TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 20
Thế giới 1 - Chương 20

Cậu vội vàng bước lên trước, dí sát mắt vào viên xúc xắc nhìn kỹ một lượt, không thấy gì đặc biệt cả.

“Đoán xem?”

Phó Trấm chống cằm, đôi mắt đen thẫm nhìn chăm chú vào Ôn Địch, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mờ nhạt thoáng qua rồi biến mất.

Lại nói: “Đừng nhìn nữa, tôi bảo rồi mà, chỉ ném chơi thôi.”

Nhìn dáng vẻ điềm tĩnh như đã tính toán sẵn của Phó Trấm, Ôn Địch thật sự khó tin là anh chỉ “ném chơi”, nhưng xúc xắc là của cậu, sao có thể để người khác gian lận chứ? Có lẽ thật sự là ném đại mà ra.

“Nếu hai người cùng tung ra số giống nhau, thì hai người phải ném lại một lần nữa, ai ra số nhỏ hơn thì xếp sau.”

“Khoan đã.”

Ôn Địch vừa nói xong, Thẩm Vọng Khoảnh liền chen vào: “Ôn Ôn nói thế có phải hơi sớm không? Tôi vẫn chưa ném mà? Nói đúng hơn thì ba người chúng tôi đều chưa ném, biết đâu chúng tôi cũng ra số năm thì sao?”

Câu này nói ra không sai.

Vì vậy xúc xắc tiếp tục được truyền đi.

Diêu Na Na tung được “hai”.

Lưu Á Tuấn là “bốn”.

Giữa ánh nhìn của mọi người, Thẩm Vọng Khoảnh tung ra: “Năm.”

“...”

“Lại là năm??” Lưu Á Tuấn chẳng hiểu sao thấy hơi buồn bực, đột nhiên anh ta có cảm giác mình không tài nào hòa nhập nổi với ba vị đại thần này. Như thể họ đang chơi một trò chơi khác, ở một chiều không gian khác và không hề rủ anh ta tham gia, thẳng tay gạt anh ta ra ngoài.

Không đúng chỉ có hai đại thần thôi, chứ Lục Yết Dương đến tên anh ta còn chưa từng nghe qua.

Chắc chắn Lục Yết Dương ra được “năm” là do may mắn.

Ôn Địch cũng thấy hơi uất ức: “...Vậy ba người các người đều là năm, thì phải ném lại lần nữa, ai ra số nhỏ hơn thì xếp sau.”

Ba người lần lượt ném lại.

Cả ba người lại là “năm”.

“...”

“...”

“...”

“Lại lần nữa đi, đổi cách ném.” Ôn Địch bắt đầu nghi ngờ họ đã nắm được kỹ thuật điều khiển viên xúc xắc, có thể tùy ý ra số mình muốn.

Thế là cậu bắt họ đặt viên xúc xắc trên chiếc ghế vuông giữa phòng rồi xoay, không được dùng tay nữa.

Tất cả vẫn là “năm”.

Ôn Địch tức đến đau tim, suýt thì lật luôn cái ghế.

“Làm sao đây Ôn Ôn, hay để tôi xếp sau cậu đi, dù sao thì tôi cũng là người đầu tiên ném ra năm mà, đúng không?” Lục Yết Dương tỏ vẻ không vui, làm nũng với Ôn Địch.

“Cậu nói thế là không đúng rồi, chúng ta phải theo quy tắc chứ.” Thẩm Vọng Khoảnh trông như một quý ông lịch thiệp, nhưng trong mắt lại không có chút ý nhượng bộ nào: “Trong quy tắc không có chuyện ai ném trước thì được ưu tiên.”

Lục Yết Dương hừ lạnh tỏ vẻ khó chịu.

Phó Trấm cũng không chịu lép vế: “Đổi cách chơi đi. Ông chủ Ôn, viên xúc xắc này nghe lời quá rồi.”

“...!”

Đến giờ thì Ôn Địch đã hiểu, ba người này đang đùa cợt cậu! Bọn họ hoàn toàn có thể điều khiển viên xúc xắc, dù dùng cách nào cũng thế!

Sao lại... lại lợi hại đến vậy chứ?!

Đáng ghét quá!

Ôn Địch bắt đầu cảm thấy muốn khóc, cậu vốn không hề chuẩn bị phương án dự phòng! Nếu không ném xúc xắc thì phải xếp thứ tự thế nào đây?

Nhìn lại thời gian, phần đầu tiên của trò chơi còn chưa bắt đầu mà đã trôi qua hơn nửa tiếng rồi! Cậu không thể ngờ rằng buổi hoạt động team building này lại bị kẹt ở khâu sắp xếp thứ tự, phần ít quan trọng nhất!

“Tại sao các người đều phải ra số năm?”

Chẳng lẽ chỉ vì muốn hỏi cậu ba câu thôi sao? Nhưng rõ ràng họ cùng một nhóm, cần gì phải đối đầu gay gắt như vậy? Rõ ràng có thể thương lượng rồi hỏi chung mà.

Hơn nữa mới đầu phó bản, những điều họ muốn hỏi chắc cũng na ná nhau, một người hỏi thì ai cũng biết rồi còn gì?

“Tôi nói rồi mà, tôi rất tò mò về Ôn Ôn.” Lục Yết Dương cười đáp.

“Tôi cũng thế, nhưng tôi nghĩ những gì tôi muốn hỏi chắc không giống Tiểu Lục nên đành phải tự mình giành lấy.” Thẩm Vọng Khoảnh tỏ vẻ khó xử giải thích.

Ôn Địch sốt ruột: “Sao lại không giống nhau? Có khi các người thương lượng một chút sẽ thấy giống đó!”

“Không cần thương lượng.” Thẩm Vọng Khoảnh dứt khoát từ chối.

Lục Yết Dương cũng nói: “Ôn Ôn chỉ nói phần giới thiệu là công khai, đâu có nói phần hỏi đáp cũng công khai, cho nên tôi muốn hỏi riêng Ôn Ôn, tôi đâu có muốn cho bọn họ biết chuyện của Ôn Ôn đâu~”

“...”

Ôn Địch bị họ dội cho một cú thật mạnh, cảm thấy đầu óc choáng váng.

Cậu ngồi xuống ghế, suy nghĩ một lúc, rụt rè nói: “Hay là… mỗi người hỏi một câu, được không?”

Tính cậu vốn mềm, bình thường đều là diễn cái vẻ kỳ quái đó, những lúc nói năng đanh thép cũng nhờ có kịch bản sẵn làm cậu thêm tự tin.

13

0

3 tháng trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.