánh thức được cua con đang ngủ say, trông cậy vào trốn dưới mai rùa để thoát thân tạm thời không thể thực hiện được.
Tiếng kiếm vang dần yếu đi nhưng tâm của Lục Lê Quang lại không cách nào bình tĩnh được, hắn khàn giọng hỏi: “Đây cũng là đồ của y phải không?”
Những vết kiếm chằng chịt trên mai rùa, chỉ nhìn một cái, hắn đã cảm nhận được sát ý vô biên, khiến gan mật người ta đều rụng rời, như rơi vào vực sâu.
Cố Khê Trúc không chút do dự gật đầu đáp: “Ừ.” Lúc này, nàng chỉ có thể dựa vào Lục Lê Quang.
Đáp án này nằm trong dự liệu của Lục Lê Quang.
Sát ý ngập trời khơi dậy ký ức sâu thẳm trong nội tâm, chân tay đứt lìa, xương sống bị moi ra từ trong cơ thể chất thành một núi nhỏ, những khuôn mặt đau đớn khôn cùng của những người bị moi xương lóc thịt...
So với nơi đó, Vùng Đất Bị Bỏ Rơi cũng chẳng đáng gọi là địa ngục.
Dù sao nơi này gϊếŧ người đều sẽ cho một cái chết nhanh chóng, thiêu thành Linh sa cũng sạch sẽ.
Trong lúc ngây ngốc, Lục Lê Quang nghe thấy có người hét lên: “Lục Lê Quang, còn không mau cầm máu cho nàng ta!”
Tiếng kiếm vang chỉ có thể trấn áp trong chốc lát.
Mùi máu tanh không tiêu, sát khí của mọi người chỉ càng lúc càng sâu, sớm muộn cũng sẽ gϊếŧ đến đỏ mắt.
Hơn nữa, mùi hương của nàng khơi dậy không chỉ là sát ý, mà còn là du͙© vọиɠ tham lam sâu nặng hơn.
Nàng trông khác biệt so với những nữ nhân khác trong Vùng Đất Bị Bỏ Rơi, mùi hương trên người cũng hoàn toàn khác biệt, là sự trong sạch hiếm có giữa đống ô uế, là hương bạc hà tươi mát.
Khiến người ta không nhịn được muốn đạp nàng xuống bùn lầy, để nàng dính đầy máu đen, triệt để dung nhập.
Nơi dơ bẩn, há dung một người thanh khiết?
Mà đá mài kiếm trong tay nàng, lại càng là bảo vật mà mọi kiếm tu đều tranh giành.
Lục Lê Quang hoàn hồn, lập tức thò tay vào túi trữ vật, nhưng rút ra chỉ thấy trống rỗng.
Ngọc diệp hồi xuân dùng để chữa thương có thể cầm máu, nhưng hắn đã dùng hết, giờ chẳng còn một mảnh.
Lục Lê Quang đặt loan đao trong tay ra trước ngực: “Ta dùng thanh kích đao này làm vật thế chấp, xin mượn một mảnh ngọc diệp hồi xuân.”
Có người đảo mắt, định lên tiếng nhận lời, bỗng nghe Nhện Đỏ phía trước cười khúc khích: “Chẳng qua chỉ một mảnh ngọc diệp hồi xuân, ta cho ngươi mượn là được, cần gì phải thế chấp đao của ngươi?”
Nàng ấy vừa nói thế, những người khác tự nhiên im bặt.
Nhưng ngay khi Nhện Đỏ vừa dứt lời, Trương Tông vốn cúi đầu bỗng bật dậy, như con báo săn mãnh liệt nhào tới, vung trọng chùy trực tiếp đập về phía Lục Lê Quang.
Vòng trắng dưới chân Lục Lê Quang đột nhiên sáng lên, hào quang như ngàn vạn lưỡi dao sắc đâm vào trên người Trương Tông, nhưng gã không né tránh, dùng thân thể cứng rắn chống đỡ.
“Xoẹt xoẹt!” Trên người gã như bị kim đâm ra trăm lỗ, nhưng chỉ thấy những chấm đỏ nhỏ, không thấy máu phun ra.
Sau khi chống đỡ trận pháp công kích, linh thú khế ước của Trương cũng hiện hình, là một con vượn đen, giờ phút này đã linh hoạt leo lên chỗ cao, nó bám vào thạch nhũ nhô ra trên đỉnh động nhảy nhanh, định từ đỉnh đầu Cố Khê Trúc lao xuống.
“Là ngươi làm.” Đồng bạn của Trương Tông nhìn Tạ Liễu, hạ giọng nghiến răng nghiến lợi nói.
Kiếm ý lưu lại còn có uy lực như thế, vậy người mài kiếm kia có trình độ kiếm đạo cao thâm đến mức nào!
Một phàm nhân, trên người sao có thể có thứ trân quý như vậy?
