TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 2
Chương 2: Thanh xuân (phần 1) - 1

Cô đã từng mơ thấy một giấc mơ khi còn rất nhỏ. Cô mơ thấy mình mặc một chiếc váy trắng liền thân ngắn tay và đi chân trần trên một thảo nguyên hoang vắng.

Cơn gió hơi lạnh thổi qua, trên đầu là bầu trời đầy sao tĩnh lặng như tờ, đuổi theo đến tận cùng nơi vùng đất hoang vu đằng xa xa, như thể chia cắt mảnh đất rộng lớn bằng một vết sẹo đen ngòm.

Trong bóng tối thăm thẳm, một vì sao đang tỏa ánh hào quang sáng rực phía chân trời.

Dù có sợ bóng tối, nhưng cô vẫn quyết tâm muốn tiến lên trước để đón lấy ngôi sao đó, tuy nhiên cuối chân trời đang dần hửng sáng. Mặt trời khổng lồ tựa như một tia sáng chói lọi, quét sạch bóng tối và cả ánh sao trời.

Bình minh cuối cùng đã đến.

Giữa đất trời, chỉ còn lại cô với hai bàn tay trắng đứng dưới ánh nắng ban mai đang khoe sắc vàng mà khóc thút thít.

Cô tên là Thường Hiểu Xuân, nhà cô ở Ninh Giang thuộc thành phố Tô Châu. Ninh Giang là một thị trấn nhỏ miền Nam rất bình thường, nơi đây có sông ngòi, đồng ruộng và gió mùa, rất nhiều người đã sống ở đó từ thời xa xưa.

Sắc xuân phương Nam vẫn luôn hiện diện đầy đủ theo thường lệ mà chẳng bao giờ bỏ bê. Cha cô luôn nói rằng, vì Hiểu Xuân cười nên mùa xuân mới đến.

Người cha mà cô luôn ngưỡng mộ là một sinh viên hàng đầu của một trường đại học danh tiếng, ông gặp mẹ và nên duyên vợ chồng với bà khi còn là một thanh niên có học thức. Sau này trở lại thành phố, ông về lại nơi cố hương và làm kỹ sư cho một xí nghiệp.

Mẹ cô là một cô gái lớn lên ở một nông thôn, bà thường hát: “Núi trong xanh, nước long lanh, mặt trời cao mà tuyệt lắm nha, đây làn gió nhẹ tốt lành thổi xa...” Hai câu hát này đã vẽ nên viễn cảnh đẹp nhất trong trí tưởng tượng của Thường Hiểu Xuân về ngôi làng miền núi hẻo lánh mà mẹ cô từng sinh sống.

Cô gái miền núi kiên cường chất phác. Nhưng rồi bông hồng ngày ấy đến một lúc nào đó sẽ trở thành một “con muỗi hút máu” hay “bát cơm nát”. Dần dà, nét đẹp thơ ngây của mẹ cô lại biến thành ngu ngốc trong con mắt cha cô, kiên cường trở thành ngang bướng. Có lẽ đây là lý do chính dẫn đến nguyên nhân cha cô chọn rời xa mẹ cô.

Vào sinh nhật mừng cô lên bảy tuổi khi ấy, cha cô đã đi ra ngoài mua bánh kem cho cô và rồi không bao giờ quay lại nữa. Mẹ nói cha cô đã bỏ đi với những người phụ nữ khác. Cô hỏi mẹ, sao cha cô phải bỏ đi cùng những người phụ nữ khác. Mẹ cô trả lời: “Vì ông ấy không cần chúng ta nữa”. Cô gào khóc nhiều đến nỗi sắp tắt thở, cô có chết cũng không tin điều đó. Nhưng cho dù cô có tin hay không, cha của cô vẫn “bặt vô âm tín” từ đó đến nay.

