0 chữ
Chương 32
Chương 32: Trở về thành Lâm Giang (1)
“Có.” Cố Mạch nói.
“Cảnh giới gì vậy?” Cố Sơ Đông hỏi.
Cố Mạch nói: “Huynh cũng không biết. Huynh từng hỏi Thẩm Bạch, huynh ấy nói là Tông sư, nhưng cảnh giới đó rất đặc thù, sư phụ huynh ấy không nói cho huynh ấy biết.”
“Tại sao không nói ạ? Huynh ấy không phải là đệ tử chân truyền của Diệp Lưu Vân Diệp Tông sư sao?” Cố Sơ Đông ngạc nhiên: “Tông sư cũng sợ dạy hết nghề cho trò thì thầy chết đói à?”
Cố Mạch mỉm cười: “Đương nhiên là không phải.”
Ở thời đại này, quan hệ thầy trò không khác mấy so với quan hệ phụ tử. Cái gọi là dạy hết nghề cho trò thì thầy chết đói thường tồn tại giữa thợ học việc và người dạy nghề, còn giữa đệ tử và sư phụ thường tình như phụ tử, nói chung sẽ không giấu nghề. Đương nhiên, cũng không loại trừ có người giấu nghề, dù sao thì trong quan hệ phụ tử cũng có phân biệt đích thứ, trưởng ấu.
“Sư phụ của Thẩm Bạch không nói cho huynh ấy biết về cảnh giới Tông sư là vì cảnh giới đó quá mức sâu xa. Biết quá nhiều không phải là chuyện tốt đối với Thẩm Bạch hiện tại, không những có thể xuất hiện tình trạng đứng núi này trông núi nọ, mà còn có thể bị cảnh giới làm cho mê muội, ngược lại còn làm hỏng đạo tâm.” Cố Mạch giải thích.
“Thì ra là vậy.” Cố Sơ Đông bĩu môi, nói: “Nhưng mà ca, muội vẫn thấy huynh chắc chắn lợi hại hơn Thẩm Bạch. Tuy Thẩm Bạch có võ học Tông sư, nhưng huynh ấy đánh không lại Đường Thiên Kỳ là thật mà, phải không? Dù huynh ấy chắc chắn có át chủ bài, nhưng lúc bị Đường Thiên Kỳ đổi kiếm, suýt nữa không có cơ hội dùng át chủ bài đã bị gϊếŧ rồi. Còn huynh lại đánh chết được Đường Thiên Kỳ, chẳng phải chứng tỏ huynh lợi hại hơn Thẩm Bạch sao?”
“Nhưng huynh ấy còn át chủ bài chưa dùng mà!”
“Chẳng lẽ huynh không có sao?” Cố Sơ Đông hỏi vặn lại.
“Ai nói huynh có át chủ bài?” Cố Mạch nói.
“Hì hì.” Cố Sơ Đông cười ranh mãnh: “Ca, với sự hiểu biết của muội về huynh, nếu hôm đó huynh không nắm chắc tuyệt đối, huynh nhất định sẽ bảo muội rời đi trước tiên. Nhưng hôm đó huynh không bảo muội rời đi, nghĩa là huynh nắm chắc tuyệt đối, hoặc là chắc chắn đánh bại được Đường Thiên Kỳ, hoặc là chắc chắn dù đánh không lại cũng có thể mang muội rời đi an toàn.”
Cố Mạch khẽ mỉm cười, cô muội muội này của mình quả thật là hiểu quá rõ tính cách của mình.
Hôm đó, Huyết Đỉnh Chân Kinh của Đường Thiên Kỳ cộng thêm thần binh Vô Cấu Kiếm, có thể nói là đã đẩy công và thủ lên đến cực hạn. Trước khi thực sự đối đầu trực diện, Cố Mạch cũng không dám chắc có thể đánh bại Đường Thiên Kỳ hay không.
Nhưng hắn nắm chắc là có thể rời đi. Bởi vì lúc đó hắn đã nhận được Thê Vân Tung đại thành, đó là khinh công đỉnh cấp do Trương Tam Phong sáng tạo, cũng chính là môn khinh công trong truyền thuyết có thể “chân trái đạp chân phải bay lên trời”. Có Thê Vân Tung cấp tối đa trong tay, Cố Mạch tự nhiên nắm chắc tuyệt đối dù đánh không lại cũng có thể mang theo muội muội Cố Sơ Đông rời đi.
