0 chữ
Chương 19
Thế giới 1 - Chương 19
Ôn Địch sững lại một chút, như thể đến giờ mới nhận ra mình cũng có thể là người đầu tiên, nghĩ một lát rồi gật đầu: “Được thôi, vậy tôi tung đầu tiên.”
Thẩm Vọng Khoảnh đang yên lặng bỗng cười nhẹ: “Vậy tôi là người thứ hai nhé.”
Lục Yết Dương cười lạnh: “Anh nói anh là thứ hai thì là thứ hai à? Tôi mới là người thứ hai.”
Phó Trấm cuối cùng cũng mở mắt: “Mấy người đều tranh giành vị trí thứ hai? Vậy tôi cảm thấy vị trí thứ hai nên là của tôi.”
“...”
Lưu Á Tuấn hóa đá.
Sao lúc đầu chẳng ai chịu tung, vậy mà vị trí thứ hai lại thành “hàng hot” thế?
Rốt cuộc họ đã nhận được manh mối gì?
Làm người thứ hai sẽ phát tài sao?? Hay là được qua màn luôn??
Chẳng quan tâm vị trí thứ hai rốt cuộc có gì tốt, thấy mấy đại lão đều tranh, thì anh ta cũng phải tranh, lập tức hồ hởi hô lên: “Tôi cũng muốn làm người thứ hai!”
Phó Trấm lạnh lùng liếc anh ta: “Cút.”
Lưu Á Tuấn rụt cổ lại, nhưng vẫn liều lĩnh: “Tại sao tôi phải nghe anh? Dù gì tôi cũng muốn làm người thứ hai!”
Diêu Na Na thấy cuộc tranh giành quyết liệt vậy, liền lấy giọng đáng thương làm nũng: “Các anh ơi, hay để tôi làm người thứ hai đi~”
Không ai quan tâm đến cô.
“...”
Ngay cả Ôn Địch với tư cách là người tổ chức cũng chẳng hiểu nổi vì sao vị trí này lại bị tranh giành kịch liệt như vậy. Tung xúc xắc chỉ là hình thức thôi, thứ tự cũng là do số điểm quyết định, căn bản chẳng ảnh hưởng gì nhiều.
“Các người ồn ào quá rồi đó!” Ôn Địch quát mọi người một câu, lại nói: “Các người không quyết định được thứ tự, vậy để tôi sắp xếp. Nếu tôi là người đầu tiên, thì thứ tự bắt đầu từ phía tay trái tôi, theo chiều kim đồng hồ.”
Nói cách khác, Lục Yết Dương là người thứ hai.
Lục Yết Dương nghe vậy, lập tức cười tươi như hoa: “Tôi biết mà, Ôn Ôn lúc nào cũng thiên vị tôi.”
Ôn Địch nhìn anh ta như nhìn đồ thần kinh: “Làm ơn đừng hoang tưởng nữa.”
Lục Yết Dương làm như không nghe thấy.
“Được rồi, vậy tôi bắt đầu đây.” Ôn Địch ném viên xúc xắc lên không trung, hơi mạnh tay nên bay hơi cao, cậu hoảng loạn đưa hai tay ra bắt, may mà vẫn rơi an toàn vào lòng bàn tay.
Cậu đưa tay ra, sau đó mở tay còn lại, số điểm cũng hiện rõ trong tầm mắt mọi người: “Sáu.”
“Đến lượt anh.”
Ôn Địch đưa xúc xắc cho Lục Yết Dương.
Lục Yết Dương nắm xúc xắc trong tay, cười tít mắt nhìn Ôn Địch: “Nếu tôi là năm thì tôi có thể hỏi Ôn Ôn ba câu, đúng không?”
Ôn Địch sững lại một chút, gật đầu lại có không phục nói: “Đúng là có thể, nhưng anh lấy gì đảm bảo mình sẽ tung được năm? Đây đều là ngẫu nhiên cả mà.”
Lục Yết Dương lập tức thở dài, tỏ vẻ đầy tiếc nuối rồi hai tay siết chặt viên xúc xắc, căng thẳng cầu khấn: “Cầu trời cho con được năm đi!”
Nói rồi ném lên, đón lấy.
Run run chậm rãi mở bàn tay.
