TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 1
Đồng hồ cát

Đồng hồ cát ơi.

Bạn đã từng yêu một ai đó rất nhiều hay chưa?

Bạn dõi theo cậu ấy, luôn luôn sẵn sàng nở nụ cười với cậu ấy ngay khi cậu ấy ngoảnh đầu nhìn lại.

Khoảng khắc cậu ấy quay lại, đã khiến bạn phải hoảng sợ đến mức thở không ra hơi, nụ cười nhàn nhạt mà bạn đã chuẩn bị cẩn thận bỗng uốn lên thành khóe miệng của gã hề quái dị.

Phải chăng có một ngày bạn sẽ thật sự yêu một ai đó?

Bạn đuổi theo cậu ấy, cứ yêu và yêu đến điên dại, yêu đến mồ hôi rơi như mưa, đến lên cơn đau tim, và các bộ phận trên cơ thể của bạn kêu răng rắc rơi rải rác trên mặt đất.

Lơ đãng quay đầu nhìn lại, mới giật mình nhận ra, suốt chặng đường mà bạn đi qua đều là những mảnh vỡ của bạn.

Nếu tớ nói: “Tớ yêu cậu”, cậu cũng có thể trả lời: “Cậu cũng yêu tớ hay không?”

Một tình yêu rụt rè, tham lam, bồng bột và mong manh, tự biết mình đã làm rất nhiều điều ngu ngốc, nhưng bạn lại không muốn dừng lại và vẫn muốn nghĩ đến tương lai sau này.

Giống như tôi ấy.

Được rồi, bạn không cần phải nói đâu, những lời muốn nói đều đã nói cả rồi.

Cũng đừng cười tôi, được không? Tôi chỉ là nhất thời ngớ ngẩn.

...

Trong nháy mắt, thời tiết đã vào đầu xuân, tiết trời còn lạnh lẽo.

Thường Hiểu Xuân tỉnh dậy sau cơn mộng mị hỗn loạn, trước mắt đen thui mịt mờ, mê mang một lúc đâu mới nhớ ra mình đang ở đâu.

Nửa tiếng trước, đúng hơn là bốn mươi phút trước, cửa hang động sập xuống, cô bị nghiền nát dưới mỏ.

Vốn dĩ cô đến cứu trợ, nghe thấy tiếng động trong mỏ, một mình cô lao vào, không ngờ lại gặp phải dư chấn, có vật gì đó rơi trúng người cô làm cô ngất xỉu ngay lập tức.

Chân không thể cử động, chỉ có cơn đau như tê liệt. Cô biết mình đang chảy máu, ngay đến ngón tay của cô còn chạm vào chất lỏng ấm áp, đưa lên chóp mũi ngửi thử, nó có mùi thật tanh tưởi.

Làm sao cô lại để máu tiếp tục chảy nhiều như thế này, nhưng cô không thể ngăn chúng tiếp tục chảy ồ ạt ra ngoài, như thể thứ cát màu đỏ đó đang chảy ra khỏi chiếc đồng hồ cát sinh mệnh của cô.

Đằng xa xa mơ hồ có tiếng đào đất rất nhỏ, nhưng thật sự rất chậm, rất chậm.

Nghe nói vào thời khắc một người sắp chết, tất cả những chuyện xảy ra trong quá khứ đều sẽ tái hiện lại trước mắt chúng ta. Nếu nó thật sự tái hiện lại lần nữa, chắc hẳn sẽ là những trải nghiệm quan trọng nhất hoặc người mà ta nhớ thương nhất trong cuộc đời này rồi. Nhưng tại sao những chuyện cô nghĩ đến lại chỉ toàn là những điều nhỏ nhặt tầm thường chẳng đáng nhắc đến? Cô đang nghĩ, liệu anh cứu hộ có mang đồ ăn đến không nhỉ? Cô chưa ăn trưa và đang rất đói bụng.

Tâm trí càng ngày càng nhẹ, cô rùng mình một cái và tự nhắc nhở mình không được ngủ. Để phấn chấn tinh thần, cô bắt đầu hát: “Núi trong xanh nước long lanh, mặt trời cao mà tuyệt lắm nha, đây làn gió nhẹ tốt lành thổi xa, đừng làm phiền thời gian của chúng ta, vì nó đã định sẵn ít đến thế...”

Giọng hát của cô dường như đã lạc đi.

Cô thở dài thầm lẩm bẩm lời bài hát:

- Đừng làm phiền Thời Quang của chúng ta, Thời Quang...

Không, cô không thể chết được, cô vẫn còn rất nhiều, rất rất nhiều điều muốn nói với cậu.

Nghĩ đến đây, ngón tay cô đã mò mẫm khắp nơi trên đất, có máu có bùn, có bùn lẫn với máu. Cuối cùng, cô chạm tới chiếc điện thoại ngay gần tai mình, hóa ra nó ở gần cô như vây.

Mở máy điện thoại ra, lượng pin báo yếu, tín hiệu yếu ớt.

Không thể đợi được nữa. Cô lập tức nhấn gọi vào số điện thoại của cậu. Cậu chàng nghiêm túc này không cài nhạc chuông, dòng âm “bíp” đơn điệu vang lên, từng âm từng tiếng nối đuôi nhau như đang đếm ngược sinh mệnh của cô, thật sự là xen vào việc của người khác.

Sau âm thứ mười, cuộc gọi đã được kết nối.

Cậu ấy nói:

- Alo.

- Thời...

- Xin chào?

Cổ họng của cô bị tắc nghẽn, giọng nói của cô như một quả bóng bay vỡ vụn. Sau đó, di động của cô trong một thoáng như mất đi linh hồn, tắt ngúm.

Cô nghĩ, hẳn cậu lại tưởng cô bày ra trò chơi khăm ngớ ngẩn nào đó rồi.

Chiếc di động vô hồn đè nặng trong lòng bàn tay cô. Cô bất lực đưa tay lau đi nước mắt nơi khóe mắt.

Ý thức dần dần mơ hồ.

Mặt đất lạnh giá biến thành đại dương mênh mông, cô nằm dưới bầu trời đen kịt, miệng lẩm bẩm cầu nguyện, cầu ông trời ban phép thuật cho cô.

Hãy cho cô phép thuật, để những ký ức không thể kìm nén được chảy ra khỏi cơ thể cô. Chúng nó sẽ biến thành những con đom đóm nhỏ, soi sáng hang động, bay lên khỏi mặt đất, vút qua những đám mây, tìm kiếm người cô yêu sâu đậm nhưng không thể lại gần trong biển người mênh mông.

Có lẽ cậu ấy sẽ cảm nhận được điều gì đó và đột ngột quay đầu lại.

Xin hãy giúp cô hôn lên mặt cậu ấy, nói với cậu ấy rằng, tớ yêu cậu, cả đời này, mãi mãi.

13

0

6 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.