0 chữ
Chương 42
Chương 42
Một cô nương nhà khuê các ở đây, tự nhiên là không thể ra gặp, nhưng biết gia chủ đã đến, phái người đến vấn an cũng là lẽ thường.
Cố Tri Chước đứng bên cửa sổ, nhìn về phía cổng thùy hoa.
Mưa bụi dày đặc, một người đàn ông trung niên mặc trường sam màu đen đang đứng dưới mưa che ô.
Trên tay hắn xách một chiếc đèn lưu ly, trong khoảnh khắc nhìn rõ người đàn ông trung niên đó, Cố Tri Chước như bị sét đánh, đầu óc ong ong.
Đây là người quen cũ a!
Chỉ huy đồng tri của Cẩm Y Vệ, Thịnh Giang.
Cố Tri Chước hơi biến sắc.
Tại sao hắn lại ở đây, còn giả trang thành quản sự của nhà thương nhân.
Hắn là quản sự của thương nhân, gia chủ lại họ Thẩm, vậy công tử nhà thương nhân này chẳng lẽ là...
Trong đầu Cố Tri Chước hiện lên một cái tên.
Nàng xoa xoa trán, may mắn hỏi: "Cao quản sự, công tử nhà này có phải mặc áo đỏ tay rộng, vừa sang trọng vừa đỏng đảnh... lại còn kén chọn, còn rất tuấn tú không?"
"Đúng đúng." Cao quản sự vội vàng đáp: "Là một vị công tử mặc áo đỏ, khí độ phi phàm. Bốn xe ngựa nhà bọn họ đều chứa đồ dùng hàng ngày. Lúc bọn họ chuyển đồ xuống, tiểu nhân tận mắt nhìn thấy, bình phong, thảm, bộ trà, lư hương, đèn lưu ly cái gì cũng có, ngay cả bô cũng mang theo."
Lòng Cố Tri Chước lạnh toát, sau lưng cũng lạnh lẽo.
Người kén chọn và cầu kỳ như vậy chắc chắn là hắn rồi!
Thẩm Húc!
Nếu nàng nhớ không nhầm, Thẩm Húc là người nắm giữ Đông xưởng khi mới hai mươi tuổi, nổi tiếng là thủ đoạn tàn độc, hơn xa đốc công Đông xưởng đời trước, khiến người ta khϊếp sợ, số người chết trong tay hắn nhiều vô kể.
Nghĩ đến Vũ Anh hầu phủ bị Đông xưởng tịch biên.
Từ vinh sủng vô cùng đến tội chứng đầy đủ cũng chỉ trong một ngày, khác biệt chỉ ở chỗ thánh ý.
Cố Tri Chước vẫn còn nhớ, kiếp trước khi nàng trở lại kinh thành, Thẩm Húc đã như mặt trời ban trưa, một tay che trời trên triều đình, hô mưa gọi gió.
Khi ấy đã có các ngự sử đồng loạt dâng tấu hạch tội, nói hắn ta “chuyên chủ trương nghị hòa, kết bè kết đảng, tư lợi lừa vua” vân vân… Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, sớ hạch tội đã chất đầy Ngự thư phòng. Thế nhưng kết cục cuối cùng lại là văn võ bá quan trong triều giảm đi gần ba phần, tất cả đều bị quy kết thành “chứng cứ phạm tội đầy đủ”.
Trong kinh thành, gió thổi cỏ lay cũng khiến người ta kinh hãi, còn mùi máu tanh ở chợ thì suốt cả một tháng trời vẫn chẳng thể tan đi.
Cố Tri Chước đứng bên cửa sổ, nhìn về phía cổng thùy hoa.
Mưa bụi dày đặc, một người đàn ông trung niên mặc trường sam màu đen đang đứng dưới mưa che ô.
Trên tay hắn xách một chiếc đèn lưu ly, trong khoảnh khắc nhìn rõ người đàn ông trung niên đó, Cố Tri Chước như bị sét đánh, đầu óc ong ong.
Đây là người quen cũ a!
Chỉ huy đồng tri của Cẩm Y Vệ, Thịnh Giang.
Cố Tri Chước hơi biến sắc.
Tại sao hắn lại ở đây, còn giả trang thành quản sự của nhà thương nhân.
Hắn là quản sự của thương nhân, gia chủ lại họ Thẩm, vậy công tử nhà thương nhân này chẳng lẽ là...
Trong đầu Cố Tri Chước hiện lên một cái tên.
Nàng xoa xoa trán, may mắn hỏi: "Cao quản sự, công tử nhà này có phải mặc áo đỏ tay rộng, vừa sang trọng vừa đỏng đảnh... lại còn kén chọn, còn rất tuấn tú không?"
Lòng Cố Tri Chước lạnh toát, sau lưng cũng lạnh lẽo.
Người kén chọn và cầu kỳ như vậy chắc chắn là hắn rồi!
Thẩm Húc!
Nếu nàng nhớ không nhầm, Thẩm Húc là người nắm giữ Đông xưởng khi mới hai mươi tuổi, nổi tiếng là thủ đoạn tàn độc, hơn xa đốc công Đông xưởng đời trước, khiến người ta khϊếp sợ, số người chết trong tay hắn nhiều vô kể.
Nghĩ đến Vũ Anh hầu phủ bị Đông xưởng tịch biên.
Từ vinh sủng vô cùng đến tội chứng đầy đủ cũng chỉ trong một ngày, khác biệt chỉ ở chỗ thánh ý.
Khi ấy đã có các ngự sử đồng loạt dâng tấu hạch tội, nói hắn ta “chuyên chủ trương nghị hòa, kết bè kết đảng, tư lợi lừa vua” vân vân… Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, sớ hạch tội đã chất đầy Ngự thư phòng. Thế nhưng kết cục cuối cùng lại là văn võ bá quan trong triều giảm đi gần ba phần, tất cả đều bị quy kết thành “chứng cứ phạm tội đầy đủ”.
Trong kinh thành, gió thổi cỏ lay cũng khiến người ta kinh hãi, còn mùi máu tanh ở chợ thì suốt cả một tháng trời vẫn chẳng thể tan đi.
0
0
3 ngày trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