Một màn trình diễn ấy khiến Ôn Địch cũng thấy hồi hộp, không kìm được cúi đầu nhìn.
Chỉ thấy Lục Yết Dương lập tức mừng rỡ, mặt mày hớn hở mở tay: “Năm!”
Anh ta vui mừng nhào tới ôm lấy Ôn Địch, nhân lúc người ta không để ý mà hít sâu vào tóc cậu một cái rồi mới buông ra: “Ôn Ôn, tôi có thể hỏi cậu ba câu rồi! Vui quá đi mất, từ lúc gặp cậu tôi đã có rất nhiều câu muốn hỏi, đáng tiếc mãi không có cơ hội.”
Ôn Địch bị anh ta ôm một cái, sững người mấy giây, cả người đỏ bừng bừngtừ đầu tới chân vì xấu hổ.
May mà ánh đèn trong phòng giúp cậu che bớt, giữ lại chút thể diện.
“Anh, anh đúng là đồ điên!” Không biết phải đáp lại thế nào, Ôn Địch bèn mắng đại một câu.
Lục Yết Dương chẳng hề buồn, ngược lại còn phấn khích hơn.
“Cho anh này.” Lục Yết Dương với dáng vẻ đắc ý của người thắng trận ném viên xúc xắc cho Phó Trấm.
Phó Trấm ung dung ngồi đó, hai ngón tay kẹp lấy viên xúc xắc, ánh mắt đen nhánh bình thản, thản nhiên nói: “Tung được năm là chuyện khó lắm sao?”
Nói xong, anh nhẹ nhàng xoay tay một cái, viên xúc xắc bay vυ"t lên không trung rồi rơi xuống, anh thuận tay bắt lấy rồi mở ra rất tùy ý, điềm tĩnh như chẳng hề để tâm: “Năm.”
“Năm???”
Lưu Á Tuấn ngẩn ra, Diêu Na Na ngẩn ra. Ôn Địch cũng ngẩn ra.
Dưới nhắc nhở của 193, Ôn Địch mới chịu khép cái cằm đang rớt xuống của mình lại.
“Anh… anh làm thế nào vậy?”
Ôn Địch hoàn toàn không tin nổi, cậu bắt đầu nghi ngờ viên xúc xắc có bị đánh tráo không? Chẳng lẽ là xúc xắc đặc chế của Phó Trấm, muốn ra số nào là ra số đó?
Thẩm Vọng Khoảnh đang yên lặng bỗng cười nhẹ: “Vậy tôi là người thứ hai nhé.”
Lục Yết Dương cười lạnh: “Anh nói anh là thứ hai thì là thứ hai à? Tôi mới là người thứ hai.”
Phó Trấm cuối cùng cũng mở mắt: “Mấy người đều tranh giành vị trí thứ hai? Vậy tôi cảm thấy vị trí thứ hai nên là của tôi.”
“...”
Lưu Á Tuấn hóa đá.
Sao lúc đầu chẳng ai chịu tung, vậy mà vị trí thứ hai lại thành “hàng hot” thế?
Rốt cuộc họ đã nhận được manh mối gì?
Làm người thứ hai sẽ phát tài sao?? Hay là được qua màn luôn??
Chẳng quan tâm vị trí thứ hai rốt cuộc có gì tốt, thấy mấy đại lão đều tranh, thì anh ta cũng phải tranh, lập tức hồ hởi hô lên: “Tôi cũng muốn làm người thứ hai!”
Lưu Á Tuấn rụt cổ lại, nhưng vẫn liều lĩnh: “Tại sao tôi phải nghe anh? Dù gì tôi cũng muốn làm người thứ hai!”
Diêu Na Na thấy cuộc tranh giành quyết liệt vậy, liền lấy giọng đáng thương làm nũng: “Các anh ơi, hay để tôi làm người thứ hai đi~”
Không ai quan tâm đến cô.
“...”
Ngay cả Ôn Địch với tư cách là người tổ chức cũng chẳng hiểu nổi vì sao vị trí này lại bị tranh giành kịch liệt như vậy. Tung xúc xắc chỉ là hình thức thôi, thứ tự cũng là do số điểm quyết định, căn bản chẳng ảnh hưởng gì nhiều.
