0 chữ
Chương 23
Chương 23
Không ai biết Minh Tư đang đợi điều gì, tuyết đã ngừng rơi, nhưng Thái tử vẫn không bước chân vào hậu viện nửa bước, khiến Minh Tư hoàn toàn trở thành trò cười của Đông Cung.
Thái tử phi và Vạn Lương đệ đang đấu đá kịch liệt, đã tạm gác Minh Tư sang một bên. Dù sao Bình Nam Quốc Công phủ đang như ngọn đèn treo trước gió, Minh Tư cũng không được Thái tử sủng ái, làm sao có thể quan trọng bằng Vạn Lương đệ.
Ngược lại là Dương Thừa huy, tay sai của Thái tử phi, vẫn không ngừng châm chọc Minh Tư. Ngoài những lời châm biếm khi thỉnh an, sau khi tan cuộc còn cố ý đợi Minh Tư ra khỏi Chính Hiền Đường, đứng chặn ở ngã rẽ cười cợt với cung nữ của mình, nói bóng nói gió.
"Người ta nói, con người nên chấp nhận số phận. Không biết xấu hổ mà vào Đông Cung, rồi cũng chẳng được điện hạ sủng ái." Dương Thừa huy thấy Minh Tư đi đến gần, liền nâng giọng: "Tư Yên à, cái tên của ngươi hay thật đấy, nói không chừng sau này cũng có mệnh phú quý."
Ai mà chẳng biết Minh Thừa huy chỉ có một chữ "Tư" trong tên, theo lý thì nên kiêng kỵ tên của người tôn quý, Tư Yên vốn dĩ nên tránh né, nhưng Dương Thừa huy lại cố tình lấy tên nàng ta ra để làm trò, không có gì khác ngoài việc châm chọc Minh Tư.
Điều không ngờ tới hơn nữa là Tư Yên còn có lá gan không nhỏ, nói thẳng trước mặt Minh Tư: "Nô tỳ còn muốn xin chủ tử ban tên, nô tỳ thân phận thấp kém, không dám dính dáng đến người không may mắn."
"Ai đang nói bậy bạ đấy?" Ngân Chúc buột miệng mắng: "Có những tiện tỳ thân phận thấp hèn còn không biết tự thương lấy mình, chẳng biết lúc nào sẽ bị Diêm Vương thu đi mất."
Dương Thừa huy vung khăn tay tiến lên một bước: "Ôi chao, Minh muội muội, nha đầu nhà ngươi oai phong thật đấy, dám mắng ta sao?"
Minh Tư nắm lấy tay Ngân Chúc, bảo nàng lùi lại một chút, không nhanh không chậm đáp: "Nàng ấy mắng tiện tỳ, Dương Thừa huy sao lại tự nhận vào mình rồi?"
"Ngươi nói ai đấy?" Sắc mặt Dương thừa huy đại biến, không còn nửa điểm tươi cười: "Ngươi chỉ là một nữ nhi tội thần, có hôn ước rồi mà còn không biết xấu hổ vào cung, đáng đời bị điện hạ lạnh nhạt cả đời!"
"Ta vào cung chưa đến mười ngày mà ngươi đã sốt ruột không chờ được rồi." Minh Tư khẽ cười nhạt: "Vậy chắc là điện hạ thường xuyên lâm hạnh Dương Thừa huy nhỉ?"
"Ngươi!" Dương Thừa huy bị chạm vào chỗ đau, sau khi vào cung nàng ta cũng chỉ được sủng ái một lần, nếu không nương tựa vào Thái tử phi, e rằng cuộc sống cũng không dễ dàng gì.
Vừa nghĩ đến việc Minh Tư đắc tội Thái tử phi, trong lòng Dương Thừa huy dễ chịu hơn nhiều, lườm Minh Tư một cái: "Ngươi cứ đợi đấy!"
Nói xong, Dương Thừa huy dẫn theo tỳ nữ hậm hực bỏ đi.
"Chủ tử đâu có đắc tội nàng ta, sao nàng ta lại có ác ý lớn đến vậy với người?" Ngân Chúc không hiểu nổi, Dương Thừa huy cứ như thể kiếp trước bị chủ tử nhà mình gϊếŧ chết tám trăm lần vậy.
