0 chữ
Chương 28
Chương 28
Hơi thở hắn khựng lại trong giây lát, hàng mày nhíu nhẹ, ánh mắt có phần dè chừng nhìn nụ cười nửa thật nửa giả của cô. Thế nhưng điều khiến Tần Trí bất ngờ là đôi tay Hạ Li, mảnh mai nhưng vững vàng, đang chậm rãi đặt lên eo hắn.
Qua lớp áo mỏng, đầu ngón tay lành lạnh của cô chạm vào phần cơ bụng rắn chắc, cảm nhận rõ nét sức mạnh thuộc về một người đàn ông trưởng thành. Tần Trí cúi mắt, liếc nhìn cánh tay thon nhỏ đang tiến vào vùng nguy hiểm, ánh mắt sẫm lại, nhưng hắn vẫn không nhúc nhích. Cứ như vậy đứng im, hô hấp khẽ dao động.
Hắn không ngờ cô còn bước thêm một bước nữa. Mùi hương dịu dàng từ người cô thoảng qua như một cơn gió có độc, nhẹ tênh nhưng đánh trúng huyệt trí mạng. Thân thể mềm mại áp sát vào giữa hai cánh tay hắn đang buông lỏng. Hạ Li ngẩng đầu, ánh mắt chứa đầy mị hoặc, môi đỏ hé mở, giọng nói mềm như lụa lại ngấm ngầm khıêυ khí©h:
“Vậy cậu định giúp tôi “nhớ lại” bằng cách nào?”
Không khí quanh hai người như đặc quánh lại, thứ hương vị mơ hồ ấy lẩn quẩn giữa l*иg ngực Tần Trí. Hắn nhìn gương mặt đã từng tìm kiếm suốt nhiều năm, người phụ nữ khiến hắn chống lại cả thế giới, suýt nữa đánh đổi cả mạng sống. Mà lúc này đây, cô lại bình thản đứng trong vòng tay hắn, cười đến yêu nghiệt.
Chỉ cần hắn siết nhẹ một chút, cô sẽ tan thành từng mảnh trong vòng ôm này.
Không ai nói thêm một lời, chỉ lặng lẽ nhìn nhau ở khoảng cách gần sát đến mức nghe rõ tiếng tim đập. Mãi đến khi trên cầu thang vang lên tiếng bước chân, ánh mắt Hạ Li khẽ động. Cô đưa tay lấy đi điếu thuốc sắp tàn giữa hai ngón tay hắn, đặt lên môi mình, rít một hơi sâu. Rồi cô nhón chân, ghé sát tai hắn, giọng nói mang theo ý cười mơ hồ, nhẹ mà gắt:
“Dù gì tôi cũng ăn trước cậu ba năm cơm đấy, tiểu đệ đệ.”
Nói xong, cô đem đầu mẩu thuốc dí nhẹ vào môi hắn, rồi cúi người, không chậm không nhanh chui ra khỏi khuỷu tay hắn, thản nhiên bước lên lầu.
Tần Trí nheo mắt lại, kẹp điếu thuốc giữa môi, rít một hơi sâu như muốn đốt cháy mùi ngọt còn vương nơi khoé miệng. Trong ánh mắt thâm trầm ấy, đã không còn thấy đáy.
Lúc ấy, Thôn Trang vừa bước vào, thoáng nghiêng người né để nhường lối, mắt còn kịp bắt được dáng Hạ Li lướt qua trên cầu thang. Cô hơi nghiêng đầu, khẽ cong môi một cái đầy ẩn ý, rồi biến mất sau bậc gỗ.
Thôn Trang đứng ngẩn ra một lúc, như người vừa bị điểm trúng huyệt, quay sang hỏi Tần Trí, mặt mũi đầy hoài nghi:
“Trí ca, anh thấy rồi chứ? Vừa rồi cô ấy cười với em, đúng không? Là cười với em đúng không?
Nhưng hắn nhanh chóng phát hiện Tần Trí chẳng hề chú ý gì đến câu hỏi của mình. Người đàn ông đó vẫn tựa vào khung cửa, ánh mắt u tối như nước sâu giữa đêm.
