0 chữ
Chương 23
Chương 23
Tần Trí nhanh chóng nhận ra ánh mắt của cô. Theo phản xạ, anh đưa tay phải lên chạm nhẹ vào hạt châu quen thuộc trên cổ tay, sắc mặt bình thản, ánh mắt sâu lặng. Hành động đó khiến Hạ Li càng nhìn càng sốt ruột, tim bỗng dưng đập mạnh, không thể khống chế được nỗi hoảng hốt đang dâng lên trong lòng.
Lâm Linh Linh cũng chú ý đến cử chỉ ấy, tò mò liếc về cổ tay anh rồi buột miệng:
“Anh Trí, thứ trên tay anh là gì vậy? Nhìn hay quá.”
Tần Trí thả tay xuống, cầm một cái bánh bao lên, vừa xé vừa thản nhiên đáp:
“Quà chia tay của bạn gái cũ để lại, sau khi đá tôi.”
Ngón tay Hạ Li run lên, suýt nữa làm đổ cả bát canh trong tay. Cô ngẩng đầu nhìn anh, chỉ thấy anh dựa hẳn vào tủ tre phía sau, nhai bánh bao như thể chẳng có gì quan trọng. Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của cô, Tần Trí cũng quay sang nhìn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười châm chọc. Nụ cười ấy khiến lòng cô như bị một bàn tay vô hình xoáy mạnh, rối loạn.
Chỉ một câu “bạn gái cũ” thôi, lại khiến cô sinh ra thứ cảm giác kỳ lạ, như thể sau mình, anh chưa từng thực sự ở cạnh ai. Nhưng làm sao có thể?
Cô đã rời Đông Hải Ngạn tám năm. Đến tận bây giờ, cô vẫn nhớ rõ Tần Trí ngày đó - cậu thiếu niên sáng chói nhất cả vùng.
Không cần quá cố gắng, anh đã luôn đứng đầu. Là học sinh ưu tú nhất, được cả đội ngũ giảng viên và lãnh đạo nuôi hy vọng, được gọi là “thiên tài thiếu niên”. Con đường của anh, luôn thẳng tắp và sáng rực, hoàn toàn khác với cô - người từng phải vùng vẫy trong bùn lầy, càng vùng vẫy càng lún sâu.
Cô biết rõ, xung quanh anh từ trước đến giờ chưa bao giờ thiếu con gái. Những người bạn của anh, ngày ngày đua xe, ăn chơi, tiệc tùng không thiếu một bóng hồng. Sao anh có thể vẫn một mình suốt từng ấy năm? Hạ Li cúi đầu, khẽ hít vào mũi một hơi giễu cợt chính mình.
Lâm Linh Linh ngạc nhiên:
“Gì cơ? Còn có cô nào mắt mù vậy? Bỏ được cả anh Trí? Chắc mắt cô ấy hỏng rồi!”
Tần Trí cười nhạt, không nói gì. Anh cúi đầu tiếp tục ăn bánh bao, thần sắc lười biếng nhưng vẫn toát ra khí chất từng trải, trầm ổn, khiến người đối diện không thể không nhìn. Lâm Linh Linh còn hơi ngẩn người, trong khi sắc mặt Hạ Li thì ngày càng trầm xuống.
Lão Dương lên tiếng phá tan không khí trầm mặc:
“Mấy người từng đi qua đường này à? Tôi thấy đường này vắng tanh, xe cộ chẳng mấy chiếc.”
Thôn dân kia ừng ực uống hớp canh nóng, sảng khoái trả lời:
“Chỗ này đường xấu, các bác chắc chưa nghe. Vài tháng trước từng sụt lún mấy lần. Giờ tài xế nào cũng né đường Đại Giá Lĩnh, toàn đi đường vòng Hoa Lĩnh thôi.”
“Bảo sao…” Lão Dương lắc đầu, hơi tiếc vì chọn nhầm đường.
