0 chữ
Chương 45
Chương 45
Tống Dã tức đến đỏ mặt tía tai. Người bị hại là cậu ta, vậy mà còn phải tự mình đi đòi công bằng, quan trọng là kẻ đầu sỏ không hề có chút tự giác nhận lỗi nào.
Đúng là nghiệt ngã mà.
Rốt cuộc cậu ta đã chọc phải cái gã thù dai nhớ lâu này bằng cách nào chứ?
Thời gian quay ngược về đầu xuân mười năm trước, trong sân trường, cành liễu đang đâm chồi nảy lộc, cây hoa mộc lan cao ba tầng lầu trước tòa Minh Đức đã nở rộ đầu tiên, trắng muốt như tuyết.
Học kỳ hai lớp 12 mới khai giảng chưa đầy một tuần, những học sinh chưa hoàn hồn vừa kết thúc một kỳ thi thử toàn diện tàn khốc, tinh thần khí thế đều bị mài mòn không còn chút nào.
Sáng sớm ai nấy cũng ủ rũ, gục xuống bù giấc, nghe tiếng chuông vào lớp mới từ từ bò dậy, mặt mày chán nản.
“Đinh đoong đinh đoong......” Tiếng va chạm của vật kim loại vang lên ở hành lang.
“Trinh sát viên” đứng gần cửa thì thầm nhắc: “Lão chủ nhiệm đến rồi!”
“Vυ"t” một cái, tất cả mọi người đều ngẩng đầu.
Thầy chủ nhiệm họ Tề, dạy toán, là một ông lão trung niên bụng phệ, đeo kính gọng đen gầy, kiểu tóc địa trung hải, chiếc áo sơ mi sọc vằn vạn năm không đổi, thắt lưng bị lật mép.
Tiếng chìa khóa va chạm dừng lại, thầy lén lút quét một vòng qua khe cửa, rồi không vui đẩy mạnh cửa ra, ném tập đề thi kẹp dưới nách lên bục giảng, liếc mắt nhìn một lượt.
“Vừa nãy tôi đi qua, chỉ có lớp chúng ta là ồn ào nhất!”
Bên dưới im phăng phắc: “…”
“Các em học sinh, chúng ta đã là học sinh lớp 12 rồi, chỉ còn chưa đầy trăm ngày nữa là đến kỳ thi Đại học, thời gian quý như vàng đấy!”
Thầy chủ nhiệm quét mắt qua một lượt, nhón ngón trỏ tròn và ngắn lên, chỉ vào chỗ trống ở hàng cuối cùng: “Tống Dã đâu?”
Không ai dám trả lời.
Thầy chủ nhiệm đập mạnh bàn: “Lại trễ nữa rồi, khai giảng một tuần mà đã trễ năm lần. Bảo nó tan học đến phòng làm việc của tôi một chuyến.”
Lục Nhiên và Trương Thành là bạn cùng bàn, liếc nhau một cái “thôi rồi”, rồi nhìn về phía chỗ trống kia với ánh mắt cảm thông.
Giây tiếp theo, thầy chủ nhiệm đột nhiên đổi sắc mặt từ âm u sang tươi tỉnh, giọng điệu nhẹ nhàng hơn hẳn: “Lớp chúng ta có một bạn học mới chuyển đến, mọi người hoan nghênh!”
“Học sinh mới á? Lớp 12 rồi mà còn có học sinh mới? Liệu có thích nghi được không nhỉ?”
“Chưa từng nghe nói, cậu có nghe không?”
“Nghĩ quẩn nên mới đến lớp lão Tề chịu khổ à?”
Vừa vỗ tay vừa thì thầm, tất cả mọi người đều tò mò nhìn ra phía cửa.
Người ngồi gần cửa nhất bỗng thốt lên một tiếng kinh ngạc, mắt trợn tròn: “Chết tiệt!”
Lục Minh đeo cặp chéo vai, một tay đút túi, vẻ mặt hờ hững, đôi môi mím chặt. Cả người mặc bộ đồ thể thao màu trắng đơn giản nhưng toát lên vẻ quý phái, khóa áo khoác kéo đến ngang ngực.
Đứng đó thôi là một luồng khí chất thanh tân ập đến.
Đứng trên bục giảng gần chạm trần nhà, khiến thầy chủ nhiệm tròn vo bên cạnh trông nhỏ bé đi không ít.
Những tiếng kinh ngạc nối tiếp nhau, tiếng vỗ tay vang dội như sấm, suýt nữa thì muốn hất tung cả mái nhà.
“Tiên nhân phương nào tới thế này, đẹp trai quá đi mất!”
“Đôi chân này dài hơn cả đời tôi! Chắc phải mét tám lăm trở lên, cao hơn cả Tống Dã nhỉ!”