Hơn nữa, những võ công hắn nhận được từ phần thưởng của hệ thống đều là đại thành. Ngay khoảnh khắc được truyền thụ và đạt tới Hóa cảnh, hắn sẽ tiến vào trạng thái đốn ngộ đặc biệt, tự mình lĩnh ngộ chân ý võ đạo.
Vì vậy, hắn rất tự tin vào Thê Vân Tung. Bản thân Thê Vân Tung đạt đại thành Hóa cảnh đã rất mạnh, hắn còn lĩnh ngộ được chân ý “mượn lực đánh lực”, khinh công đã đạt đến một tầng thứ cực kỳ mạnh mẽ.
Cố Mạch nói: “Sơ Đông, lần này về thành Lâm Giang, huynh sẽ truyền cho muội hai môn tuyệt học. Một môn khinh công tên là Thê Vân Tung, và một môn thủ pháp ám khí tên là Đạn Chỉ Thần Thông.”
“Ca, huynh từng gặp được ông lão râu bạc trắng truyền công lực hả?”
“Ừm, thật sự đã gặp.”
“Vậy huynh biết nhiều võ công lắm hả?”
“Ừm.”
“Môn võ công nào cũng lĩnh ngộ được chân ý rồi sao?”
“Đương nhiên.”
“Vậy chẳng phải huynh rất lợi hại sao?”
“Bình thường thôi.”
“Vậy huynh có cách nào giúp muội nhanh chóng trở thành cao thủ không?”
“Có.”
“Thật không ạ?”
“Thật.”
...
Huyện Trúc Sơn, cổng thành.
Đường Thiên Hào và Đường Bất Nghi ngồi xe ngựa trở về trang viên. Sắc mặt Đường Thiên Hào vẫn tái xanh, khí tức vô cùng yếu ớt, lúc ho còn kèm theo máu độc.
Đường Bất Nghi rất lo lắng nói: “Phụ thân, Thẩm đại hiệp tuy địa vị cao, nhưng người đang trúng kịch độc, không nên đi lại nhiều, cứ ở nhà tĩnh dưỡng là được rồi. Thẩm đại hiệp đã mang Vô Cấu Kiếm đi, danh tiếng mà nhà ta có thể thu được cũng đã có rồi, nhưng cũng chỉ đến thế thôi. Chẳng lẽ người vẫn nghĩ chỉ dựa vào một thanh kiếm mà nhà ta có thể bắt quan hệ được với Diệp Tông sư sao? Thẩm đại hiệp chưa chắc đã coi Đường gia chúng ta ra gì, người hà tất phải làm vậy?”
“Cảnh giới gì vậy?” Cố Sơ Đông hỏi.
Cố Mạch nói: “Huynh cũng không biết. Huynh từng hỏi Thẩm Bạch, huynh ấy nói là Tông sư, nhưng cảnh giới đó rất đặc thù, sư phụ huynh ấy không nói cho huynh ấy biết.”
“Tại sao không nói ạ? Huynh ấy không phải là đệ tử chân truyền của Diệp Lưu Vân Diệp Tông sư sao?” Cố Sơ Đông ngạc nhiên: “Tông sư cũng sợ dạy hết nghề cho trò thì thầy chết đói à?”
Cố Mạch mỉm cười: “Đương nhiên là không phải.”
Ở thời đại này, quan hệ thầy trò không khác mấy so với quan hệ phụ tử. Cái gọi là dạy hết nghề cho trò thì thầy chết đói thường tồn tại giữa thợ học việc và người dạy nghề, còn giữa đệ tử và sư phụ thường tình như phụ tử, nói chung sẽ không giấu nghề. Đương nhiên, cũng không loại trừ có người giấu nghề, dù sao thì trong quan hệ phụ tử cũng có phân biệt đích thứ, trưởng ấu.
