0 chữ
Chương 3
Chương 3
Hạ Cảnh Tụng gọi tiếp viên hàng không lấy một cốc cà phê, mở “hộp cơm” ra rồi gật đầu: “Người này cũng có chút thủ đoạn đấy."
Ba mươi tư phần trăm cổ phần, đây không phải là con số nhỏ.
Chỉ riêng Liam đã nắm giữ chừng ấy cổ phần, đã được coi là cổ đông lớn của công ty Lonnie rồi.
Chuyến bay của họ vào đúng giờ ăn chính, Hạ Cảnh Tụng mở “hộp cơm” trước mặt, bên trong là “mì Ý”, còn thấy cả sốt thịt cà chua, bên trên điểm thêm miếng cá fillet chiên, chút rau luộc. Ngoài món chính còn có một cốc sữa chua, một chiếc bánh mì và một phần trái cây cắt lát.
Trong phần trái cây có một miếng dứa, Hạ Cảnh Tụng trực tiếp đưa cho Lâm Trác Ngôn.
Anh bị dị ứng dứa.
Khi máy bay hạ cánh đã là đêm khuya rồi.
Đợi đến khi họ đến khách sạn sắp xếp ổn thỏa, nhiều nhất cũng chỉ nghỉ ngơi được hai ba tiếng là phải đi dự tiệc tối.
Bây giờ nước C cũng đang là mùa đông, khi Hạ Cảnh Tụng bước ra khỏi khách sạn thì trời đã đổ tuyết.
Lonnie cho hai chiếc xe đến đón họ, thế nên đương nhiên anh đi xe riêng với Lâm Trác Ngôn.
Nhắc đến Lonnie này, Hạ Cảnh Tụng vẫn cảm thấy hơi lạ.
Mấy năm nay quả thật anh có ý tưởng phát triển thị trường nước ngoài, nhưng cũng chỉ là ý tưởng thôi, ngay cả khảo sát thị trường cũng chỉ mới bắt đầu vài tháng gần đây.
Nhưng Lonnie từ hai năm trước đột nhiên đã gửi email cho trợ lý của anh, nói rằng có ý định hợp tác.
Hạ Cảnh Tụng không nghĩ công ty game của họ lại có thể có mối liên hệ mật thiết gì với ngành tài chính internet.
Đây là muốn hợp tác gì cơ chứ?
Cờ tỷ phú à?
Lúc Hạ Cảnh Tụng xuống xe, tuyết đã rơi dày hơn, chỉ vỏn vẹn mười mấy phút quãng đường mà tuyết đã ngập quá đế giày rồi.
Anh đón lấy áo khoác Cô Trần đưa cho khoác lên vai. Người đón khách ở cửa rất nhanh nhẹn che ô cho họ.
Lonnie từ đằng xa đã bước tới đón, bắt tay với anh: "Cảnh Tụng, lâu quá không gặp. Rất cảm ơn anh đã đến tham dự buổi tiệc của tôi."
Hạ Cảnh Tụng đáp lại cái siết tay, rồi bị Lonnie kéo vào bên trong.
Lonnie tính cách rất nhiệt tình, hắn cười hỏi Hạ Cảnh Tụng: "Anh xem, mấy tháng không gặp, tiếng Trung của tôi tiến bộ thế nào?"
Hạ Cảnh Tụng cong khóe môi đầy lịch sự: “Tiến bộ rất nhiều."
Lonnie cầm hai ly rượu vang đỏ từ khay phục vụ, đưa cho Hạ Cảnh Tụng một ly: "Nào, nếm thử xem, biết anh sẽ đến nên tôi đặc biệt mở đấy."
Ba mươi tư phần trăm cổ phần, đây không phải là con số nhỏ.
Chỉ riêng Liam đã nắm giữ chừng ấy cổ phần, đã được coi là cổ đông lớn của công ty Lonnie rồi.
Chuyến bay của họ vào đúng giờ ăn chính, Hạ Cảnh Tụng mở “hộp cơm” trước mặt, bên trong là “mì Ý”, còn thấy cả sốt thịt cà chua, bên trên điểm thêm miếng cá fillet chiên, chút rau luộc. Ngoài món chính còn có một cốc sữa chua, một chiếc bánh mì và một phần trái cây cắt lát.
Trong phần trái cây có một miếng dứa, Hạ Cảnh Tụng trực tiếp đưa cho Lâm Trác Ngôn.
Anh bị dị ứng dứa.
Khi máy bay hạ cánh đã là đêm khuya rồi.
Đợi đến khi họ đến khách sạn sắp xếp ổn thỏa, nhiều nhất cũng chỉ nghỉ ngơi được hai ba tiếng là phải đi dự tiệc tối.
Lonnie cho hai chiếc xe đến đón họ, thế nên đương nhiên anh đi xe riêng với Lâm Trác Ngôn.
Nhắc đến Lonnie này, Hạ Cảnh Tụng vẫn cảm thấy hơi lạ.
Mấy năm nay quả thật anh có ý tưởng phát triển thị trường nước ngoài, nhưng cũng chỉ là ý tưởng thôi, ngay cả khảo sát thị trường cũng chỉ mới bắt đầu vài tháng gần đây.
Nhưng Lonnie từ hai năm trước đột nhiên đã gửi email cho trợ lý của anh, nói rằng có ý định hợp tác.
Hạ Cảnh Tụng không nghĩ công ty game của họ lại có thể có mối liên hệ mật thiết gì với ngành tài chính internet.
Đây là muốn hợp tác gì cơ chứ?
Cờ tỷ phú à?
Lúc Hạ Cảnh Tụng xuống xe, tuyết đã rơi dày hơn, chỉ vỏn vẹn mười mấy phút quãng đường mà tuyết đã ngập quá đế giày rồi.
Lonnie từ đằng xa đã bước tới đón, bắt tay với anh: "Cảnh Tụng, lâu quá không gặp. Rất cảm ơn anh đã đến tham dự buổi tiệc của tôi."
Hạ Cảnh Tụng đáp lại cái siết tay, rồi bị Lonnie kéo vào bên trong.
Lonnie tính cách rất nhiệt tình, hắn cười hỏi Hạ Cảnh Tụng: "Anh xem, mấy tháng không gặp, tiếng Trung của tôi tiến bộ thế nào?"
Hạ Cảnh Tụng cong khóe môi đầy lịch sự: “Tiến bộ rất nhiều."
Lonnie cầm hai ly rượu vang đỏ từ khay phục vụ, đưa cho Hạ Cảnh Tụng một ly: "Nào, nếm thử xem, biết anh sẽ đến nên tôi đặc biệt mở đấy."
3
0
1 tuần trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
