Chương 45
Thời khắc Tiểu Hổ phát
Oành!
Bụi bặm từ các bức tường tán loạn khắp cao ốc.
Mọi người đều ngốc lăng đứng tại chỗ.
Lại thấy từ trong đó bay ra một bóng đen, vững vàng đáp xuống vai Lâm Lãng.
Toàn thân nó phủ một bộ lông đen bóng, lại có một cái đầu tựa như đầu mèo, đôi mắt to tròn màu vàng của nó nhìn chằm chằm vào mọi người với vẻ tò mò.
Đây hình như là một con cú mèo thì phải!
Nhưng những con cú mèo bình thường rõ ràng sẽ không lớn đến vậy và cũng không thể nào có thể hất văng một người trưởng thành bay ra xa như thế được!
Cho nên!
Đây hẳn phải là...thú biến dị cấp cao.
Không chỉ những người đứng xem.
Ngay cả Cố Phỉ và những người khác cũng rất kinh ngạc!
Các cô chỉ biết rằng ngày thường Lâm Lãng thích ở một mình trong phòng làm việc, nhưng cũng không biết anh ấy làm gì ở trong đó.
Thì ra là ở trong đso nuôi một con thú biến dị?
Thật đúng là một người đàn ông thần bí với hành vi kỳ lạ...
Ở phía bên kia.
Sau khi khói và bụi đã tan biến.
Trên bức tường của toà nhà có khảm một người đàn ông toàn thân lóe ngân quang!
Mọi người đều ngạc nhiên nhìn về phía anh ta.
Chỉ thấy người đó cuối cùng cũng thoát ra khỏi bức tường, quỳ nửa người trên mặt đất, kêu một tiếng:
"Thật là thiếu võ đức! Đã nói xong là đấu tay đôi rồi, thế mà anh lại còn tìm giúp đỡ hả? Còn dám đánh lén nữa?"
"Anh ta vậy mà không có chết!"
Mọi người đều kêu lên!
Không hổ là người có dị năng!
Nếu là một người bình thường, phải chịu một cú đụng mạnh như vậy, thì họ đã biến thành một vũng thịt nhão từ lâu rồi!
Mà đây chính là dị năng của Nghiêm Bác Cường, kim hệ linh lực!
Trong một khoảng thời gian nhất định, cơ thể có thể hóa thành kim loại bất khả xâm phạm, với sức mạnh phòng thủ đáng kinh người!
Lâm Lãng bình tĩnh nói:
"Anh ngay cả sủng vật của tôi đều không đánh thắng được, làm sao có tư cách khiêu chiến tôi?"
Nghe vậy, mọi người không khỏi khâm phục sự vô liêm sỉ của Lâm Bất Lãng:
"Đúng rồi, bản thân anh ta còn không thắng được sủng vật của hắn mà, đúng không?"
"Kiêu ngạo phách lối như vậy, quả thực là siêu cấp soái khí a!"
"Đây chính là nghệ thuật của ngôn từ sao?"
Hiện tại trong mắt mọi người.
Lâm Bất Lãng là hình ảnh của một người “bản thân không có năng lực, nhưng mọi người xung quanh đều rất mạnh mẽ”.
Người ta gọi những người như hắn là vô lại.
Toàn dựa cả vào đồng đội mang theo!
Nhưng Lâm Lãng không có ý định giải thích hiểu lầm này.
Có thể lười biếng liền lười biếng, tại sao phải tự tìm việc cho mình đây?
“Lâm Bất Lãng, anh vậy mà lại thông đồng với thú biến dị, anh quả thực chính là phản bội nhân loại! Hôm nay, Nghiêm Bác Cường tôi sẽ vì nhân loại thanh trừ đi phần tử xấu xa như như anh!”
Nghiêm Bác Cường nghiến răng, tiếng bước chân vang lên, hướng về phía Lâm Lãng lao tới.
Tiểu Hổ đột nhiên chuyển đầu, tầm mắt lập tức khóa chặt vào kẻ địch.
"Chíp!"
Sau đó nó vỗ cánh lao về phía anh ta!
Đinh đinh đinh!
Tiểu Hổ trên không huy động đôi cách, vậy mà thực sự bắn ra vài mũi tên lông vũ!
Tất cả các mũi tên đều trúng đích nhưng đều bị thân hình hóa kim loại của Nghiêm Bác Cường làm chệch hướng, tạo ra một chuỗi tia lửa.
"Tiểu Hổ."
"Sức chiến đấu: C."
"Năng lực: Thiết Vũ (Cấp 2)."
Dạo này, mỗi ngày Lâm Lãng đều cho Tiểu Hổ ăn một lượng lớn quả lực lượng trung cấp!
Và hiệu quả thực sự rất đáng kể!
Sức mạnh chiến đấu của nó tăng vọt từ E lên C!
Nó cũng thức tỉnh khả năng gọi là "thiết vũ", nó có thể đem lông vũ tựa như ám khí mà phóng về phía kẻ địch, mà sức mạnh cũng rất khả quan.