Minh Tư thờ ơ nói: "Chẳng qua chỉ là chó săn thôi."
Hôm nay trời quang, nhưng tuyết tan khiến đường trơn trượt khó đi, Minh Tư lười biếng không muốn động đậy, ở trong phòng thêu khăn tay, chỉ còn chút nữa là xong.
Đến bữa trưa, tiểu thái giám đi đến nhà bếp xách hộp cơm về, Ngân Chúc gọi Minh Tư dùng bữa, nhưng vừa mở hộp cơm ra, sắc mặt Ngân Chúc trở nên vô cùng khó coi.
"Có phải lấy nhầm hộp cơm không?" Ngân Chúc nhìn ba đĩa thức ăn và một bát cơm, bát cơm đó vừa nhìn đã biết là cơm thừa, còn thức ăn thì khỏi phải nói, một đĩa cải thảo úa vàng, một đĩa củ cải xào lẫn vài lát thịt mỡ, và một bát trứng hấp trông nát bấy, ngay cả cơm của cung nhân cũng không tệ đến mức này.
Tiểu thái giám xách hộp cơm quỳ xuống: "Nương nương minh giám, nô tài nào dám lấy nhầm, nhà bếp đưa cho nô tài đúng là như vậy, nô tài nói vài câu, bọn họ liền đuổi nô tài ra ngoài."
Minh Tư liếc nhìn hắn, bây giờ Phong Hà Uyển ngoài Phạm ma ma, cũng chỉ có Lục Hạ và hắn còn chăm chỉ làm việc: "Tiểu Đào Tử, đứng dậy đi."
"Tạ nương nương." Tiểu Đào Tử vội vàng đứng dậy.
"Chủ tử, nô tỳ mang đi đổi, cùng lắm thì đưa thêm chút bạc." Ngân Chúc nói xong liền muốn thu dọn bát đĩa.
"Cứ ăn như vậy đi." Minh Tư cầm đũa trúc lên, vẻ mặt bình thường gắp một đũa cải thảo: "Không ai được nói gì cả, cứ mặc kệ họ đi."
Hậu quả của việc "mặc kệ họ" là bữa tối còn tệ hơn, chỉ có một bát cơm tấm, một đĩa cải thảo, một đĩa khoai môn, không thấy chút thịt cá nào.
Phạm ma ma cau mày thật chặt, nhìn Minh Tư mặt không đổi sắc nuốt cơm, trong lòng thực sự không hiểu, từ trước đến nay, Minh Tư luôn "bình tĩnh", bình tĩnh đến mức có phần thái quá, như thể đã nắm chắc mọi việc trong lòng, một chút cũng không hoảng loạn.
Tình cảnh đã đến mức này, nàng vậy mà vẫn có thể ăn không sót một bữa cơm nào. Ngay cả Phạm ma ma cũng chỉ ăn bữa ăn tệ hại như vậy khi mới vào cung. Nàng đường đường là đại tiểu thư Quốc Công phủ, làm sao có thể nuốt trôi được?
Dùng bữa tối xong, Minh Tư gọi Phạm ma ma vào nội thất, đưa cho bà một hộp gấm: "Ngày mai phiền ma ma mang hộp này đến Cổ Sơ Đường, giao cho Tưởng thị vệ."
Phạm ma ma có chút do dự: "Nương nương, Thái tử điện hạ có lệnh, không cho phép phi tần hậu viện gửi đồ đến Cổ Sơ Đường. Hành động này e rằng sẽ chọc giận điện hạ."
"Bà cứ đưa đi, hậu quả một mình ta gánh chịu." Minh Tư đứng dậy vươn vai, tự mình lầm bầm: "Hôm nay phải ngủ sớm thôi, tối mai lại không ngủ ngon được rồi."
Phạm ma ma ôm hộp gấm sững người một lúc lâu mới nói: "Vâng, nô tỳ tuân mệnh."
Ngày hôm sau, sau khi Minh Tư thỉnh an trở về, Phạm ma ma liền mang hộp gấm đến Cổ Sơ Đường.
Phạm ma ma từ Cổ Sơ Đường trở ra không lâu, tin tức này đã truyền đến tai Chính Hiền Đường.
