0 chữ
Chương 60
Chương 60
Giây tiếp theo, Tống Dã lại kéo chặt cổ áo, đẩy anh ta ra hoàn toàn.
Lục Minh không cho anh ta nhìn, anh cũng không cho Lục Minh nhìn.
Đã so sánh thì so sánh công khai đi, đừng có làm cái trò như kẻ biếи ŧɦái rình mò.
Lục Minh có chút thất vọng, khóe miệng trĩu xuống, nhưng xoay người một cái đã sắp xếp lại cảm xúc, tự mình đi về phía phòng tắm: "Tôi muốn tắm, chuẩn bị cho tôi một bộ đồ."
Tống Dã nắm chặt vạt áo choàng tắm, đợi người kia hoàn toàn vào trong mới thả lỏng, đổi một tư thế thoải mái, dạng chân ra, đầu tựa vào lưng ghế sofa.
Đột nhiên anh bật dậy.
Quần áo anh thay ra vẫn còn ở trong đó!
Anh sốt ruột đi đi lại lại trước cửa phòng tắm, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên có thể nhìn thấy một hình dáng mơ hồ qua lớp kính mờ, bàn tay định gõ cửa lại rụt về.
Không được không được, lúc này mà gõ cửa, tên đó không biết sẽ nghĩ anh thế nào nữa.
Nếu không gõ, qυầи ɭóŧ mà bị tên đó nhìn thấy chắc chắn sẽ bị nói kháy, không phải anh không có “vốn”, chỉ là không muốn đôi co với anh ta.
Gõ đi, đây là nhà anh mà...
Đang do dự thì đột nhiên cửa phòng tắm từ bên trong kéo ra, tay Tống Dã còn chưa kịp rụt về.
Hai người nhìn nhau, đều ngây người ra một thoáng...
Tống Dã giật mình, vội vàng rụt tay đang giơ lên giữa không trung về, giấu ra sau lưng, ngượng nghịu ho khan: "Cậu cậu sao cậu tắm nhanh thế?"
Trước đây ở nhà Lục Minh, anh ta tắm tận hơn bốn mươi phút.
Hôm nay mới vào chưa đầy năm phút.
Lục Minh toàn bộ cơ thể co rụt sau cánh cửa, chỉ để lộ nửa khuôn mặt từ khe cửa, thấy vẻ mặt bồn chồn của đối phương thì thấy thú vị, bật cười thành tiếng.
“Ngược lại, tôi mới là người nên hỏi cậu, mới mấy phút không gặp mà đã nhớ tôi rồi sao?”
“Tôi tôi không phải…” Tống Dã định giải thích, đột nhiên phát hiện có gì đó không đúng.
Từ khe cửa bay ra không phải hơi nước nóng, mà là luồng khí lạnh, anh rùng mình, lúc này mới phát hiện sắc mặt Lục Minh cũng trắng bệch vì lạnh.
Vừa mới nghĩ bệnh nhân có chút tự giác, kết quả quay đầu lại người ta đã tự hành hạ cơ thể mình, bác sĩ nào mà chịu nổi.
Để ngăn Lục Minh khóa cửa, anh nhanh chóng chặn khung cửa, tiến thêm một bước: “Cậu tắm nước lạnh sao?”
Lục Minh giật mình, người có vóc dáng nhỏ bé, cảm giác an toàn bằng không, Tống Dã lại có thân hình to lớn như vậy, biểu cảm hung dữ như thế, thêm vào đó là nguồn nhiệt đối lập rõ ràng đột nhiên áp sát, cậu run rẩy mạnh.
Sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Tống Dã sốt ruột, vẻ mặt càng thêm nghiêm nghị, lông mày kiếm nhíu lại: “Tôi thấy cậu đúng là muốn nhập viện…”
Lục Minh run lên, giọng rất nhỏ: “Tôi không…”
Đây là lần đầu tiên cậu thấy Tống Dã tức giận đến vậy, bàn tay nắm tay nắm cửa đều run rẩy nhẹ, một phần vì lạnh, phần nhiều hơn là vì căng thẳng.
Trước đây có lần nào bị anh chọc tức đến mức đó, phản ứng cứ như đang đùa giỡn với cậu vậy, nhìn thì như xù lông nhưng thực chất chẳng có mấy sát thương, nói mấy câu cay nghiệt là xong.
Lần này thì khác.
Nhưng nghĩ lại, Tống Dã vì lo lắng cho cậu mà tức giận, ngoài sự căng thẳng thì trong lòng cậu lại trào dâng sự kích động, adrenaline hoạt động, khiến hai bên má tái nhợt của cậu xuất hiện hai vệt hồng.
