TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 43
Chương 43

Từ đó về sau, không còn ai dám nói một chữ "không" với Thẩm Húc, những ngày sau đó, càng là kẻ thuận ta thì sống nghịch ta thì chết.

Trong triều ai nấy đều lo sợ.

Lúc đó, Tạ Ứng Thầm đã qua đời, Cố Tri Chước chỉ muốn những kẻ hại hắn phải trả giá bằng máu.

Nàng ẩn mình trong bóng tối, khuấy động phong vân, xúi giục vị gia này và Tạ Cảnh, người đã là trữ quân, đấu đá ngươi chết ta sống.

Có lẽ là nhờ thiên mệnh che chở của Quý Nam Kha, mỗi lần đều có thể giúp Tạ Cảnh thoát khỏi nguy hiểm trong gang tấc.

Nơi nào Thẩm Húc xuất hiện, chắc chắn không có chuyện gì tốt đẹp!

"Cao quản sự." Cố Tri Chước đau đầu, nói: "Bảo khách nhân không cần đa lễ."

Cao quản sự đáp lời rồi đi ra ngoài.

Không lâu sau, Thịnh Giang rời đi.

Tâm thần Cố Tri Chước như bị cái gì đó chạm đến, nàng nhanh chóng đi đến bàn sách, cầm lấy một tờ giấy lụa.

Đây là tờ giấy nàng đã bỏ đi khi viết thư lúc nãy.

Ánh mắt nàng dừng lại ở một dòng chữ...

Thảo khấu sẽ chạy trốn đến kinh thành, huynh trưởng hãy cẩn thận, bố trí đường nhỏ...

Thảo khấu?

Ngón tay nàng đột nhiên siết chặt, mép tờ giấy lụa bị nàng nắm đến nhăn nhúm.

Quẻ chết!

Khoảnh khắc này, nàng như bừng tỉnh.

Nếu như kiếp trước ở kinh đô căn bản không hề có thảo khấu quấy phá thì sao?

Nếu như Tạ Ứng Thầm hiện giờ không ở Dực Châu, mà đã đến kinh đô, thậm chí là ở gần đây.

Sự xuất hiện của Đông xưởng liền hợp tình hợp lý.

Phục kích Tạ Ứng Thầm!

Sau khi thành công thì phóng hỏa thiêu rụi tất cả, đổ tội cho thảo khấu...

Đây mới là sự thật của kiếp trước.

Tim Cố Tri Chước đập loạn xạ.

Thẩm Húc hành sự luôn tàn nhẫn, tuyệt đối không để lại người sống. Thôn trang này hiện giờ đã nằm trong tay hắn, nếu nàng muốn bỏ thôn trang mà đi chắc chắn không được. Bọn họ tạm thời còn sống, chẳng qua là vì Thẩm Húc không muốn đánh rắn động cỏ.

Quẻ này xem thật chuẩn! Nàng không hề bị mai một chút nào.

Cố Tri Chước day day mi tâm, suy nghĩ rồi nói: "Cao quản sự, ta đi Tây viện một chuyến."

"Bên ngoài vẫn còn đang mưa." Cao quản sự hơi do dự: "Cô nương, có việc gì người cứ ra lệnh tiểu nhân đi làm là được."

"Quả thật có một việc cần ông đi làm." Cố Tri Chước nghiêm túc nói: "Cũng chỉ có ông mới làm được."

Nàng nói vậy, Cao quản sự lập tức không nói thêm gì nữa, cung kính nhận lệnh.

Cố Tri Chước dặn dò vô cùng tỉ mỉ, Cao quản sự không hề hỏi nguyên nhân, chỉ ghi nhớ từng câu từng chữ.

0

0

4 ngày trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.