Thôn Trang không hiểu gì, cau mày:
“Ê, nghĩ cái gì mà nhập thần vậy?”
Tần Trí lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu, liếc nhìn cậu ta một cái, giọng khản đặc nhưng rõ ràng từng chữ:
“Đừng động vào cô ấy. Cả người đều là thuốc độc.”
Qua lớp áo mỏng, đầu ngón tay lành lạnh của cô chạm vào phần cơ bụng rắn chắc, cảm nhận rõ nét sức mạnh thuộc về một người đàn ông trưởng thành. Tần Trí cúi mắt, liếc nhìn cánh tay thon nhỏ đang tiến vào vùng nguy hiểm, ánh mắt sẫm lại, nhưng hắn vẫn không nhúc nhích. Cứ như vậy đứng im, hô hấp khẽ dao động.
Hắn không ngờ cô còn bước thêm một bước nữa. Mùi hương dịu dàng từ người cô thoảng qua như một cơn gió có độc, nhẹ tênh nhưng đánh trúng huyệt trí mạng. Thân thể mềm mại áp sát vào giữa hai cánh tay hắn đang buông lỏng. Hạ Li ngẩng đầu, ánh mắt chứa đầy mị hoặc, môi đỏ hé mở, giọng nói mềm như lụa lại ngấm ngầm khıêυ khí©h:
Không khí quanh hai người như đặc quánh lại, thứ hương vị mơ hồ ấy lẩn quẩn giữa l*иg ngực Tần Trí. Hắn nhìn gương mặt đã từng tìm kiếm suốt nhiều năm, người phụ nữ khiến hắn chống lại cả thế giới, suýt nữa đánh đổi cả mạng sống. Mà lúc này đây, cô lại bình thản đứng trong vòng tay hắn, cười đến yêu nghiệt.
Chỉ cần hắn siết nhẹ một chút, cô sẽ tan thành từng mảnh trong vòng ôm này.
Không ai nói thêm một lời, chỉ lặng lẽ nhìn nhau ở khoảng cách gần sát đến mức nghe rõ tiếng tim đập. Mãi đến khi trên cầu thang vang lên tiếng bước chân, ánh mắt Hạ Li khẽ động. Cô đưa tay lấy đi điếu thuốc sắp tàn giữa hai ngón tay hắn, đặt lên môi mình, rít một hơi sâu. Rồi cô nhón chân, ghé sát tai hắn, giọng nói mang theo ý cười mơ hồ, nhẹ mà gắt:
Nói xong, cô đem đầu mẩu thuốc dí nhẹ vào môi hắn, rồi cúi người, không chậm không nhanh chui ra khỏi khuỷu tay hắn, thản nhiên bước lên lầu.
Tần Trí nheo mắt lại, kẹp điếu thuốc giữa môi, rít một hơi sâu như muốn đốt cháy mùi ngọt còn vương nơi khoé miệng. Trong ánh mắt thâm trầm ấy, đã không còn thấy đáy.
Lúc ấy, Thôn Trang vừa bước vào, thoáng nghiêng người né để nhường lối, mắt còn kịp bắt được dáng Hạ Li lướt qua trên cầu thang. Cô hơi nghiêng đầu, khẽ cong môi một cái đầy ẩn ý, rồi biến mất sau bậc gỗ.
Thôn Trang đứng ngẩn ra một lúc, như người vừa bị điểm trúng huyệt, quay sang hỏi Tần Trí, mặt mũi đầy hoài nghi:
“Trí ca, anh thấy rồi chứ? Vừa rồi cô ấy cười với em, đúng không? Là cười với em đúng không?
Thôn Trang không hiểu gì, cau mày:
“Ê, nghĩ cái gì mà nhập thần vậy?”
Tần Trí lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu, liếc nhìn cậu ta một cái, giọng khản đặc nhưng rõ ràng từng chữ:
“Đừng động vào cô ấy. Cả người đều là thuốc độc.”
7
0
2 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
