0 chữ
Chương 32
Chương 32
Mà người trong cuộc lại ung dung tự tại ngồi trên ghế, cứ như thể những gì mọi người xung quanh đang bàn tán không phải là cậu.
Mãi cho đến khi bộ ảnh quảng cáo này chụp xong, Trần Vận nói Lâm Trác Ngôn đã đến công ty, Hạ Cảnh Tụng mới hơi lấy lại tinh thần.
Hạ Cảnh Tụng đứng dậy chuẩn bị về văn phòng, đi được một đoạn mới phát hiện Hạ Thanh Dã vẫn đi theo sau mình. Anh quay đầu nhìn Hạ Thanh Dã đầy bất đắc dĩ: “Theo anh làm gì?”
“Anh đi đâu em đi đó.” Hạ Thanh Dã cười với anh, đáp lại rành mạch.
Hạ Thanh Dã từng bước theo sau, sợ rằng giây tiếp theo Hạ Cảnh Tụng lại bỏ cậu mà đi.
Lâm Trác Ngôn tuy bình thường trông có vẻ phóng đãng, lắm lời và không đứng đắn, nhưng đối với Hạ Cảnh Tụng lại thật lòng quan tâm. Thấy Hạ Cảnh Tụng bước vào, anh ta lập tức kéo anh đứng trước mặt mình, đánh giá kiểm tra một lượt từ trên xuống dưới. Bàn tay Lâm Trác Ngôn áp vào trán anh: “Không sốt nữa à? Khỏi hẳn rồi? Nếu chưa khỏe hẳn thì mau về nghỉ đi, đâu phải không có cậu là công ty không vận hành được.”
Nghĩ đến chuyện sốt thì lại nghĩ đến Hạ Cảnh Tụng bị bỏ thuốc, nghĩ đến Chu Phàm, Lâm Trác Ngôn liền giận sôi máu, lập tức chửi bới: “Tên Chu Phàm chó… Ưm ưm, cậu buông tôi ra!”
Hạ Cảnh Tụng nhanh tay bịt chặt cái miệng không có khóa của anh ta. Anh lặng lẽ liếc nhìn Hạ Thanh Dã đang đứng ở cửa, thấy cậu có vẻ không có phản ứng gì khác lạ mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Anh trong thâm tâm không muốn Hạ Thanh Dã biết chuyện này.
Hạ Cảnh Tụng bịt miệng Lâm Trác Ngôn kéo anh ta đến bên ghế sofa, rồi ấn anh ta ngồi xuống, nhỏ giọng đe dọa: “Đừng nhắc chuyện này, Tiểu Dã không biết.”
Lâm Trác Ngôn gật đầu, đẩy tay anh ra: “Vậy bây giờ cậu định làm gì?”
Hạ Cảnh Tụng không phải thánh mẫu, bị Chu Phàm chơi một vố đau thế, đương nhiên phải trả thù gấp bội. Anh lướt qua tình hình hiện tại trong đầu, khóe môi cong lên nói: “Hắn ta không phải muốn Đông Sơn tái khởi sao, vậy chúng ta cứ thuận nước đẩy thuyền, nâng đỡ hắn một chút.”
“À, đúng rồi, hôm qua tôi đã liên hệ với đội của Lonnie, phương án hợp tác họ đưa ra không rõ ràng lắm.” Lâm Trác Ngôn đưa những vấn đề đã ghi lại hôm qua cho Hạ Cảnh Tụng: “Đúng lúc em trai cậu ở đây, chúng ta cùng thảo luận.”
Hạ Cảnh Tụng thuận tay đưa cho Hạ Thanh Dã: “Em tự xem đi. Tiểu Dã, em là người phụ trách chính sao?”
Hạ Thanh Dã: “Không phải. Em chỉ là đi cùng đội ngũ đối tác về nước, nhưng cũng coi như là tổng phụ trách. Họ muốn sản xuất một trò chơi giải trí dạng mở kết hợp quản lý và xây dựng.”
Hạ Cảnh Tụng khẽ gật đầu: “Vậy thì quả thực khá phức tạp.”
“Nếu anh có việc quan trọng khác thì cứ đi lo đi, chuyện hợp tác không vội. Vừa nãy Tổng giám đốc Lâm nói đến Chu gì đó…”
Dây thần kinh trong đầu Hạ Cảnh Tụng lập tức căng thẳng.
“Chu Phàm.” Lâm Trác Ngôn nhắc nhở.
“Chu… Phàm.” Hạ Thanh Dã lại lặp lại cái tên đó từng chữ một, dường như muốn khắc sâu hai chữ này vào ký ức: “Sao Tổng giám đốc Lâm lại nhắc đến hắn ta mà tức giận như vậy?”
Hạ Thanh Dã giả vờ ngây thơ nhìn Lâm Trác Ngôn.
Lâm Trác Ngôn hít sâu một hơi, ấp úng nói: “Tôi…” rồi nhìn Hạ Cảnh Tụng cầu cứu.
