0 chữ
Chương 62
Chương 62
Giải thích xong, Lê Thư An thoáng ngẩn người, lại lắc đầu cười khẽ.
Giữa cô và Thẩm Diệc Nam, là mối ràng buộc khó dứt. Sự quan tâm của anh ta, chẳng qua là không muốn phải xử lý hậu quả rắc rối từ những hành động bốc đồng của cô, chứ không phải thật lòng lo lắng.
Nhưng những chuyện này, không cần thiết phải nói với một đứa trẻ.
Cô bé chớp chớp mắt, như đang hỏi: Thật sao?
Lê Thư An cười gật đầu.
Được cô động viên, cô bé mím môi, ánh mắt nhìn lên vết băng trên đầu cô.
Lê Thư An xoa xoa miếng băng, cười: "Chuyện này có hơi dài đó, đợi ăn trưa xong, mẹ sẽ từ từ kể cho con nghe, được không?"
Cô bé gật đầu.
Tuy trong bếp đã có sẵn nồi niêu mới mua, nhưng phải rửa sạch mới dùng được, mà trong nhà lại không có củi đốt.
Bánh than tổ ong thì cô đã mua một ít chất ở góc tường, nhưng vấn đề là nhà không có bếp.
Cuối cùng, Lê Thư An đành phải đưa tiền để Khổng Như Anh ra ngoài mua cơm canh về.
Ăn xong, Khổng Như Anh trông chừng cô bé, còn Lê Thư An thì ra ngoài mua thêm đồ.
Hai cái bếp, một chậu gỗ để tắm, ít thuốc sát trùng cùng băng gạc, thêm hai bộ quần áo trẻ con và một bộ đồ ngủ.
Khổng Như Anh giúp cô nhóm bếp, đun nước, rửa sạch chậu rồi pha nước ấm cho cô bé tắm.
Lúc chuẩn bị rời đi, cô ấy còn dặn dò Lê Thư An: "Con bé vừa mới về, cậu đừng nói nhiều quá, từ từ thôi."
"Ừ, tớ biết. Nếu bên nhà họ Trần gây khó dễ, cậu cứ kể chuyện nhà tớ cho Trần Kỳ Châu nghe, xem anh ta phản ứng thế nào." Lê Thư An cũng dặn lại.
Khổng Như Anh thoáng bối rối: "Không cần vội đâu, cậu cứ lo việc bên này trước đi đã."
Nói xong, cô ấy liền vội vàng rời đi.
Lê Thư An nhìn theo bóng lưng cô ấy, cau mày thật sâu.
"Hệ thống, có phải cậu lại lén gợi ý gì với Tiểu Anh rồi không?"
Hệ thống giả vờ chết.
Lê Thư An đã quá quen thuộc với chiêu này, trực tiếp lạnh giọng đe dọa: "Lần sau còn thế, tôi sẽ cầm dao xử luôn nam nữ chính của cậu!"
[Ký chủ!]
Hệ thống giận đến kêu ầm lên: [Nếu cô gϊếŧ nam nữ chính, thế giới truyện sẽ sụp đổ, cả tôi lẫn cô đều tiêu đời!]
"Thế nên..." Lê Thư An nhếch môi cười lạnh: "Cậu ngoan ngoãn chút cho tôi."
Hệ thống: […]
Lê Thư An quay người trở vào phòng, thấy cô bé đang ngồi thu lu bên cạnh chậu nước tắm, ánh mắt đầy bối rối nhìn làn nước đã hơi chuyển màu đen.
Thấy cô bước vào, cô bé căng thẳng ôm chặt lấy người, co rúm lại như sợ hãi điều gì đó.
Ngực Lê Thư An nhói lên, như có một tảng đá lớn đè nặng, khiến cô khó chịu vô cùng.
Nhưng cô không dám để lộ cảm xúc ấy ra ngoài, chỉ giữ nụ cười dịu dàng, ngồi xổm xuống, nhẹ giọng hỏi:
Giữa cô và Thẩm Diệc Nam, là mối ràng buộc khó dứt. Sự quan tâm của anh ta, chẳng qua là không muốn phải xử lý hậu quả rắc rối từ những hành động bốc đồng của cô, chứ không phải thật lòng lo lắng.
Nhưng những chuyện này, không cần thiết phải nói với một đứa trẻ.
Cô bé chớp chớp mắt, như đang hỏi: Thật sao?
Lê Thư An cười gật đầu.
Được cô động viên, cô bé mím môi, ánh mắt nhìn lên vết băng trên đầu cô.
Lê Thư An xoa xoa miếng băng, cười: "Chuyện này có hơi dài đó, đợi ăn trưa xong, mẹ sẽ từ từ kể cho con nghe, được không?"
Cô bé gật đầu.
Tuy trong bếp đã có sẵn nồi niêu mới mua, nhưng phải rửa sạch mới dùng được, mà trong nhà lại không có củi đốt.
Bánh than tổ ong thì cô đã mua một ít chất ở góc tường, nhưng vấn đề là nhà không có bếp.
Ăn xong, Khổng Như Anh trông chừng cô bé, còn Lê Thư An thì ra ngoài mua thêm đồ.
Hai cái bếp, một chậu gỗ để tắm, ít thuốc sát trùng cùng băng gạc, thêm hai bộ quần áo trẻ con và một bộ đồ ngủ.
Khổng Như Anh giúp cô nhóm bếp, đun nước, rửa sạch chậu rồi pha nước ấm cho cô bé tắm.
Lúc chuẩn bị rời đi, cô ấy còn dặn dò Lê Thư An: "Con bé vừa mới về, cậu đừng nói nhiều quá, từ từ thôi."
"Ừ, tớ biết. Nếu bên nhà họ Trần gây khó dễ, cậu cứ kể chuyện nhà tớ cho Trần Kỳ Châu nghe, xem anh ta phản ứng thế nào." Lê Thư An cũng dặn lại.
Khổng Như Anh thoáng bối rối: "Không cần vội đâu, cậu cứ lo việc bên này trước đi đã."
Nói xong, cô ấy liền vội vàng rời đi.
Lê Thư An nhìn theo bóng lưng cô ấy, cau mày thật sâu.
Hệ thống giả vờ chết.
Lê Thư An đã quá quen thuộc với chiêu này, trực tiếp lạnh giọng đe dọa: "Lần sau còn thế, tôi sẽ cầm dao xử luôn nam nữ chính của cậu!"
[Ký chủ!]
Hệ thống giận đến kêu ầm lên: [Nếu cô gϊếŧ nam nữ chính, thế giới truyện sẽ sụp đổ, cả tôi lẫn cô đều tiêu đời!]
"Thế nên..." Lê Thư An nhếch môi cười lạnh: "Cậu ngoan ngoãn chút cho tôi."
Hệ thống: […]
Lê Thư An quay người trở vào phòng, thấy cô bé đang ngồi thu lu bên cạnh chậu nước tắm, ánh mắt đầy bối rối nhìn làn nước đã hơi chuyển màu đen.
Thấy cô bước vào, cô bé căng thẳng ôm chặt lấy người, co rúm lại như sợ hãi điều gì đó.
Ngực Lê Thư An nhói lên, như có một tảng đá lớn đè nặng, khiến cô khó chịu vô cùng.
3
0
3 tháng trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