Chẳng qua là Lâm Lãng có chút bận tâm, nếu Tiểu Hổ dùng khả năng lực này quá nhiều, liệu có bị trụi lông hay không?
"Một chút tài mọn!"
Nghiêm Bác Cường vỗ nhẹ vào chỗ bị mũi tên lông vũ bắn trúng trên người, cười lạnh:
"Ngươi cũng chỉ đáng gãi ngứa cho ta mà thôi!"
"Chíp chíp!"
Thấy mũi tên lông vũ không thể phá vỡ phòng ngự, nó cũng bị đối phương chế giễu!
Tiểu Hổ có vẻ rất tức giận!
Sau khi bay vòng vòng trên không trung, nó đáp xuống vai Lâm Lãng nhưng không có hành động gì thêm.
Mọi người đều nghĩ rằng nó đã bỏ cuộc.
Nghiêm Bác Cường cũng nói:
"Lâm Bất Lãng, thú cưng của anh đã bị tôi đánh bại rồi, tiếp theo chính là anh!"
Nhưng vào lúc này!
Ánh mắt của Tiểu Hổ trở nên sắc bén.
Một làn sương mù đỏ dày đặc đột nhiên lan ra từ cơ thể nó, bao phủ toàn bộ con chim!
Lâm Lãng có thể cảm nhận được sức chiến đấu của Tiểu Hổ đang tăng vọt"
"Tiểu Hổ."
"Sức chiến đấu: C++."
"Năng lực: Thiết Vũ (Cấp 2); Hỏa Cuồng Nộ (Cấp 1)]
Thì ra vào thời khắc mấu chốt nó lại thức tỉnh năng lực mới!
Chỉ thấy Tiểu Hổ há to miệng.
Trong đó dường như có một chút ánh sáng đỏ
Khoảnh khắc tiếp theo!
Ánh sáng mở rộng thành một quả cầu lửa mà bay về phía Nghiêm Bác Cường!
Bùm!
Nghiêm Bác Cường không kịp trở tay nên đã bị quả cầu lửa tinh chuẩn đánh trúng!
Một quả cầu lửa vô cùng chói mắt bùng nổ, kèm theo đó là hơi nóng đập vào mặt.
Mọi người theo bản năng nhắm mắt lại, quay đầu tránh đi!
Đến khi, một lần nữa mở mắt ra.
Chỉ nhìn thấy lại một nửa còn lại của Nghiêm Bác Cường là còn đứng ở đó.
Phần thân trên đã biến mất không dấu vết.
Giống như một người sắt tan chảy đi một nửa.
"Chíp..."
Tiểu Hổ kêu lên một tiếng rồi ngã từ trên vai Lâm Lãng xuống.
Lâm Lãng đưa tay ra bắt lấy.
"Con chim tốt! Không làm mất mặt chủ nhân của ngươi."
Lâm Lãng không nhịn được khen ngợi.
Nhưng cũng thầm kinh hãi trong lòng!
Không thể không nói, so với con người thì loài thú biến dị có quá nhiều ưu thế! Sinh ra đã có một thân xác cường hãn không nói, mà trời sinh chúng đã có khả năng hấp thụ sương đỏ để tiến hành tu luyện!
Ngoài ra chúng có thể thức tỉnh nhiều loại sức mạnh cường hãn mà không cần sự trợ giúp của trái cây siêu năng lượng! Chúng chính là những con cưng của thiên đạo vào thời kỳ mạt thế này a!
“Chíp!”
Tiểu Hổ yếu ớt nằm trong vòng tay Lâm Lãng, sau đó nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ sâu.
Sức chiến đấu cũng giảm xuống "C+".
Xem ra vừa rồi chỉ là trạng thái bùng nổi của nó trọng lúc tức giận.
Nhưng dù vậy.
Đây cũng là lực lượng chiến đấu mạnh nhất không thể tranh cãi bên người Lâm Lãng.
...
Thi thể Nghiêm Cường ngã xuống đất, tạo nên một trận nổ lớn!
Lâm Lãng ban đầu đang nghĩ xem liệu cơ thể anh ta có thể bán làm phế liệu hay không.
Thì đã thấy ánh kim loại trên người anh ta nhanh chóng biến mất, lại trở về thành máu thịt, máu chảy ra, nhuộm đỏ cả một vùng rộng lớn.
"Xem ra không bán được rồi."
"Chết, Có người chết rồi..."
Mọi người đều cảm thấy da đầu tê dại!
Mặc dù trong thời gian này, họ đã quen với cái chết.
Nhưng hiếm khi có cái chết thảm hại như vậy.
Chưa nói đến việc thi thể còn nguyên vẹn, thậm chí trước khi chết cũng không thốt lên được một lời nào!
Bọn họ lại nhìn về hướng con chím cú nhỏ trong tay Lâm Lãng, trong mắt đều là cực độ sợ hãi!
Đây là loài chim gì vậy?