Hạ Cảnh Tụng kịp thời cứu nguy, chuyển chủ đề: “Chỉ là một đối thủ cạnh tranh thôi, thích dùng mấy thủ đoạn hèn hạ. Tiểu Dã, mẹ gọi chúng ta tối nay về ăn cơm, tan làm em ngồi xe của anh đi.” Anh dùng khuỷu tay huých Lâm Trác Ngôn hai cái: “Cậu có đi không?”
Mãi cho đến khi bộ ảnh quảng cáo này chụp xong, Trần Vận nói Lâm Trác Ngôn đã đến công ty, Hạ Cảnh Tụng mới hơi lấy lại tinh thần.
Hạ Cảnh Tụng đứng dậy chuẩn bị về văn phòng, đi được một đoạn mới phát hiện Hạ Thanh Dã vẫn đi theo sau mình. Anh quay đầu nhìn Hạ Thanh Dã đầy bất đắc dĩ: “Theo anh làm gì?”
“Anh đi đâu em đi đó.” Hạ Thanh Dã cười với anh, đáp lại rành mạch.
Hạ Thanh Dã từng bước theo sau, sợ rằng giây tiếp theo Hạ Cảnh Tụng lại bỏ cậu mà đi.
Lâm Trác Ngôn tuy bình thường trông có vẻ phóng đãng, lắm lời và không đứng đắn, nhưng đối với Hạ Cảnh Tụng lại thật lòng quan tâm. Thấy Hạ Cảnh Tụng bước vào, anh ta lập tức kéo anh đứng trước mặt mình, đánh giá kiểm tra một lượt từ trên xuống dưới. Bàn tay Lâm Trác Ngôn áp vào trán anh: “Không sốt nữa à? Khỏi hẳn rồi? Nếu chưa khỏe hẳn thì mau về nghỉ đi, đâu phải không có cậu là công ty không vận hành được.”
Hạ Cảnh Tụng nhanh tay bịt chặt cái miệng không có khóa của anh ta. Anh lặng lẽ liếc nhìn Hạ Thanh Dã đang đứng ở cửa, thấy cậu có vẻ không có phản ứng gì khác lạ mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Anh trong thâm tâm không muốn Hạ Thanh Dã biết chuyện này.
Hạ Cảnh Tụng bịt miệng Lâm Trác Ngôn kéo anh ta đến bên ghế sofa, rồi ấn anh ta ngồi xuống, nhỏ giọng đe dọa: “Đừng nhắc chuyện này, Tiểu Dã không biết.”
Lâm Trác Ngôn gật đầu, đẩy tay anh ra: “Vậy bây giờ cậu định làm gì?”
Hạ Cảnh Tụng không phải thánh mẫu, bị Chu Phàm chơi một vố đau thế, đương nhiên phải trả thù gấp bội. Anh lướt qua tình hình hiện tại trong đầu, khóe môi cong lên nói: “Hắn ta không phải muốn Đông Sơn tái khởi sao, vậy chúng ta cứ thuận nước đẩy thuyền, nâng đỡ hắn một chút.”
Hạ Cảnh Tụng thuận tay đưa cho Hạ Thanh Dã: “Em tự xem đi. Tiểu Dã, em là người phụ trách chính sao?”
Hạ Thanh Dã: “Không phải. Em chỉ là đi cùng đội ngũ đối tác về nước, nhưng cũng coi như là tổng phụ trách. Họ muốn sản xuất một trò chơi giải trí dạng mở kết hợp quản lý và xây dựng.”
Hạ Cảnh Tụng khẽ gật đầu: “Vậy thì quả thực khá phức tạp.”
“Nếu anh có việc quan trọng khác thì cứ đi lo đi, chuyện hợp tác không vội. Vừa nãy Tổng giám đốc Lâm nói đến Chu gì đó…”
Dây thần kinh trong đầu Hạ Cảnh Tụng lập tức căng thẳng.
“Chu… Phàm.” Hạ Thanh Dã lại lặp lại cái tên đó từng chữ một, dường như muốn khắc sâu hai chữ này vào ký ức: “Sao Tổng giám đốc Lâm lại nhắc đến hắn ta mà tức giận như vậy?”
Hạ Thanh Dã giả vờ ngây thơ nhìn Lâm Trác Ngôn.
Lâm Trác Ngôn hít sâu một hơi, ấp úng nói: “Tôi…” rồi nhìn Hạ Cảnh Tụng cầu cứu.
Hạ Cảnh Tụng kịp thời cứu nguy, chuyển chủ đề: “Chỉ là một đối thủ cạnh tranh thôi, thích dùng mấy thủ đoạn hèn hạ. Tiểu Dã, mẹ gọi chúng ta tối nay về ăn cơm, tan làm em ngồi xe của anh đi.” Anh dùng khuỷu tay huých Lâm Trác Ngôn hai cái: “Cậu có đi không?”
0
0
1 tuần trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
