0 chữ
Chương 24
Chương 24
Ba người ngồi đối diện, ngoài Dương sư phó, sắc mặt lập tức thay đổi. Vì cả ba đều là nhân viên bộ phận thị trường của Khởi Đế. Dù gì cũng là xe công ty mình, nghe người ngoài chê trách cũng thấy khó nuốt.
Thôn dân chẳng để ý, vẫn hào hứng tiếp tục:
“Xe nội địa mà, chất lượng dở là chuyện thường. Làm gì có cửa đọ với đồ ngoại!”
Hạ Li đặt mạnh đũa xuống bàn, lặng lẽ múc mấy muỗng món ớt xào dầu cay đỏ rực vào chén, giọng nhàn nhạt vang lên:
“Anh từng lái xe đó chưa?”
Hách Sảng cúi đầu bật cười. Hắn hiểu tính Hạ Li cô không bao giờ to tiếng, nhưng nếu thấy khó chịu, tuyệt đối sẽ khiến đối phương cũng không dễ chịu.
Quả nhiên, Hạ Li thong thả gắp thêm đồ ăn, chậm rãi nói tiếp:
“Tôi từng lái.”
Thôn dân sửng sốt quay đầu lại, thấy trong chén của cô đỏ rực cả lên, nhìn thôi cũng thấy cay xé lưỡi. Vậy mà cô thản nhiên bưng chén canh lên, hớp một ngụm lớn như uống nước nguội, mặt không biến sắc:
“Mười hai chiếc Khởi Đế, đủ cả dòng Cơn Lốc và Phúc Duệ Tư. Một lần suýt bị đâm lật xe, cũng vẫn là tôi cầm lái.”
Cậu trai người thôn đứng chôn chân, mắt trợn tròn:
“Vậy là cô không bị sao thật à?”
Hạ Li phủi nhẹ tay, dáng vẻ thản nhiên như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra:
“Chỉ là đứt dây bảo hiểm thôi. Tôi nói xe đó là đồ bỏ đi bao giờ? Tôi biết rõ điểm va chạm mới quyết định được hậu quả. Trong thí nghiệm va chạm, chỉ khi đâm vào vật thể cứng có độ ổn định thì mới có số liệu chính xác. Chưa biết thông số của đối phương mà đã vội kết luận là thiếu hiểu biết. Linh Linh, chuyện này gọi là gì nhỉ?”
Lâm Linh Linh cố nhịn cười, giơ một ngón tay:
“Gọi là "liếʍ da đo xương", nói năng hàm hồ, lại còn sính ngoại nữa.”
Hách Sảng bật cười, nhặt lại câu hỏi của cậu thôn trang, ném trả:
“Cậu là người nước ngoài hả?”
Cậu kia chỉ vào mũi mình, bị ba người dồn dập nói móc đến nỗi nghẹn họng không nói nên lời, đành quay sang cầu cứu Tần Trí. Tần Trí liếc qua, giọng thản nhiên:
“Trông giống người Lào đấy.”
“…”
(Trời ơi, chẳng phải anh là đồng đội tôi sao?)
Lão Dương bị đám trẻ chọc cười, vừa nhai bánh bao vừa lắc đầu. Tần Trí cầm bát canh nóng uống xong, rồi lên lầu tắm.
Tắm xong, anh vừa bước ra đã thấy Lâm Linh Linh và Hách Sảng đứng ở cửa phòng nói chuyện. Anh xoa mái tóc còn ướt, định lướt qua thì nghe Linh Linh nói:
“Không thể nào, cái vụ tám nghìn kia là Hạ bộ trưởng tự bỏ tiền túi ra hả?”
Thôn dân chẳng để ý, vẫn hào hứng tiếp tục:
“Xe nội địa mà, chất lượng dở là chuyện thường. Làm gì có cửa đọ với đồ ngoại!”
Hạ Li đặt mạnh đũa xuống bàn, lặng lẽ múc mấy muỗng món ớt xào dầu cay đỏ rực vào chén, giọng nhàn nhạt vang lên:
“Anh từng lái xe đó chưa?”
Hách Sảng cúi đầu bật cười. Hắn hiểu tính Hạ Li cô không bao giờ to tiếng, nhưng nếu thấy khó chịu, tuyệt đối sẽ khiến đối phương cũng không dễ chịu.
Quả nhiên, Hạ Li thong thả gắp thêm đồ ăn, chậm rãi nói tiếp:
“Tôi từng lái.”
Thôn dân sửng sốt quay đầu lại, thấy trong chén của cô đỏ rực cả lên, nhìn thôi cũng thấy cay xé lưỡi. Vậy mà cô thản nhiên bưng chén canh lên, hớp một ngụm lớn như uống nước nguội, mặt không biến sắc:
Cậu trai người thôn đứng chôn chân, mắt trợn tròn:
“Vậy là cô không bị sao thật à?”
Hạ Li phủi nhẹ tay, dáng vẻ thản nhiên như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra:
“Chỉ là đứt dây bảo hiểm thôi. Tôi nói xe đó là đồ bỏ đi bao giờ? Tôi biết rõ điểm va chạm mới quyết định được hậu quả. Trong thí nghiệm va chạm, chỉ khi đâm vào vật thể cứng có độ ổn định thì mới có số liệu chính xác. Chưa biết thông số của đối phương mà đã vội kết luận là thiếu hiểu biết. Linh Linh, chuyện này gọi là gì nhỉ?”
Lâm Linh Linh cố nhịn cười, giơ một ngón tay:
“Gọi là "liếʍ da đo xương", nói năng hàm hồ, lại còn sính ngoại nữa.”
Hách Sảng bật cười, nhặt lại câu hỏi của cậu thôn trang, ném trả:
Cậu kia chỉ vào mũi mình, bị ba người dồn dập nói móc đến nỗi nghẹn họng không nói nên lời, đành quay sang cầu cứu Tần Trí. Tần Trí liếc qua, giọng thản nhiên:
“Trông giống người Lào đấy.”
“…”
(Trời ơi, chẳng phải anh là đồng đội tôi sao?)
Lão Dương bị đám trẻ chọc cười, vừa nhai bánh bao vừa lắc đầu. Tần Trí cầm bát canh nóng uống xong, rồi lên lầu tắm.
Tắm xong, anh vừa bước ra đã thấy Lâm Linh Linh và Hách Sảng đứng ở cửa phòng nói chuyện. Anh xoa mái tóc còn ướt, định lướt qua thì nghe Linh Linh nói:
“Không thể nào, cái vụ tám nghìn kia là Hạ bộ trưởng tự bỏ tiền túi ra hả?”
7
0
2 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