Mẹ cô không biết chữ, cũng không có việc làm, mọi chi tiêu trong nhà đều do cha cô gánh vác. Kể từ khi cha cô đi rồi, cuộc sống của mẹ con cô lập tức trở nên gian nan. Cô vẫn còn nhỏ tuổi mà đã hiểu được cuộc sống không hề dễ dàng. Để nhẹ gánh cho mẹ, cô thường xuyên rửa bát ở tiệm cơm của người thân sau giờ tan học, hoặc đi giao đồ giúp quầy bán đồ ăn vặt của ông lão hàng xóm. Năng lực tuy nhỏ nhưng cô luôn kiếm được chút gì đó từ công việc này.

Khoảng thời gian khi còn bé của cô trôi qua khá êm đềm, chuyện ly kỳ khiến lòng cô thảng thốt nhất là làm sao để né được con chó to sau tiệm cơm và những cú đấm đá bất ngờ từ cơn tức giận của mẹ mình.

Tính tình của mẹ cô hung hãn, chỉ phật ý một chút là đã giơ tay lên đánh người. Ngày trước có cha cô bảo vệ cô, cha cô bỏ đi rồi, Thường Hiểu Xuân chỉ có thể học theo một con gà đợi bị làm thịt, nhảy đến nhảy lui khắp nơi trong nhà, lông gà bay khắp trời.

Có lẽ tuổi thơ của mỗi người đều như vậy, rất dễ quên đi những tổn thương mà cha mẹ mang đến cho mình. Hôm qua vừa khóc lóc gào lên không muốn có mẹ, hôm sau thức dậy lại cười “hì hì” hỏi bữa sáng mẹ cho ăn gì. Cuối cùng, cô cứ trưởng thành trong mơ hồ và mù mịt như vậy.

Khi mẹ cô tức giận thì bà sẽ rất nặng tay, lúc này chỉ có hai cách để cứu cô:

Cách thứ nhất là cầu mong người dì hiền từ rơi từ trên trời xuống để cứu cô thoát khỏi mẹ mình. Nhưng dì của cô đã được nhận vào một trường đại học xa nhà cách đây vài năm, để có tiền trang trải học phí, dì ấy phải ở lại trường để đi làm công suốt kỳ nghỉ đông và nghỉ hè. Thật là một mong ước xa vời khi cô muốn dì đột ngột về nhà.

Cách thứ hai thì rất đơn giản. Cô chỉ cần liếm vào lòng bàn tay, sau đó nắm chặt tay và niệm thần chú: “Không đau, không đau, tôi không đau”. Cách này mới đầu thì không hiệu quả lắm. Nhưng kể từ ngày cô biết Thời Quang, trong lúc niệm thần chú, nụ cười của Thời Quang sẽ tự động xuất hiện trong tâm trí cô. Cô ngạc nhiên phát hiện ra sức mạnh của câu thần chú ấy dường như được nâng cấp, và cô thật sự không còn cảm thấy rất đau nữa.

Ngày ấy, trong trái tim cô, Thời Quang thực sự là một thiên thần. Cô đã rất hối hận vì không được quen biết cậu ấy sớm hơn.

Cô đã nghe tên của Thời Quang ngay từ khi còn học lớp một.

Cậu ấy cùng tuổi nhưng không học cùng lớp với cô, không chỉ có thành tích xuất sắc mà còn có khuôn mặt xinh đẹp khiến người ta không nhịn được muốn ngoảnh đầu nhìn lại nhiều lần, quần áo lúc nào cũng chỉnh tề, thơm tho. Bời vì cha cậu ấy là họa sĩ nên từ nhỏ cậu ấy đã vẽ tranh rất giỏi. Cậu ấy cũng chịu ảnh hưởng từ gia đình của cha nên theo tín ngưỡng vào Chúa Giê – su. Trên bức tường trong giáo đường của nhà thờ nhỏ ở thành phố có treo những bức ảnh chụp cậu ấy đang hát thánh ca.

Hết thảy những điều này khiến cậu ấy lặng lẽ tỏa sáng như một cây thánh giá màu bạc yên tĩnh đang tỏa ra ánh hào quang.

12

0

6 tháng trước

3 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.