TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 27
Chương 27: ... xem ra trí nhớ của cô không tốt thật.

Hạ Li dứt khoát chuyển chủ đề, ánh mắt lạnh lùng dừng lại trên cổ tay Tần Trí, giọng đều đều nhưng cứng rắn:

“Trả vòng tay cho tôi.”

Tần Trí như vừa bị chọc đúng hứng thú, nâng cổ tay lên liếc nhìn, hàng mi rũ xuống càng khiến hốc mắt thêm sâu, khoé môi thấp thoáng nét giễu cợt:

“Dựa vào đâu?”

Ánh đèn mờ hắt xuống, khiến đôi mắt Hạ Li ánh lên màu nâu nhạt đầy dụ hoặc. Cô nghiêng đầu, mặt không biểu cảm:

“Vốn dĩ là của tôi. Chỉ là tôi đưa em gái tôi giữ hộ, giờ muốn lấy lại.”

Tần Trí ngẩng cằm, nhìn cô từ trên xuống bằng ánh mắt nhàn nhạt, rít một hơi thuốc, tay giơ lên cổ tay đeo sợi dây đen:

“Trên đó có tên cô à?”

Ánh sáng phía sau dội bóng nghiêng lên nửa người hắn, loang lổ như những vết rạn của đêm khuya. Hắn cứ thế đứng chắn ngay trước mặt, lạnh lùng, kiên quyết, không chút thỏa hiệp.

Hạ Li không muốn dây dưa, trực tiếp đưa tay tới, định tháo sợi dây khỏi cổ tay hắn. Tần Trí rũ mắt nhìn tay cô vươn lại gần, khóe môi cong lên, để yên cho đến khi cô vừa chạm tới thì cổ tay hắn khẽ xoay, ngón tay liền siết lấy tay cô.

Đầu ngón tay mảnh khảnh của Hạ Li lập tức cảm nhận được hơi ấm nóng rực từ tay hắn truyền qua. L*иg ngực cô khẽ căng lại, gương mặt trắng hồng lên rõ rệt. Cô ngẩng mắt nhìn hắn.

Giọng hắn trầm thấp, cố tình dằn từng chữ, như đè ép cả không khí giữa hai người. Hạ Li giật tay lại theo phản xạ, định xoay người rời đi, nhưng chưa kịp quay đi thì trước mặt đã bị một bóng người cao lớn chặn lại. Một cánh tay khẽ đưa ra, nhốt cô gọn trong góc tường hẹp.

Hơi thở của hắn trộn lẫn giữa mùi thuốc lá vừa tắt và mùi sữa tắm thanh nhạt, phả thẳng vào tai cô, khiến sống lưng Hạ Li đập mạnh vào cánh cửa phía sau. Một tiếng "cạch" rất khẽ vang lên, mái tóc xoăn mềm mại của cô rối tung buông xuống, đôi mắt trong trẻo ánh lên tia sáng mê hoặc, bờ môi khẽ hé, đỏ rực như cánh hồng vừa dính nước sau cơn mưa.

Tần Trí hạ thấp người, ánh mắt nóng rực áp sát xuống, dừng lại ở sống mũi cao và làn môi ướŧ áŧ của cô, khẽ nghiêng đầu, giọng nói đầy châm chọc:

“Trí nhớ cô đúng là không tốt. Đến cả người đàn ông đầu tiên cũng quên? Là tôi để lại ấn tượng chưa đủ sâu, hay sau này cô gặp nhiều đàn ông đến mức không còn nhớ nổi bản thân là ai?”

Lời hắn khiến mắt Hạ Li lạnh đi, rõ ràng trong đáy mắt dâng lên một tầng băng giá. Nhưng Tần Trí vẫn không dừng lại. Hắn cúi thấp hơn, ánh mắt sâu hoắm như muốn soi thấu từng góc tâm trí cô, trong đó vừa là si mê vừa là thiêu đốt. Giọng nói chậm rãi, giữa thật và đùa như kéo cô rơi vào mê trận:

“Không sao, tôi sẽ từ từ giúp cô nhớ lại.”

Một cơn gió lạnh khe khẽ lùa qua kẽ cửa, cuốn theo vài sợi tóc mai lượn quanh tai cô. Hạ Li ngẩng đầu cười khẽ, đôi mắt như sương đêm phủ ánh sao, mê ly đến mức khiến người đối diện gần như quên mất lối về.

Đó là ánh nhìn khiến Tần Trí không cách nào chống đỡ, một đôi mắt có thể kéo người ta chìm xuống không đáy.

7

0

2 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.