Bạch ma ma hả hê nói: "Điện hạ đích thân hạ lệnh không cho phép phi tần gửi đồ đến tiền viện, Minh Thừa huy đã phạm vào đại kỵ rồi."
"Ngươi sai người theo dõi, xem điện hạ có phản ứng gì." Tôn thị trong lòng vẫn còn nghi hoặc: "Chẳng lẽ Thái tử điện hạ thật sự không để mắt đến sắc đẹp của Minh Tư?"
Bạch ma ma nói: "Điện hạ thanh tâm quả dục, dù là tiên nữ hạ phàm cũng vô dụng, nương nương cứ yên tâm đi!"
"Đợi thêm chút nữa, nếu điện hạ thật sự không để ý đến nàng ta, thì tìm cơ hội giải quyết nàng ta luôn." Tôn thị vào cung nhiều năm, đã không còn là cô nương nhân từ nương tay nữa.
Một lúc sau liền có người đến bẩm báo: "Thái tử điện hạ đã xuất cung rồi."
"Bây giờ nương nương có thể yên tâm rồi chứ?" Bạch ma ma nịnh nọt: "Điện hạ anh minh, sao có thể bị sắc đẹp mê hoặc."
Tôn thị lúc này mới lộ ra một nụ cười mãn nguyện: "Xem ra Minh Tư chẳng qua cũng chỉ đến thế mà thôi."
Minh Tư gửi đồ đến Cổ Sơ Đường, nhưng Thái tử vẫn không có phản ứng gì với nàng. Tin tức này như một cơn gió lạnh lướt qua, chỉ trong chốc lát đã truyền khắp Đông Cung. Không biết có bao nhiêu người cười Minh Tư không biết tự lượng sức mình.
Phạm ma ma cả ngày đều nhìn chằm chằm vào cửa, chỉ thiếu nước dựng tai lên nghe ngóng, nhưng mãi vẫn không thấy bóng dáng Thái tử điện hạ.
Đến gần tối, Minh Tư ngẩng đầu nhìn trời, dặn Tiểu Đào Tử đi nhà bếp lấy bữa tối. Tiểu Đào Tử vừa nghĩ đến những món ăn đó, liền ủ rũ đi.
"Ma ma, Phong Hà Uyển còn ai nữa?" Minh Tư đứng cạnh Phạm ma ma nhìn ra ngoài sân.
"Nô tỳ thấy chỉ có Lục Hạ và Ngân Chúc cô nương đang đun nước nóng thôi." Mấy ngày nay chỉ có bấy nhiêu người này, Phạm ma ma thấy cũng không lạ.
Khóe miệng Minh Tư nhếch lên một nụ cười: "Vậy thì tốt quá rồi."
Phạm ma ma kinh ngạc nhìn Minh Tư: "Nương nương, ý người là sao?"
"Không có gì, bà đi giúp đun nước nóng đi, ta muốn tắm gội." Minh Tư tâm trạng cực kỳ tốt, quay người vào phòng.
Phạm ma ma đầy rẫy nghi vấn, thực sự không thể đoán được vị chủ tử này, chỉ đành nghe lời đi đun nước nóng.
Từng thùng nước nóng được đổ vào bồn tắm, Minh Tư tắm rửa sạch sẽ, quần áo cũng được xông hương liệu, búi tóc lỏng lẻo, cài một chiếc trâm ngọc thủy tiên, rồi chạy ra ngoài cào đất.
Ngân Chúc và vài người khác đang dọn dẹp đồ dùng vệ sinh, để lại Minh Tư một mình trong sân.
Nàng cầm một cành cây khô, lật tung lớp lá rụng dày đặc trên mặt đất. Nàng cố ý không cho Tiểu Đào Tử quét dọn, gió bắc thổi qua, lá rụng bay khắp nơi, trông vô cùng hoang vắng.
Gió đêm thổi nhẹ vào mặt, lá rụng bị quét đi rồi lại bay về. Minh Tư nhăn mũi, hì hục làm việc.
Giọng nói thanh thoát của Bùi Trường Uyên đột nhiên vang lên trên đỉnh đầu: "Đang ngồi xổm dưới đất đếm kiến đấy à?"
