TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 31
Chương 31

Ghế đung?

Ái muội thế này sao! Sắp hôn nhau rồi!

Ông chủ… cười sao?

Lục Minh nhận ra có người, lập tức lạnh mặt, rụt tay lại, không quay người, giọng lạnh như băng: “Đặt xuống, ra ngoài.”

Trợ lý Tần nhanh chóng đặt cốc xuống, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm, cái giọng điệu này mới giống ông chủ, nụ cười vừa rồi nhất định là cô ấy hoa mắt rồi.

Tống Dã thoát khỏi sự kìm kẹp, vươn vai: “Với chị đẹp mà hung dữ thế à? Cái sự dịu dàng với hoa khôi trường anh đâu rồi?”

Khuôn mặt vốn dĩ không có nhiều biểu cảm của Lục Minh lập tức đóng băng, anh quay người đi đến trước cửa sổ sát sàn, thuần thục rút một điếu thuốc ra, ngậm vào miệng.

Chiếc bật lửa xoay một vòng trong bàn tay thon dài, theo tiếng mở nắp giòn tan, ngọn lửa bùng lên, in hằn ánh lửa lên khuôn mặt anh, nhưng lại càng làm tôn lên vẻ lạnh lùng cứng rắn trên gương mặt ấy.

Tống Dã bật dậy: “Anh còn dám hút thuốc!”

Tống Dã sải bước tới định giật lấy điếu thuốc, lườm anh một cái đầy bất lực.

Lục Minh cũng không né tránh, cười dựa vào cửa sổ sát sàn, nhìn anh lục lọi khắp người mình, rất nhanh đã tìm thấy bao thuốc lá mới mở và chiếc bật lửa mới mua.

Tống Dã xoay chiếc bật lửa kim loại trên đầu ngón tay, lần này là thiết kế đen vàng, chất liệu cao cấp hơn, nhìn là biết không hề rẻ.

Nhưng sao anh lại thấy có chút kỳ lạ.

Có chút… quá dễ dàng.

“Anh còn mặt mũi mà cười? Anh không thể tự giác một chút với tư cách là bệnh nhân sao?”

Anh bóp nát bao thuốc lá, ném vào thùng rác, rồi bỏ chiếc bật lửa vào túi quần của mình, giơ tay định giật lấy điếu thuốc đang kẹp giữa ngón tay Lục Minh.

Điếu thuốc lá xoay một vòng trên đầu ngón tay, Lục Minh lên xuống tránh tay Tống Dã: “Bệnh nhân tự giác rồi, cần bác sĩ làm gì nữa?”

“…” Tống Dã tức đến bật cười: “Nếu tất cả bệnh nhân trên thế giới đều không nghe lời như anh, thì sẽ không ai dám học y nữa.”

Lục Minh bị biểu cảm phồng má tức giận của anh chọc cười, lơ đãng không né tránh một giây, Tống Dã nhân cơ hội giữ chặt cổ tay anh, ép vào kính.

Bàn tay thon dài như ngọc trắng trải ra trên cửa sổ sát sàn, dưới ánh sáng của tấm voan trắng càng đẹp như một tác phẩm nghệ thuật, đầu ngón tay lấp lánh ánh sáng.

“Vậy tại sao cậu lại học y?”

Tống Dã chớp chớp mắt.

Lục Minh khẽ cười ra tiếng, tay kia lấy điếu thuốc xuống, đặt lên tai Tống Dã: “Muốn thì tặng cậu đấy, trẻ con đừng hút thuốc.”

Tống Dã cảm thấy bất lực trước cái phong thái ra vẻ làm anh đột ngột của anh ta, cũng không nhìn xem bây giờ người đang bị ép là ai.

Anh cầm lấy điếu thuốc, định vứt đi nhưng lại rụt tay về, kẹp giữa ngón tay xoay xoay chơi đùa.

Trợ lý Tần đang ôm tài liệu họp đứng bên cạnh: “QAQ!”

Cửa sổ đung! Còn đè cả cổ tay nữa! Cái sự chênh lệch màu da này!

Cái cảnh tượng này, cứ như đang ở trên giường vậy.

Cô ấy không nên ở trong xe, mà nên ở dưới gầm xe mới phải!

Đột nhiên một ánh mắt lạnh như băng quét tới, cô ấy lập tức cúi đầu: “Lục Tổng, cuộc họp đã chuẩn bị xong, chỉ chờ ngài thôi ạ.”

“Đến ngay.” Lục Minh hất tay Tống Dã ra, xoa xoa cổ tay hơi tê dại.

Rõ ràng không cảm thấy Tống Dã dùng nhiều sức, nhưng cổ tay anh lại tê rần như bị điện giật, chạm vào là tê.

“Đợi tôi ở đây.”

Tống Dã đút hai tay vào túi quần, vài bước đi kiêu ngạo, lướt qua anh đi ra ngoài: “Xin lỗi, tôi chỉ nghe lời vợ tôi thôi.”

2

0

1 tuần trước

13 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.