“Đẹp trai hơn cả Tống Dã, vị trí hotboy trường chắc đổi chủ rồi!”
“Anh đẹp trai nhìn em, nhìn em đi!”
Lục Nhiên dưới khán đài véo mạnh vào tay Trương Thành, làm anh ta nhăn nhó vì đau: “Này ông bạn, cậu cong rồi à?”
Đúng là nghiệt ngã mà.
Rốt cuộc cậu ta đã chọc phải cái gã thù dai nhớ lâu này bằng cách nào chứ?
Thời gian quay ngược về đầu xuân mười năm trước, trong sân trường, cành liễu đang đâm chồi nảy lộc, cây hoa mộc lan cao ba tầng lầu trước tòa Minh Đức đã nở rộ đầu tiên, trắng muốt như tuyết.
Học kỳ hai lớp 12 mới khai giảng chưa đầy một tuần, những học sinh chưa hoàn hồn vừa kết thúc một kỳ thi thử toàn diện tàn khốc, tinh thần khí thế đều bị mài mòn không còn chút nào.
Sáng sớm ai nấy cũng ủ rũ, gục xuống bù giấc, nghe tiếng chuông vào lớp mới từ từ bò dậy, mặt mày chán nản.
“Đinh đoong đinh đoong......” Tiếng va chạm của vật kim loại vang lên ở hành lang.
“Vυ"t” một cái, tất cả mọi người đều ngẩng đầu.
Thầy chủ nhiệm họ Tề, dạy toán, là một ông lão trung niên bụng phệ, đeo kính gọng đen gầy, kiểu tóc địa trung hải, chiếc áo sơ mi sọc vằn vạn năm không đổi, thắt lưng bị lật mép.
Tiếng chìa khóa va chạm dừng lại, thầy lén lút quét một vòng qua khe cửa, rồi không vui đẩy mạnh cửa ra, ném tập đề thi kẹp dưới nách lên bục giảng, liếc mắt nhìn một lượt.
“Vừa nãy tôi đi qua, chỉ có lớp chúng ta là ồn ào nhất!”
Bên dưới im phăng phắc: “…”
“Các em học sinh, chúng ta đã là học sinh lớp 12 rồi, chỉ còn chưa đầy trăm ngày nữa là đến kỳ thi Đại học, thời gian quý như vàng đấy!”
Thầy chủ nhiệm quét mắt qua một lượt, nhón ngón trỏ tròn và ngắn lên, chỉ vào chỗ trống ở hàng cuối cùng: “Tống Dã đâu?”
Thầy chủ nhiệm đập mạnh bàn: “Lại trễ nữa rồi, khai giảng một tuần mà đã trễ năm lần. Bảo nó tan học đến phòng làm việc của tôi một chuyến.”
Lục Nhiên và Trương Thành là bạn cùng bàn, liếc nhau một cái “thôi rồi”, rồi nhìn về phía chỗ trống kia với ánh mắt cảm thông.
Giây tiếp theo, thầy chủ nhiệm đột nhiên đổi sắc mặt từ âm u sang tươi tỉnh, giọng điệu nhẹ nhàng hơn hẳn: “Lớp chúng ta có một bạn học mới chuyển đến, mọi người hoan nghênh!”
“Học sinh mới á? Lớp 12 rồi mà còn có học sinh mới? Liệu có thích nghi được không nhỉ?”
“Chưa từng nghe nói, cậu có nghe không?”
“Nghĩ quẩn nên mới đến lớp lão Tề chịu khổ à?”
Vừa vỗ tay vừa thì thầm, tất cả mọi người đều tò mò nhìn ra phía cửa.
Người ngồi gần cửa nhất bỗng thốt lên một tiếng kinh ngạc, mắt trợn tròn: “Chết tiệt!”
Đứng đó thôi là một luồng khí chất thanh tân ập đến.
Đứng trên bục giảng gần chạm trần nhà, khiến thầy chủ nhiệm tròn vo bên cạnh trông nhỏ bé đi không ít.
Những tiếng kinh ngạc nối tiếp nhau, tiếng vỗ tay vang dội như sấm, suýt nữa thì muốn hất tung cả mái nhà.
“Tiên nhân phương nào tới thế này, đẹp trai quá đi mất!”
“Đôi chân này dài hơn cả đời tôi! Chắc phải mét tám lăm trở lên, cao hơn cả Tống Dã nhỉ!”
“Đẹp trai hơn cả Tống Dã, vị trí hotboy trường chắc đổi chủ rồi!”
“Anh đẹp trai nhìn em, nhìn em đi!”
Lục Nhiên dưới khán đài véo mạnh vào tay Trương Thành, làm anh ta nhăn nhó vì đau: “Này ông bạn, cậu cong rồi à?”
2
0
1 tuần trước
3 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