"Điện hạ đến rồi!" Minh Tư đột nhiên quay người, đôi mắt sáng như sao, cười tủm tỉm khuỵu gối: "Thϊếp thân thỉnh an điện hạ."
"Bái kiến Minh Thừa huy." Vài người phía sau Thái tử hành lễ, Phùng Trung nhìn thêm một cái, điện hạ đã lâu không đến, Minh Thừa huy lại không hề có chút oán trách nào, cười tươi đẹp đến vậy.
"Trời lạnh thế này, ngồi xổm trong sân làm gì?" Bùi Trường Uyên nắm lấy tay nàng, lạnh như băng.
Minh Tư vẫn cúi người bới lá rụng: "Thϊếp thân trồng ở đây mấy cây cải thảo, nhưng mãi không thấy nảy mầm, không biết có phải bị tuyết làm hỏng rồi không."
"Ở kia kìa." Bùi Trường Uyên ngồi xổm bên cạnh nàng, dùng ngón tay chỉ vào một mầm non xanh biếc dưới một chiếc lá rụng.
"Ối, thật sự nảy mầm rồi!" Minh Tư vui mừng khôn xiết, gạt mấy chiếc lá rụng ra, không ngớt lời khen ngợi: "Điện hạ tinh mắt thật đấy!"
Lông mày Bùi Trường Uyên giãn ra, nhìn quanh: "Sao trong sân toàn là lá rụng thế này?"
"Điện hạ không thấy như vậy rất có thú vui thôn dã sao?" Minh Tư nghịch ngợm chớp chớp hàng mi dài.
Bùi Trường Uyên khẽ cười một tiếng: "Thú vị đến mức tự mình trồng rau, Đông Cung không đủ cơm ăn sao?"
"Đâu có, thϊếp thân trồng cho vui thôi." Minh Tư ném cành cây khô đi, vỗ vỗ tay rồi khoác tay Thái tử: "Điện hạ vào trong đi, bên ngoài lạnh lắm."
Hai người nắm tay đi vào, Phùng Trung quan sát Phong Hà Uyển, tĩnh lặng đến kỳ lạ, trong lòng lấy làm lạ, người của Phong Hà Uyển đâu rồi?
"Sao lại trống vắng thế này?" Bùi Trường Uyên vừa vào đã cảm thấy có chút lạnh, không giống Cổ Sơ Đường ấm áp như mùa xuân, thảo nào tay nàng lạnh ngắt.
"Thϊếp thân rót trà cho điện hạ." Minh Tư dặn Ngân Chúc pha một ấm trà, lúc này nhiệt độ đã nguội vừa đủ để uống.
Bùi Trường Uyên nhận lấy chén trà, cúi đầu nhìn nàng một cái: "Cố ý không trả lời câu hỏi của Cô sao?"
Minh Tư mở to đôi mắt tròn xoe, vô cùng ngây thơ nói: "Thϊếp thân không biết, không thể trả lời điện hạ."
Bùi Trường Uyên nhìn vào mắt nàng, long lanh như những vì sao trên bầu trời đêm mùa hạ, không vương chút bụi trần.
Trong phòng đang tĩnh lặng, Tiểu Đào Tử run rẩy cầm hộp cơm vào phòng, nhìn thấy Thái tử liền hoảng hốt quỳ xuống: "Nô tài bái kiến Thái tử điện hạ!"
"À" Minh Tư nghiêng đầu liếc Tiểu Đào Tử một cái: "Người đi lấy bữa tối về rồi, điện hạ ăn cơm chưa?"
"Nương nương…" Tiểu Đào Tử quỳ dưới đất run rẩy toàn thân, bữa cơm như vậy sao dám để Thái tử điện hạ nhìn thấy?
Minh Tư dọn bộ trà cụ trên bàn sang một bên, như thể không thấy ánh mắt dò xét trong mắt Thái tử: "Tiểu Đào Tử, bày bữa ăn đi."
Không còn cách nào, Tiểu Đào Tử đành run rẩy mở nắp hộp cơm, run tay bưng ra một bát cơm thừa, hai đĩa cải thảo xào và củ cải xào quen thuộc, đĩa cải thảo trông như đồ thừa từ hôm qua, lá cải đã úa vàng và đen.