Nó thậm chí có thể phun lửa?
Ngay cả một người kim loại bất khả xâm phạm như vậy cũng bị tan chảy thành hai nửa trong nháy mắt!
Nếu đối thủ của nó mà là một người bình thường.
Chẳng phải là sẽ bị nó đốt thành tro ngay lập tức sao?
Thật quá tàn bạo!
Giờ phút này, trong tiểu khu còn ai dám đi gây sự với Lâm Bất Lãng nữa chứ?
Thẩm Sở Sở chứng kiến toàn bộ quá trình, nắm chặt nắm đấm, không biết đang suy nghĩ điều gì...
...
"Chúng ta trở về thôi."
Lâm Lãng nói, xoay người đi về phía cửa tòa nhà C.
Cố Phỉ, Ninh Vũ Sương và Lục Tô Nhiễm ngoan ngoãn đi theo phía sau hắn ta.
Đường Linh Vũ nói:
"Lâm Lãng, tôi có thể về thu dọn đồ đạc rồi quay lại gặp anh hay không?"
Lâm Lãng gật đầu:
"Được."
...
Sau khi Lâm Lãng và nhóm người của hắn rời đi.
Mọi người trên sân bốn mắt nhìn nhau, như thể họ vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc tinh thần này.
Ngay này.
Một thanh niên đứng lên nói:
"Mọi người, tôi là đội trưởng đội tuần tra của tòa nhà C. Mọi người có thể gọi tôi là Ánh Sáng Chính nghĩa!"
"Tôi cũng có vật tư. Bất kỳ ai có trái cây siêu năng lượng đều có thể đến gặp tôi để trao đổi!"
"Cũng giống như Lâm Bất Lãng là ba mươi chai nước tinh khiết!"
Nhưng sau khi anh ta nói xong, lại không ai phản ứng.
Anh ta không khỏi cảm thấy hơi xấu hổ.
Nhưng anh ta nhanh chóng điều chỉnh lại trạng lại, đổi chủ đề nói:
"Ngoài ra! Tôi có một đề xuất khác. Chúng ta có thể thành lập một đội tuần tra trong tiểu khu của chúng ta! Chịu trách nhiệm về an ninh công cộng của toàn bộ tiêu khu!"
"Cũng chịu trách nhiệm thu thập, tổ chức và phân phối vật tư để cho nhiều người hơn có cơ hội được sống sót!"
"Có ai muốn tham gia hay không?"
Khi những lời này vừa nói ra, mọi người cũng có phản ứng đôi chút.
Có người hỏi:
"Tham gia đội của các anh có lợi ích gì không?"
"Có được cung cấp đồ ăn hay không?"
Ánh Sáng Chính Nghĩa tên thật là Trịnh Đạo Quang và nhóm của anh đã nhặt được rất nhiều vật tư cứu trợ trong đợt dọn cỏ dại vừa qua.
Cộng thêm nguồn tài trợ từ "ông chủ thần bí " đó.
Ngoại trừ Lâm Lãng, bọn họ hẳn là những người có vật tư dồi dào nhất trong tiểu khu lúc này!
Trịnh Đạo Quang gật đầu:
"Các thành viên trong đội tuần tra có thể nhận được vật tư cứu trợ ba ngày một lần!"
Ngay lập tức có người giơ tay:
"Vậy tôi sẽ tham gia!"
"Tôi cũng muốn tham gia!"
Thấy có khá nhiều người, Trịnh Đạo Quang vội vàng nói thêm:
"Đội tuần tra của chúng tôi chỉ chấp nhận những người có dị năng!"
Lập tức, có khá nhiều người rút lui.
Nhưng vẫn có nhiều người đứng ra:
"Để tôi đi! Tôi nguyện ý làm chút việc có ý nghĩa cho tiều khu!"
...
"Chị Linh Vũ! Đợi tôi với!"
Tại cửa của tòa nhà B, Thẩm Sở Sở đuổi kịp Đường Linh Vũ.
Đường Linh Vũ quay đầu lại, nhíu mày nói:
"Sao cô còn đi theo tôi? Tôi và cô không còn quan hệ gì nữa!"
Thẩm Sở Sở nắm lấy tay Đường Linh Vũ, đáng thương nói:
"Chị Linh Vũ, hôm nay là em sai rồi! Nhưng chị đã cứu mạng em, nếu chị không quan tâm đến em nữa, em sống thế nào được..."
Đường Linh Vũ vẫn im lặng, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy có chút không đành lòng.
Cuối cùng, cô nói:
"Dù sao thì tôi cũng sẽ đến chỗ của Lâm Bất Lãng, vậy nên tôi sẽ để lại căn nhà này cho cô ở!"
"Trong đó vẫn còn một ít vật tư, đủ để cô cầm cự một thời gian."
"Nhưng cô hãy nhớ! Đây là lần cuối cùng tôi giúp cô! Từ giờ trở đi, đừng làm phiền tôi nữa!"
7
0
5 tháng trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