Tống Dã nhìn thấy vệt đỏ ửng bất thường trên má cậu, chắc chắn tên này đã tự làm mình sốt, giận đến nghiến chặt răng.
Lục Minh không cho anh ta nhìn, anh cũng không cho Lục Minh nhìn.
Đã so sánh thì so sánh công khai đi, đừng có làm cái trò như kẻ biếи ŧɦái rình mò.
Lục Minh có chút thất vọng, khóe miệng trĩu xuống, nhưng xoay người một cái đã sắp xếp lại cảm xúc, tự mình đi về phía phòng tắm: "Tôi muốn tắm, chuẩn bị cho tôi một bộ đồ."
Tống Dã nắm chặt vạt áo choàng tắm, đợi người kia hoàn toàn vào trong mới thả lỏng, đổi một tư thế thoải mái, dạng chân ra, đầu tựa vào lưng ghế sofa.
Đột nhiên anh bật dậy.
Quần áo anh thay ra vẫn còn ở trong đó!
Anh sốt ruột đi đi lại lại trước cửa phòng tắm, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên có thể nhìn thấy một hình dáng mơ hồ qua lớp kính mờ, bàn tay định gõ cửa lại rụt về.
Không được không được, lúc này mà gõ cửa, tên đó không biết sẽ nghĩ anh thế nào nữa.
Gõ đi, đây là nhà anh mà...
Đang do dự thì đột nhiên cửa phòng tắm từ bên trong kéo ra, tay Tống Dã còn chưa kịp rụt về.
Hai người nhìn nhau, đều ngây người ra một thoáng...
Tống Dã giật mình, vội vàng rụt tay đang giơ lên giữa không trung về, giấu ra sau lưng, ngượng nghịu ho khan: "Cậu cậu sao cậu tắm nhanh thế?"
Trước đây ở nhà Lục Minh, anh ta tắm tận hơn bốn mươi phút.
Hôm nay mới vào chưa đầy năm phút.
Lục Minh toàn bộ cơ thể co rụt sau cánh cửa, chỉ để lộ nửa khuôn mặt từ khe cửa, thấy vẻ mặt bồn chồn của đối phương thì thấy thú vị, bật cười thành tiếng.
“Ngược lại, tôi mới là người nên hỏi cậu, mới mấy phút không gặp mà đã nhớ tôi rồi sao?”
Từ khe cửa bay ra không phải hơi nước nóng, mà là luồng khí lạnh, anh rùng mình, lúc này mới phát hiện sắc mặt Lục Minh cũng trắng bệch vì lạnh.
Vừa mới nghĩ bệnh nhân có chút tự giác, kết quả quay đầu lại người ta đã tự hành hạ cơ thể mình, bác sĩ nào mà chịu nổi.
Để ngăn Lục Minh khóa cửa, anh nhanh chóng chặn khung cửa, tiến thêm một bước: “Cậu tắm nước lạnh sao?”
Lục Minh giật mình, người có vóc dáng nhỏ bé, cảm giác an toàn bằng không, Tống Dã lại có thân hình to lớn như vậy, biểu cảm hung dữ như thế, thêm vào đó là nguồn nhiệt đối lập rõ ràng đột nhiên áp sát, cậu run rẩy mạnh.
Sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Tống Dã sốt ruột, vẻ mặt càng thêm nghiêm nghị, lông mày kiếm nhíu lại: “Tôi thấy cậu đúng là muốn nhập viện…”
Đây là lần đầu tiên cậu thấy Tống Dã tức giận đến vậy, bàn tay nắm tay nắm cửa đều run rẩy nhẹ, một phần vì lạnh, phần nhiều hơn là vì căng thẳng.
Trước đây có lần nào bị anh chọc tức đến mức đó, phản ứng cứ như đang đùa giỡn với cậu vậy, nhìn thì như xù lông nhưng thực chất chẳng có mấy sát thương, nói mấy câu cay nghiệt là xong.
Lần này thì khác.
Nhưng nghĩ lại, Tống Dã vì lo lắng cho cậu mà tức giận, ngoài sự căng thẳng thì trong lòng cậu lại trào dâng sự kích động, adrenaline hoạt động, khiến hai bên má tái nhợt của cậu xuất hiện hai vệt hồng.
Tống Dã nhìn thấy vệt đỏ ửng bất thường trên má cậu, chắc chắn tên này đã tự làm mình sốt, giận đến nghiến chặt răng.
1
0
1 tuần trước
16 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