Nói khó nghe một chút, ngay cả gia súc nuôi trong cung cũng được ăn ngon hơn thế này.
Nét mặt vui vẻ của nam nhân biến mất hoàn toàn, đôi mắt đen sâu thẳm lướt qua thức ăn trên bàn. Bùi Trường Uyên nhìn Minh Tư, giọng nói trầm và lạnh: "Nàng ăn những thứ này sao?"
Thái tử phi và Vạn Lương đệ đang đấu đá kịch liệt, đã tạm gác Minh Tư sang một bên. Dù sao Bình Nam Quốc Công phủ đang như ngọn đèn treo trước gió, Minh Tư cũng không được Thái tử sủng ái, làm sao có thể quan trọng bằng Vạn Lương đệ.
Ngược lại là Dương Thừa huy, tay sai của Thái tử phi, vẫn không ngừng châm chọc Minh Tư. Ngoài những lời châm biếm khi thỉnh an, sau khi tan cuộc còn cố ý đợi Minh Tư ra khỏi Chính Hiền Đường, đứng chặn ở ngã rẽ cười cợt với cung nữ của mình, nói bóng nói gió.
"Người ta nói, con người nên chấp nhận số phận. Không biết xấu hổ mà vào Đông Cung, rồi cũng chẳng được điện hạ sủng ái." Dương Thừa huy thấy Minh Tư đi đến gần, liền nâng giọng: "Tư Yên à, cái tên của ngươi hay thật đấy, nói không chừng sau này cũng có mệnh phú quý."
Điều không ngờ tới hơn nữa là Tư Yên còn có lá gan không nhỏ, nói thẳng trước mặt Minh Tư: "Nô tỳ còn muốn xin chủ tử ban tên, nô tỳ thân phận thấp kém, không dám dính dáng đến người không may mắn."
"Ai đang nói bậy bạ đấy?" Ngân Chúc buột miệng mắng: "Có những tiện tỳ thân phận thấp hèn còn không biết tự thương lấy mình, chẳng biết lúc nào sẽ bị Diêm Vương thu đi mất."
Dương Thừa huy vung khăn tay tiến lên một bước: "Ôi chao, Minh muội muội, nha đầu nhà ngươi oai phong thật đấy, dám mắng ta sao?"
Minh Tư nắm lấy tay Ngân Chúc, bảo nàng lùi lại một chút, không nhanh không chậm đáp: "Nàng ấy mắng tiện tỳ, Dương Thừa huy sao lại tự nhận vào mình rồi?"
"Ta vào cung chưa đến mười ngày mà ngươi đã sốt ruột không chờ được rồi." Minh Tư khẽ cười nhạt: "Vậy chắc là điện hạ thường xuyên lâm hạnh Dương Thừa huy nhỉ?"
"Ngươi!" Dương Thừa huy bị chạm vào chỗ đau, sau khi vào cung nàng ta cũng chỉ được sủng ái một lần, nếu không nương tựa vào Thái tử phi, e rằng cuộc sống cũng không dễ dàng gì.
Vừa nghĩ đến việc Minh Tư đắc tội Thái tử phi, trong lòng Dương Thừa huy dễ chịu hơn nhiều, lườm Minh Tư một cái: "Ngươi cứ đợi đấy!"
Nói xong, Dương Thừa huy dẫn theo tỳ nữ hậm hực bỏ đi.
"Chủ tử đâu có đắc tội nàng ta, sao nàng ta lại có ác ý lớn đến vậy với người?" Ngân Chúc không hiểu nổi, Dương Thừa huy cứ như thể kiếp trước bị chủ tử nhà mình gϊếŧ chết tám trăm lần vậy.
Hôm nay trời quang, nhưng tuyết tan khiến đường trơn trượt khó đi, Minh Tư lười biếng không muốn động đậy, ở trong phòng thêu khăn tay, chỉ còn chút nữa là xong.
Đến bữa trưa, tiểu thái giám đi đến nhà bếp xách hộp cơm về, Ngân Chúc gọi Minh Tư dùng bữa, nhưng vừa mở hộp cơm ra, sắc mặt Ngân Chúc trở nên vô cùng khó coi.