Cố Khê Trúc cũng nghe thấy tiếng kinh hô của mọi người, thứ nhỏ bé như vậy làm sao mài kiếm được?
Có phải có thể biến lớn hay không, nếu có thể biến lớn, mai rùa này dùng để phòng ngự chắc chắn sẽ rất tốt, nếu nàng có thể chui xuống dưới mai rùa để trốn, có lẽ sẽ vượt qua được cơn nguy hiểm này!
Nghĩ đến đây, trong lòng Cố Khê Trúc lập tức hét lớn gọi cua con.
[Con cua của ngươi lặn lội đường xa mệt muốn chết, ngủ rất sâu...]
Tiếng kiếm vang dần yếu đi nhưng tâm của Lục Lê Quang lại không cách nào bình tĩnh được, hắn khàn giọng hỏi: “Đây cũng là đồ của y phải không?”
Những vết kiếm chằng chịt trên mai rùa, chỉ nhìn một cái, hắn đã cảm nhận được sát ý vô biên, khiến gan mật người ta đều rụng rời, như rơi vào vực sâu.
Cố Khê Trúc không chút do dự gật đầu đáp: “Ừ.” Lúc này, nàng chỉ có thể dựa vào Lục Lê Quang.
Đáp án này nằm trong dự liệu của Lục Lê Quang.
Sát ý ngập trời khơi dậy ký ức sâu thẳm trong nội tâm, chân tay đứt lìa, xương sống bị moi ra từ trong cơ thể chất thành một núi nhỏ, những khuôn mặt đau đớn khôn cùng của những người bị moi xương lóc thịt...
Dù sao nơi này gϊếŧ người đều sẽ cho một cái chết nhanh chóng, thiêu thành Linh sa cũng sạch sẽ.
Trong lúc ngây ngốc, Lục Lê Quang nghe thấy có người hét lên: “Lục Lê Quang, còn không mau cầm máu cho nàng ta!”
Tiếng kiếm vang chỉ có thể trấn áp trong chốc lát.
Mùi máu tanh không tiêu, sát khí của mọi người chỉ càng lúc càng sâu, sớm muộn cũng sẽ gϊếŧ đến đỏ mắt.
Hơn nữa, mùi hương của nàng khơi dậy không chỉ là sát ý, mà còn là du͙© vọиɠ tham lam sâu nặng hơn.
Nàng trông khác biệt so với những nữ nhân khác trong Vùng Đất Bị Bỏ Rơi, mùi hương trên người cũng hoàn toàn khác biệt, là sự trong sạch hiếm có giữa đống ô uế, là hương bạc hà tươi mát.
Khiến người ta không nhịn được muốn đạp nàng xuống bùn lầy, để nàng dính đầy máu đen, triệt để dung nhập.
Mà đá mài kiếm trong tay nàng, lại càng là bảo vật mà mọi kiếm tu đều tranh giành.
Lục Lê Quang hoàn hồn, lập tức thò tay vào túi trữ vật, nhưng rút ra chỉ thấy trống rỗng.
Ngọc diệp hồi xuân dùng để chữa thương có thể cầm máu, nhưng hắn đã dùng hết, giờ chẳng còn một mảnh.
Lục Lê Quang đặt loan đao trong tay ra trước ngực: “Ta dùng thanh kích đao này làm vật thế chấp, xin mượn một mảnh ngọc diệp hồi xuân.”
Có người đảo mắt, định lên tiếng nhận lời, bỗng nghe Nhện Đỏ phía trước cười khúc khích: “Chẳng qua chỉ một mảnh ngọc diệp hồi xuân, ta cho ngươi mượn là được, cần gì phải thế chấp đao của ngươi?”
Nàng ấy vừa nói thế, những người khác tự nhiên im bặt.
Nhưng ngay khi Nhện Đỏ vừa dứt lời, Trương Tông vốn cúi đầu bỗng bật dậy, như con báo săn mãnh liệt nhào tới, vung trọng chùy trực tiếp đập về phía Lục Lê Quang.
Vòng trắng dưới chân Lục Lê Quang đột nhiên sáng lên, hào quang như ngàn vạn lưỡi dao sắc đâm vào trên người Trương Tông, nhưng gã không né tránh, dùng thân thể cứng rắn chống đỡ.
“Xoẹt xoẹt!” Trên người gã như bị kim đâm ra trăm lỗ, nhưng chỉ thấy những chấm đỏ nhỏ, không thấy máu phun ra.
Sau khi chống đỡ trận pháp công kích, linh thú khế ước của Trương cũng hiện hình, là một con vượn đen, giờ phút này đã linh hoạt leo lên chỗ cao, nó bám vào thạch nhũ nhô ra trên đỉnh động nhảy nhanh, định từ đỉnh đầu Cố Khê Trúc lao xuống.
“Là ngươi làm.” Đồng bạn của Trương Tông nhìn Tạ Liễu, hạ giọng nghiến răng nghiến lợi nói.
1
0
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