Thôn dân hào hứng tiếp lời:
“Chúng tôi cũng chẳng muốn đi, nhưng đang gấp thời gian giao hàng, chứ ai rảnh đâu mà chọn đường khổ. Mà này, mấy anh đi xe Khởi Đế phải không? Có phải mấy năm trước hãng ra mẫu nội địa gì đó, quảng cáo hoành tráng lắm, có cả cảnh vượt sa mạc. Hình như mẫu đó từng bị xe Đức tông tan nát không nhận ra đúng không?”
Lâm Linh Linh cũng chú ý đến cử chỉ ấy, tò mò liếc về cổ tay anh rồi buột miệng:
“Anh Trí, thứ trên tay anh là gì vậy? Nhìn hay quá.”
Tần Trí thả tay xuống, cầm một cái bánh bao lên, vừa xé vừa thản nhiên đáp:
“Quà chia tay của bạn gái cũ để lại, sau khi đá tôi.”
Ngón tay Hạ Li run lên, suýt nữa làm đổ cả bát canh trong tay. Cô ngẩng đầu nhìn anh, chỉ thấy anh dựa hẳn vào tủ tre phía sau, nhai bánh bao như thể chẳng có gì quan trọng. Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của cô, Tần Trí cũng quay sang nhìn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười châm chọc. Nụ cười ấy khiến lòng cô như bị một bàn tay vô hình xoáy mạnh, rối loạn.
Cô đã rời Đông Hải Ngạn tám năm. Đến tận bây giờ, cô vẫn nhớ rõ Tần Trí ngày đó - cậu thiếu niên sáng chói nhất cả vùng.
Không cần quá cố gắng, anh đã luôn đứng đầu. Là học sinh ưu tú nhất, được cả đội ngũ giảng viên và lãnh đạo nuôi hy vọng, được gọi là “thiên tài thiếu niên”. Con đường của anh, luôn thẳng tắp và sáng rực, hoàn toàn khác với cô - người từng phải vùng vẫy trong bùn lầy, càng vùng vẫy càng lún sâu.
Cô biết rõ, xung quanh anh từ trước đến giờ chưa bao giờ thiếu con gái. Những người bạn của anh, ngày ngày đua xe, ăn chơi, tiệc tùng không thiếu một bóng hồng. Sao anh có thể vẫn một mình suốt từng ấy năm? Hạ Li cúi đầu, khẽ hít vào mũi một hơi giễu cợt chính mình.
“Gì cơ? Còn có cô nào mắt mù vậy? Bỏ được cả anh Trí? Chắc mắt cô ấy hỏng rồi!”
Tần Trí cười nhạt, không nói gì. Anh cúi đầu tiếp tục ăn bánh bao, thần sắc lười biếng nhưng vẫn toát ra khí chất từng trải, trầm ổn, khiến người đối diện không thể không nhìn. Lâm Linh Linh còn hơi ngẩn người, trong khi sắc mặt Hạ Li thì ngày càng trầm xuống.
Lão Dương lên tiếng phá tan không khí trầm mặc:
“Mấy người từng đi qua đường này à? Tôi thấy đường này vắng tanh, xe cộ chẳng mấy chiếc.”
Thôn dân kia ừng ực uống hớp canh nóng, sảng khoái trả lời:
“Chỗ này đường xấu, các bác chắc chưa nghe. Vài tháng trước từng sụt lún mấy lần. Giờ tài xế nào cũng né đường Đại Giá Lĩnh, toàn đi đường vòng Hoa Lĩnh thôi.”
“Bảo sao…” Lão Dương lắc đầu, hơi tiếc vì chọn nhầm đường.
“Chúng tôi cũng chẳng muốn đi, nhưng đang gấp thời gian giao hàng, chứ ai rảnh đâu mà chọn đường khổ. Mà này, mấy anh đi xe Khởi Đế phải không? Có phải mấy năm trước hãng ra mẫu nội địa gì đó, quảng cáo hoành tráng lắm, có cả cảnh vượt sa mạc. Hình như mẫu đó từng bị xe Đức tông tan nát không nhận ra đúng không?”
7
0
2 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