"Có phải lấy nhầm hộp cơm không?" Ngân Chúc nhìn ba đĩa thức ăn và một bát cơm, bát cơm đó vừa nhìn đã biết là cơm thừa, còn thức ăn thì khỏi phải nói, một đĩa cải thảo úa vàng, một đĩa củ cải xào lẫn vài lát thịt mỡ, và một bát trứng hấp trông nát bấy, ngay cả cơm của cung nhân cũng không tệ đến mức này.
Tiểu thái giám xách hộp cơm quỳ xuống: "Nương nương minh giám, nô tài nào dám lấy nhầm, nhà bếp đưa cho nô tài đúng là như vậy, nô tài nói vài câu, bọn họ liền đuổi nô tài ra ngoài."
Minh Tư liếc nhìn hắn, bây giờ Phong Hà Uyển ngoài Phạm ma ma, cũng chỉ có Lục Hạ và hắn còn chăm chỉ làm việc: "Tiểu Đào Tử, đứng dậy đi."
"Tạ nương nương." Tiểu Đào Tử vội vàng đứng dậy.
"Chủ tử, nô tỳ mang đi đổi, cùng lắm thì đưa thêm chút bạc." Ngân Chúc nói xong liền muốn thu dọn bát đĩa.
"Cứ ăn như vậy đi." Minh Tư cầm đũa trúc lên, vẻ mặt bình thường gắp một đũa cải thảo: "Không ai được nói gì cả, cứ mặc kệ họ đi."
Hậu quả của việc "mặc kệ họ" là bữa tối còn tệ hơn, chỉ có một bát cơm tấm, một đĩa cải thảo, một đĩa khoai môn, không thấy chút thịt cá nào.
Phạm ma ma cau mày thật chặt, nhìn Minh Tư mặt không đổi sắc nuốt cơm, trong lòng thực sự không hiểu, từ trước đến nay, Minh Tư luôn "bình tĩnh", bình tĩnh đến mức có phần thái quá, như thể đã nắm chắc mọi việc trong lòng, một chút cũng không hoảng loạn.
Tình cảnh đã đến mức này, nàng vậy mà vẫn có thể ăn không sót một bữa cơm nào. Ngay cả Phạm ma ma cũng chỉ ăn bữa ăn tệ hại như vậy khi mới vào cung. Nàng đường đường là đại tiểu thư Quốc Công phủ, làm sao có thể nuốt trôi được?
Dùng bữa tối xong, Minh Tư gọi Phạm ma ma vào nội thất, đưa cho bà một hộp gấm: "Ngày mai phiền ma ma mang hộp này đến Cổ Sơ Đường, giao cho Tưởng thị vệ."
Phạm ma ma có chút do dự: "Nương nương, Thái tử điện hạ có lệnh, không cho phép phi tần hậu viện gửi đồ đến Cổ Sơ Đường. Hành động này e rằng sẽ chọc giận điện hạ."
"Bà cứ đưa đi, hậu quả một mình ta gánh chịu." Minh Tư đứng dậy vươn vai, tự mình lầm bầm: "Hôm nay phải ngủ sớm thôi, tối mai lại không ngủ ngon được rồi."
Phạm ma ma ôm hộp gấm sững người một lúc lâu mới nói: "Vâng, nô tỳ tuân mệnh."
Ngày hôm sau, sau khi Minh Tư thỉnh an trở về, Phạm ma ma liền mang hộp gấm đến Cổ Sơ Đường.
Phạm ma ma từ Cổ Sơ Đường trở ra không lâu, tin tức này đã truyền đến tai Chính Hiền Đường.
Bạch ma ma hả hê nói: "Điện hạ đích thân hạ lệnh không cho phép phi tần gửi đồ đến tiền viện, Minh Thừa huy đã phạm vào đại kỵ rồi."
"Ngươi sai người theo dõi, xem điện hạ có phản ứng gì." Tôn thị trong lòng vẫn còn nghi hoặc: "Chẳng lẽ Thái tử điện hạ thật sự không để mắt đến sắc đẹp của Minh Tư?"
