TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 35
Chương 35

Tống Dã: “…” Vô cảm tắt báo thức, nắm chặt nắm đấm.

Đây không phải là hình phạt sau khi anh thua KTV sao? Lục Minh là kẻ tự hành hạ bản thân à, sao còn giữ lại?

Lục Nhiên cười không ngừng: “Ha ha ha ha ha Dã ơi, bản nhạc ru ngủ này của cậu đúng là khúc ca đòi mạng rồi…”

Tống Dã nắm đấm cảnh cáo, Lục Nhiên lập tức ngậm miệng, phát ra tiếng “khụt khịt khụt khịt” kìm nén tiếng cười.

Anh cố nhịn cảm giác muốn đấm người: “Rõ ràng sao cơ?”

Lục Nhiên vừa định mở miệng, liếc qua vai Tống Dã, đối diện với đôi mắt đen như băng giá, lập tức rùng mình một cái.

Tống Dã nghi hoặc, quay đầu nhìn theo tầm mắt của cậu ta, thấy Lục Minh từ từ nở nụ cười, lại là cái vẻ trào phúng khıêυ khí©h đó.

“Du Du, sao lại gọi thân mật thế, không quen lắm.”

“…” Tống Dã nắm chặt nắm đấm, cố ý tạo ra tiếng xương khớp “rắc rắc” bên tai anh ta: “Cậu thử gọi hai từ đó nữa xem.”

Lục Minh cười cợt, giọng điệu kéo dài rất chậm: “Du… Du.”

Bên tai lướt qua một luồng gió mạnh từ cú đấm, anh ta không chớp mắt, vẫn bình thản, vẫn cười nhìn người đang tức đến biến dạng.

Nắm đấm rơi xuống gối, tạo thành một vết lõm.

Tống Dã cười khan hai tiếng, xua xua tay, bó tay với cái mặt dày của người này, lại giơ nắm đấm to như bao cát lên: “Cậu nghĩ tôi thật sự sẽ không đánh cậu sao?”

Từ khi biết nói, anh đã không cho phép ai gọi tên cúng cơm của mình.

Cũng không biết tên này biết từ đâu ra, cứ động một tí là lôi ra khıêυ khí©h anh.

“Lại đây đi.” Lục Minh khẽ nghiêng mặt: “Bác sĩ công khai hành hung bệnh nhân, giải quyết theo phép công hay phép tư đây?”

Tống Dã: “…”

Trong lòng cuộn trào ba ngàn lần “nhịn”, tức tối đứng dậy, lôi Lục Nhiên đang đứng xem kịch ra ngoài.

Cánh cửa “rầm” một tiếng đóng lại, anh vẫn không nhịn được, đấm một loạt quyền vào khoảng không, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút trong lòng.

Lục Nhiên không nhịn được cười: “Du Du...”

Đột nhiên tóc mái bị gió mạnh thổi tung, cậu ta kinh hoàng mở to mắt, chân mềm nhũn.

Một nắm đấm dừng lại cách mũi chưa đầy một centimet, giọng nói trầm thấp của Tống Dã ép sát vào tai: “Còn gọi không?”

Lục Nhiên lắc đầu như trống bỏi, sợ đến tái mặt, hiếm khi thấy Tống Dã mặt mũi hung dữ như vậy, biết điều lùi về sau hai bước.

Cậu ta không phải anh trai mình, không đấu lại Tống Dã.

Tống Dã là người biết đùa, rất dễ hòa đồng, nhưng chỉ có một người duy nhất có thể lần nào cũng phá vỡ giới hạn đã thấp đến không thể thấp hơn nữa.

Lục Nhiên lau mồ hôi, hai kẻ oan gia này…

Tống Dã hít thở sâu vài lần, lấy ra phẩm chất đạo đức nghề nghiệp cao cả của một bác sĩ, vẫy tay gọi Lục Nhiên đang đứng tránh xa: “Cậu bảo anh ta có thời gian đi khoa tâm thần…”

Lục Nhiên lập tức giật mình: “Cậu tự đi mà nói, tôi không muốn chết!”

Từ hồi cấp ba cậu ta đã hiểu ra, cao thủ giao đấu, không nên xen vào, sẽ đắc tội cả hai bên, chết thảm lắm.

“Không phải…” Tống Dã bất lực: “Là thật sự đi khám, anh ta ngủ ba lần một cách khó hiểu rồi, có thể là chứng ngủ rũ. Phát hiện sớm, điều trị sớm.”

“Đi thôi.” Sự thất bại khi bị chọc tức mà không thể đáp trả khiến anh không còn tâm trạng ở lại đây nữa.

Đi được hai bước lại dừng lại: “Cậu ép anh ta đi, theo như tôi hiểu về anh ta, anh ta sẽ không đi đâu.”

Lục Nhiên cười khổ: “Vậy thì cậu vẫn chưa đủ hiểu anh ta, chuyện anh ta không muốn làm, không ai ép được đâu.”

0

0

1 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.