TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 30
Chương 30: Bị tính kế

Cố Khê Trúc kề sát cột đá lạnh đến run lẩy bẩy, chỉ cảm thấy chăn mền vốn ấm áp dễ chịu trên người cũng bị sương lạnh thấm vào, lạnh lẽo thấu xương, thanh đoản đao vốn cầm trong tay dính chặt vào da thịt, cho dù buông tay ra, cũng không cách nào gỡ xuống, giống như bị băng tuyết khắc ở trong da thịt.

Đau bụng còn khó chịu hơn cả cái lạnh.

Vùng bụng dưới như bị dao cắt, đau đến mức nàng chỉ muốn ngất đi. Dưới cái lạnh cực độ, đầu óc Cố Khê Trúc hoạt động rất chậm, mãi một lúc sau nàng mới chợt nhận ra...

Hình như, có lẽ... nàng đang đến kỳ kinh nguyệt!

Những tu sĩ mới nhập môn không khác gì người thường, cũng cần thức ăn để no bụng, nữ tử cũng sẽ có kỳ kinh nguyệt, chỉ đến khi đạt đến cảnh giới Trúc Cơ, có thể tích cốc không cần ăn uống, sự khác biệt giữa tiên và phàm mới thực sự hiện rõ.

Ý thức được điểm này, Cố Khê Trúc như bị sét đánh, adrenaline tăng vọt, trong khoảnh khắc đó nàng không còn cảm thấy lạnh nữa, mà lại toát mồ hôi lạnh.

Khó trách tiếng hô hấp chung quanh càng ngày càng dồn dập, là máu! Họ đã ngửi thấy mùi máu.

Cố Khê Trúc cố lấy dũng khí kéo chăn xuống một chút, chỉ để lộ đôi mắt, liền thấy vô số ánh mắt hoặc âm hiểm, hoặc nóng bỏng đổ dồn về phía nàng, ngay cả Lục Lê Quang cũng không ngoại lệ.

Đôi mắt Lục Lê Quang đỏ tươi, trong cổ họng phát ra tiếng rít khàn đặc.

Linh xà quấn quanh chân hắn bỗng vươn lên trụ rồng mà Cố Khê Trúc đang dựa lưng, từ trên cao nhìn xuống nàng với ánh mắt lạnh lùng.

Nữ tử trung niên ngồi ngay ngắn nơi cửa động đã tế xuất pháp bảo phòng ngự, giọng đầy khinh bỉ: “Loài phàm nhân đáng chết!”

Bà ta đứng xa nên chỉ ngửi thấy chút mùi máu tanh nhẹ, giờ vẫn còn giữ được tỉnh táo.

Nữ trung niên quát lớn với Lục Lê Quang: “Mau thiêu nàng ta đi, đừng để mùi máu lan rộng!”

Một phàm nhân, chỉ cần búng tay là tiêu diệt. Đợi thiêu sạch sẽ, mùi máu nồng nặc biến mất, mọi người xung quanh tự khắc bình tĩnh lại.

Ánh mắt liếc nhìn Tạ Liễu đang ngồi bệt dưới đất nhai lá Hỏa Quy Đằng, nữ tử kia bỗng hít một hơi lạnh.

Sao có thể quên được, Hỏa Quy Đằng bổ khí dưỡng huyết, hoạt huyết hóa ứ, chỉ cần mùi hương cũng đủ khiến nữ tử phàm nhân mới nhập môn có nguyệt sự đến sớm.

Quả nhiên Tạ Liễu có thủ đoạn.

Như vậy thì tiểu tân nhân kia đành chịu chết.

Cố Khê Trúc cũng nghe được nữ nhân kêu to, một khắc kia, đầu óc nàng trống rỗng, căn bản không biết nên tự cứu mình như thế nào!

Bầy sói vây quanh, mà nàng, đau đến mức không thể ngồi thẳng lưng được. Chẳng lẽ, chỉ còn cách cầu một cái chết nhanh chóng?

Cố Khê Trúc khó khăn sờ về phía Bàn Ngự Thú của mình.

Nếu nàng chết, cua con sẽ ra sao? Liệu nó có tự chạy trốn đến chỗ bằng hữu Huyền Quy mới quen không, với năng lực của nó, ở đâu cũng có thể sống tốt.

Vừa sờ soạng, chưa tìm thấy Bàn Ngự Thú nhưng lại chạm phải mai rùa Huyền Văn.

Nhớ tới lúc trước lâm vào ảo giác, sau khi nghe được tiếng mai rùa gõ lập tức tỉnh táo ngay, Cố Khê Trúc run rẩy lấy mai rùa ra gõ mấy cái, nhưng âm thanh bị tiếng mưa lớn lấn át.

Trong lúc nguy cấp, nàng cầm mai rùa dùng hết sức đập mạnh vào trụ rồng.

Chỉ nghe “Đùng” một tiếng, tiếp theo là những âm vang dội liên hồi, ban đầu yếu ớt như gợn sóng lăn tăn, theo chấn động không ngừng, tầng tầng khuếch tán, cột đá xung quanh cũng theo đó khẽ rung nhẹ, chẳng mấy chốc tạo thành thế núi lở biển gào.

Những cột đá trong động đồng loạt rung chuyển, từng tiếng kiếm minh cao vυ"t như rồng gầm, không ít tu sĩ trong động đều dùng kiếm, bội kiếm trong tay cũng run rẩy theo, dùng sức ấn cũng không đè được.

Động tĩnh lớn như vậy, thậm chí át cả tiếng mưa rào, tạm thời đè nén được tà niệm đang trào dâng trong lòng mọi người.

Có Kiếm Tu nhận ra thứ trong tay Cố Khê Trúc: “Đá mài kiếm!”

8

0

1 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.