Bạch ma ma nói: "Điện hạ thanh tâm quả dục, dù là tiên nữ hạ phàm cũng vô dụng, nương nương cứ yên tâm đi!"
"Đợi thêm chút nữa, nếu điện hạ thật sự không để ý đến nàng ta, thì tìm cơ hội giải quyết nàng ta luôn." Tôn thị vào cung nhiều năm, đã không còn là cô nương nhân từ nương tay nữa.
Một lúc sau liền có người đến bẩm báo: "Thái tử điện hạ đã xuất cung rồi."
"Bây giờ nương nương có thể yên tâm rồi chứ?" Bạch ma ma nịnh nọt: "Điện hạ anh minh, sao có thể bị sắc đẹp mê hoặc."
Tôn thị lúc này mới lộ ra một nụ cười mãn nguyện: "Xem ra Minh Tư chẳng qua cũng chỉ đến thế mà thôi."
Minh Tư gửi đồ đến Cổ Sơ Đường, nhưng Thái tử vẫn không có phản ứng gì với nàng. Tin tức này như một cơn gió lạnh lướt qua, chỉ trong chốc lát đã truyền khắp Đông Cung. Không biết có bao nhiêu người cười Minh Tư không biết tự lượng sức mình.
Phạm ma ma cả ngày đều nhìn chằm chằm vào cửa, chỉ thiếu nước dựng tai lên nghe ngóng, nhưng mãi vẫn không thấy bóng dáng Thái tử điện hạ.
Đến gần tối, Minh Tư ngẩng đầu nhìn trời, dặn Tiểu Đào Tử đi nhà bếp lấy bữa tối. Tiểu Đào Tử vừa nghĩ đến những món ăn đó, liền ủ rũ đi.
"Ma ma, Phong Hà Uyển còn ai nữa?" Minh Tư đứng cạnh Phạm ma ma nhìn ra ngoài sân.
"Nô tỳ thấy chỉ có Lục Hạ và Ngân Chúc cô nương đang đun nước nóng thôi." Mấy ngày nay chỉ có bấy nhiêu người này, Phạm ma ma thấy cũng không lạ.
Khóe miệng Minh Tư nhếch lên một nụ cười: "Vậy thì tốt quá rồi."
Phạm ma ma kinh ngạc nhìn Minh Tư: "Nương nương, ý người là sao?"
"Không có gì, bà đi giúp đun nước nóng đi, ta muốn tắm gội." Minh Tư tâm trạng cực kỳ tốt, quay người vào phòng.
Phạm ma ma đầy rẫy nghi vấn, thực sự không thể đoán được vị chủ tử này, chỉ đành nghe lời đi đun nước nóng.
Từng thùng nước nóng được đổ vào bồn tắm, Minh Tư tắm rửa sạch sẽ, quần áo cũng được xông hương liệu, búi tóc lỏng lẻo, cài một chiếc trâm ngọc thủy tiên, rồi chạy ra ngoài cào đất.
Ngân Chúc và vài người khác đang dọn dẹp đồ dùng vệ sinh, để lại Minh Tư một mình trong sân.
Nàng cầm một cành cây khô, lật tung lớp lá rụng dày đặc trên mặt đất. Nàng cố ý không cho Tiểu Đào Tử quét dọn, gió bắc thổi qua, lá rụng bay khắp nơi, trông vô cùng hoang vắng.
Gió đêm thổi nhẹ vào mặt, lá rụng bị quét đi rồi lại bay về. Minh Tư nhăn mũi, hì hục làm việc.
Giọng nói thanh thoát của Bùi Trường Uyên đột nhiên vang lên trên đỉnh đầu: "Đang ngồi xổm dưới đất đếm kiến đấy à?"
"Điện hạ đến rồi!" Minh Tư đột nhiên quay người, đôi mắt sáng như sao, cười tủm tỉm khuỵu gối: "Thϊếp thân thỉnh an điện hạ."
"Bái kiến Minh Thừa huy." Vài người phía sau Thái tử hành lễ, Phùng Trung nhìn thêm một cái, điện hạ đã lâu không đến, Minh Thừa huy lại không hề có chút oán trách nào, cười tươi đẹp đến vậy.