“Các người ồn ào quá rồi đó!” Ôn Địch quát mọi người một câu, lại nói: “Các người không quyết định được thứ tự, vậy để tôi sắp xếp. Nếu tôi là người đầu tiên, thì thứ tự bắt đầu từ phía tay trái tôi, theo chiều kim đồng hồ.”
Lục Yết Dương nghe vậy, lập tức cười tươi như hoa: “Tôi biết mà, Ôn Ôn lúc nào cũng thiên vị tôi.”
Ôn Địch nhìn anh ta như nhìn đồ thần kinh: “Làm ơn đừng hoang tưởng nữa.”
Lục Yết Dương làm như không nghe thấy.
“Được rồi, vậy tôi bắt đầu đây.” Ôn Địch ném viên xúc xắc lên không trung, hơi mạnh tay nên bay hơi cao, cậu hoảng loạn đưa hai tay ra bắt, may mà vẫn rơi an toàn vào lòng bàn tay.
Cậu đưa tay ra, sau đó mở tay còn lại, số điểm cũng hiện rõ trong tầm mắt mọi người: “Sáu.”
“Đến lượt anh.”
Ôn Địch đưa xúc xắc cho Lục Yết Dương.
Lục Yết Dương nắm xúc xắc trong tay, cười tít mắt nhìn Ôn Địch: “Nếu tôi là năm thì tôi có thể hỏi Ôn Ôn ba câu, đúng không?”
Ôn Địch sững lại một chút, gật đầu lại có không phục nói: “Đúng là có thể, nhưng anh lấy gì đảm bảo mình sẽ tung được năm? Đây đều là ngẫu nhiên cả mà.”
Nói rồi ném lên, đón lấy.
Run run chậm rãi mở bàn tay.
Một màn trình diễn ấy khiến Ôn Địch cũng thấy hồi hộp, không kìm được cúi đầu nhìn.
Chỉ thấy Lục Yết Dương lập tức mừng rỡ, mặt mày hớn hở mở tay: “Năm!”
Anh ta vui mừng nhào tới ôm lấy Ôn Địch, nhân lúc người ta không để ý mà hít sâu vào tóc cậu một cái rồi mới buông ra: “Ôn Ôn, tôi có thể hỏi cậu ba câu rồi! Vui quá đi mất, từ lúc gặp cậu tôi đã có rất nhiều câu muốn hỏi, đáng tiếc mãi không có cơ hội.”
Ôn Địch bị anh ta ôm một cái, sững người mấy giây, cả người đỏ bừng bừngtừ đầu tới chân vì xấu hổ.
May mà ánh đèn trong phòng giúp cậu che bớt, giữ lại chút thể diện.
“Anh, anh đúng là đồ điên!” Không biết phải đáp lại thế nào, Ôn Địch bèn mắng đại một câu.
Lục Yết Dương chẳng hề buồn, ngược lại còn phấn khích hơn.
“Cho anh này.” Lục Yết Dương với dáng vẻ đắc ý của người thắng trận ném viên xúc xắc cho Phó Trấm.
Phó Trấm ung dung ngồi đó, hai ngón tay kẹp lấy viên xúc xắc, ánh mắt đen nhánh bình thản, thản nhiên nói: “Tung được năm là chuyện khó lắm sao?”
Nói xong, anh nhẹ nhàng xoay tay một cái, viên xúc xắc bay vυ"t lên không trung rồi rơi xuống, anh thuận tay bắt lấy rồi mở ra rất tùy ý, điềm tĩnh như chẳng hề để tâm: “Năm.”
“Năm???”
Lưu Á Tuấn ngẩn ra, Diêu Na Na ngẩn ra. Ôn Địch cũng ngẩn ra.
Dưới nhắc nhở của 193, Ôn Địch mới chịu khép cái cằm đang rớt xuống của mình lại.
“Anh… anh làm thế nào vậy?”
Ôn Địch hoàn toàn không tin nổi, cậu bắt đầu nghi ngờ viên xúc xắc có bị đánh tráo không? Chẳng lẽ là xúc xắc đặc chế của Phó Trấm, muốn ra số nào là ra số đó?
14
0
3 tháng trước
22 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
