TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 19
Chương 19: Ánh nhìn lặng im

Chỉ sau một thoáng do dự, cô xoay người, bước nhanh xuống lầu. Cầu thang gỗ vang lên tiếng “kẽo kẹt” nho nhỏ dưới mỗi bước chân, giống như tiếng tim đang đập khe khẽ trong l*иg ngực. Cô đi chậm rãi, từng bậc một, cho đến khi bước ra khỏi vùng tối dưới cầu thang, dừng lại tại điểm giao giữa ánh sáng và bóng đêm, im lặng nhìn về phía người đàn ông đang tựa lưng vào chiếc ghế tre trước cửa.

Chiếc áo khoác đen ban nãy anh đã cởi ra, để lộ áo thun xám ôm sát người, vải cotton mềm phủ trên cơ thể cao lớn, rắn chắc. Cánh tay anh đặt lên thành ghế, lộ ra những đường gân khỏe, làn da rám nắng ánh lên dưới ánh đèn. Giữa hai ngón tay là điếu thuốc đang cháy dở, đầu tàn đỏ lập lòe theo nhịp gió. Mái tóc ngắn hơi ẩm, từng sợi lòa xòa đứng thẳng trên đỉnh đầu. Hai chân dài duỗi ra lười biếng, vắt hờ lên chiếc ghế thấp bên cạnh. Con chó lớn ban nãy vẫn ngoan ngoãn nằm cạnh chân anh, không hề ngọ nguậy, cũng không còn vẫy đuôi như lúc trước.

Trong nhịp chập chờn giữa ánh sáng và bóng tối, sườn mặt anh hiện ra rõ ràng. Đường nét sắc sảo từ đôi lông mày đến sống mũi cao, kéo dài xuống cằm, phác họa nên gương mặt đàn ông trưởng thành, lạnh lùng và tĩnh tại. Anh khẽ đưa điếu thuốc lên môi, rít một hơi ngắn, làn khói nhè nhẹ phả ra theo hơi thở. Yết hầu dưới cổ chuyển động rõ ràng, cứng cáp mà gợi cảm một cách trầm lặng.

Rất lâu trước đây, Hạ Li từng tự hỏi: nếu gặp lại, anh sau nhiều năm sẽ trông thế nào? Cô từng tưởng tượng hình ảnh anh khi không còn là chàng trai ngông cuồng tuổi mười tám, liệu sẽ có bao nhiêu thay đổi?

Nhưng khi người đàn ông ấy thực sự xuất hiện trước mặt cô, bằng xương bằng thịt thì tất cả hình ảnh năm xưa tan biến hoàn toàn. Cô không thể nào liên hệ con người này với cậu thiếu niên năm đó. Anh đã là một người đàn ông hoàn toàn khác.

Ngoài hiên, cơn mưa lớn đổ xuống tạo thành một tấm rèm nước dày, ngăn cách ngôi nhà khỏi thế giới hỗn độn bên ngoài, nơi sấm chớp vang trời. Ánh đèn dây tóc vàng nhạt đung đưa trong gió, chiếu hắt xuống cầu thang, kéo dài bóng lưng cô như một vệt sáng lặng lẽ. Những vật dụng đặt trong góc phòng khẽ lay động theo gió, người trong nhà ngẩng lên, vừa vặn nhìn thấy cô đang đứng yên nơi đó.

Tóc cô dài, màu đen ánh trà, xõa xuống bờ vai. Chiếc áo thun trắng dài càng tôn lên đôi chân thon gọn, dáng người mềm mại mà đầy đặn. Ánh đèn vàng phản chiếu trong đôi mắt nâu thủy tinh của cô, sáng lên như có những vệt sáng chảy tràn trong lòng con ngươi, đẹp đến ngẩn người.

Cũng chính khoảnh khắc ấy, người đàn ông tựa ghế nơi cửa chợt cảm thấy điều gì đó khác lạ. Anh quay đầu. Đôi mắt sâu thẳm, sắc lạnh dừng lại trên gương mặt cô, một ánh nhìn ngắn ngủi, nhưng thẳng và dứt khoát.

Ánh mắt hai người chạm nhau trong im lặng. Không một lời nói, không một biểu cảm, thậm chí không có lấy một cái gật đầu. Nhưng giữa họ, có một thứ gì đó luồn lách không màu, không hình, như dòng điện ngầm lan qua không khí, bỏng rát như một thanh sắt nung chạm vào da thịt. Hạ Li cảm thấy cả người như nóng bừng, nhưng gương mặt vẫn bình thản, thậm chí có chút lạnh lùng.

7

0

2 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.