TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 20
Chương 20

Tiếng bước chân vang lên phía sau cầu thang gỗ. Lâm Linh Linh và Hách Sảng đuổi theo sau. Lâm Linh Linh nhìn người đàn ông đang ngồi tựa lưng trên ghế tre, rồi lại nhìn sang Hạ Li, trong mắt lộ vẻ ngập ngừng, như thể không dám chắc mình vừa chứng kiến điều gì. Cô lên tiếng dè dặt:

“Hạ bộ trưởng, chị... quen anh ta sao?”

Hạ Li khựng lại. Cô quay đầu, ánh mắt đăm đăm nhìn chằm chằm vào Lâm Linh Linh khiến đối phương bất giác lạnh sống lưng. Vài giây sau, giọng cô vang lên, lạnh lẽo và cứng rắn như dao khía:

“Không quen.”

Nói xong, cô lập tức quay người bước lên lầu, không để ai kịp phản ứng. Người đàn ông phía sau chỉ lặng lẽ đưa điếu thuốc lên môi, rít một hơi, rồi chậm rãi thu ánh mắt lại.

Hách Sảng khó hiểu nhìn theo bóng lưng cô:

“Chị, ăn cơm thôi?”

Hạ Li không quay đầu, chỉ buông một câu nhẹ tênh:

“ Hai người cứ ăn trước.”

Chẳng mấy chốc, bóng cô đã khuất hẳn sau cầu thang, sải bước lao ra hành lang nhỏ. Gió đêm l*иg lộng táp vào mặt như lưỡi dao bén, lạnh đến buốt da, cắt đứt mạch ký ức còn chưa kịp khép lại.

Từng lời đồn bẩn thỉu, từng tiếng chê bai miệt thị, từng ánh mắt khinh miệt năm xưa bỗng ùa về. Chúng như axit, từng chút một ăn mòn quá khứ của cô, xé nát lòng tự trọng và sĩ diện còn sót lại, giẫm đạp cô xuống tận cùng. Nỗi đau ấy chưa từng nguôi ngoai, chỉ bị ép đè nén, chôn chặt trong đáy tâm trí. Nhưng chỉ cần hắn xuất hiện, tất cả lại bật tung, vỡ òa như chưa từng được chữa lành.

Đồng tử Hạ Li ánh lên sắc đỏ, hệt như một góc chân trời cháy rực trong hoàng hôn mùa đông nơi Đông Hải - không thể dập tắt, không thể lãng quên. Cả người cô như căng ra, từng dây thần kinh siết chặt, trái tim đập dồn, sự căm hận lâu năm lại cuộn trào.

Tám năm qua, cô trốn chạy, cô lẩn tránh, cô đã từng cố gắng thay đổi số phận, từng nghĩ rằng quá khứ kia có thể được chôn vùi mãi mãi. Nhưng giờ đây, tất cả lại bị phơi bày trần trụi, tàn nhẫn. Bao nỗ lực giành giật sự bình yên, cuối cùng hóa ra chỉ là một trò cười. Bao vòng luẩn quẩn đi qua, cô vẫn không thể thoát khỏi nơi đó, nơi từng nuốt chửng tuổi trẻ và niềm tin của cô.



Dưới nhà, Dương sư phó vừa hạ nồi canh xuống khỏi bếp, mọi người đã ngồi quây quần bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Thôn dân dùng vài chiếc ghế tre chèn chặt cửa, cuối cùng cũng chặn được cơn gió lạnh đang ùa vào không dứt.

Bóng đèn dây tóc treo lủng lẳng trên trần nhà thôi không chập chờn nữa, ánh sáng vàng dịu rọi xuống không gian ấm áp. Một vài người phụ nữ trong thôn tất bật bê lên mấy nồi thức ăn to tướng: nào là rau dại, nấm rừng hái ở triền núi phía sau, cả nồi thịt khô kho dậy mùi, và bánh bao nướng còn nóng hổi mới lấy từ bếp đất ra. Dù bày biện đơn sơ, trông chẳng bắt mắt là bao, nhưng mùi hương thì lan tỏa khắp gian nhà, khiến ai nấy đều nuốt nước bọt.

6

0

2 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.