"Trời lạnh thế này, ngồi xổm trong sân làm gì?" Bùi Trường Uyên nắm lấy tay nàng, lạnh như băng.
Minh Tư vẫn cúi người bới lá rụng: "Thϊếp thân trồng ở đây mấy cây cải thảo, nhưng mãi không thấy nảy mầm, không biết có phải bị tuyết làm hỏng rồi không."
"Ở kia kìa." Bùi Trường Uyên ngồi xổm bên cạnh nàng, dùng ngón tay chỉ vào một mầm non xanh biếc dưới một chiếc lá rụng.
"Ối, thật sự nảy mầm rồi!" Minh Tư vui mừng khôn xiết, gạt mấy chiếc lá rụng ra, không ngớt lời khen ngợi: "Điện hạ tinh mắt thật đấy!"
Lông mày Bùi Trường Uyên giãn ra, nhìn quanh: "Sao trong sân toàn là lá rụng thế này?"
"Điện hạ không thấy như vậy rất có thú vui thôn dã sao?" Minh Tư nghịch ngợm chớp chớp hàng mi dài.
Bùi Trường Uyên khẽ cười một tiếng: "Thú vị đến mức tự mình trồng rau, Đông Cung không đủ cơm ăn sao?"
"Đâu có, thϊếp thân trồng cho vui thôi." Minh Tư ném cành cây khô đi, vỗ vỗ tay rồi khoác tay Thái tử: "Điện hạ vào trong đi, bên ngoài lạnh lắm."
Hai người nắm tay đi vào, Phùng Trung quan sát Phong Hà Uyển, tĩnh lặng đến kỳ lạ, trong lòng lấy làm lạ, người của Phong Hà Uyển đâu rồi?
"Sao lại trống vắng thế này?" Bùi Trường Uyên vừa vào đã cảm thấy có chút lạnh, không giống Cổ Sơ Đường ấm áp như mùa xuân, thảo nào tay nàng lạnh ngắt.
"Thϊếp thân rót trà cho điện hạ." Minh Tư dặn Ngân Chúc pha một ấm trà, lúc này nhiệt độ đã nguội vừa đủ để uống.
Bùi Trường Uyên nhận lấy chén trà, cúi đầu nhìn nàng một cái: "Cố ý không trả lời câu hỏi của Cô sao?"
Minh Tư mở to đôi mắt tròn xoe, vô cùng ngây thơ nói: "Thϊếp thân không biết, không thể trả lời điện hạ."
Bùi Trường Uyên nhìn vào mắt nàng, long lanh như những vì sao trên bầu trời đêm mùa hạ, không vương chút bụi trần.
Trong phòng đang tĩnh lặng, Tiểu Đào Tử run rẩy cầm hộp cơm vào phòng, nhìn thấy Thái tử liền hoảng hốt quỳ xuống: "Nô tài bái kiến Thái tử điện hạ!"
"À" Minh Tư nghiêng đầu liếc Tiểu Đào Tử một cái: "Người đi lấy bữa tối về rồi, điện hạ ăn cơm chưa?"
"Nương nương…" Tiểu Đào Tử quỳ dưới đất run rẩy toàn thân, bữa cơm như vậy sao dám để Thái tử điện hạ nhìn thấy?
Minh Tư dọn bộ trà cụ trên bàn sang một bên, như thể không thấy ánh mắt dò xét trong mắt Thái tử: "Tiểu Đào Tử, bày bữa ăn đi."
Không còn cách nào, Tiểu Đào Tử đành run rẩy mở nắp hộp cơm, run tay bưng ra một bát cơm thừa, hai đĩa cải thảo xào và củ cải xào quen thuộc, đĩa cải thảo trông như đồ thừa từ hôm qua, lá cải đã úa vàng và đen.
Nói khó nghe một chút, ngay cả gia súc nuôi trong cung cũng được ăn ngon hơn thế này.
Nét mặt vui vẻ của nam nhân biến mất hoàn toàn, đôi mắt đen sâu thẳm lướt qua thức ăn trên bàn. Bùi Trường Uyên nhìn Minh Tư, giọng nói trầm và lạnh: "Nàng ăn những thứ này sao?"
7
0
1 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