“Thì ra là vậy.” Cố Sơ Đông bĩu môi, nói: “Nhưng mà ca, muội vẫn thấy huynh chắc chắn lợi hại hơn Thẩm Bạch. Tuy Thẩm Bạch có võ học Tông sư, nhưng huynh ấy đánh không lại Đường Thiên Kỳ là thật mà, phải không? Dù huynh ấy chắc chắn có át chủ bài, nhưng lúc bị Đường Thiên Kỳ đổi kiếm, suýt nữa không có cơ hội dùng át chủ bài đã bị gϊếŧ rồi. Còn huynh lại đánh chết được Đường Thiên Kỳ, chẳng phải chứng tỏ huynh lợi hại hơn Thẩm Bạch sao?”
“Chẳng lẽ huynh không có sao?” Cố Sơ Đông hỏi vặn lại.
“Ai nói huynh có át chủ bài?” Cố Mạch nói.
“Hì hì.” Cố Sơ Đông cười ranh mãnh: “Ca, với sự hiểu biết của muội về huynh, nếu hôm đó huynh không nắm chắc tuyệt đối, huynh nhất định sẽ bảo muội rời đi trước tiên. Nhưng hôm đó huynh không bảo muội rời đi, nghĩa là huynh nắm chắc tuyệt đối, hoặc là chắc chắn đánh bại được Đường Thiên Kỳ, hoặc là chắc chắn dù đánh không lại cũng có thể mang muội rời đi an toàn.”
Cố Mạch khẽ mỉm cười, cô muội muội này của mình quả thật là hiểu quá rõ tính cách của mình.
Hôm đó, Huyết Đỉnh Chân Kinh của Đường Thiên Kỳ cộng thêm thần binh Vô Cấu Kiếm, có thể nói là đã đẩy công và thủ lên đến cực hạn. Trước khi thực sự đối đầu trực diện, Cố Mạch cũng không dám chắc có thể đánh bại Đường Thiên Kỳ hay không.
Hơn nữa, những võ công hắn nhận được từ phần thưởng của hệ thống đều là đại thành. Ngay khoảnh khắc được truyền thụ và đạt tới Hóa cảnh, hắn sẽ tiến vào trạng thái đốn ngộ đặc biệt, tự mình lĩnh ngộ chân ý võ đạo.
Vì vậy, hắn rất tự tin vào Thê Vân Tung. Bản thân Thê Vân Tung đạt đại thành Hóa cảnh đã rất mạnh, hắn còn lĩnh ngộ được chân ý “mượn lực đánh lực”, khinh công đã đạt đến một tầng thứ cực kỳ mạnh mẽ.
Cố Mạch nói: “Sơ Đông, lần này về thành Lâm Giang, huynh sẽ truyền cho muội hai môn tuyệt học. Một môn khinh công tên là Thê Vân Tung, và một môn thủ pháp ám khí tên là Đạn Chỉ Thần Thông.”
“Ca, huynh từng gặp được ông lão râu bạc trắng truyền công lực hả?”
“Ừm, thật sự đã gặp.”
“Vậy huynh biết nhiều võ công lắm hả?”
“Ừm.”
“Môn võ công nào cũng lĩnh ngộ được chân ý rồi sao?”
“Đương nhiên.”
“Vậy chẳng phải huynh rất lợi hại sao?”
“Bình thường thôi.”
“Vậy huynh có cách nào giúp muội nhanh chóng trở thành cao thủ không?”
“Có.”
“Thật không ạ?”
“Thật.”
...
Huyện Trúc Sơn, cổng thành.
Đường Thiên Hào và Đường Bất Nghi ngồi xe ngựa trở về trang viên. Sắc mặt Đường Thiên Hào vẫn tái xanh, khí tức vô cùng yếu ớt, lúc ho còn kèm theo máu độc.
Đường Bất Nghi rất lo lắng nói: “Phụ thân, Thẩm đại hiệp tuy địa vị cao, nhưng người đang trúng kịch độc, không nên đi lại nhiều, cứ ở nhà tĩnh dưỡng là được rồi. Thẩm đại hiệp đã mang Vô Cấu Kiếm đi, danh tiếng mà nhà ta có thể thu được cũng đã có rồi, nhưng cũng chỉ đến thế thôi. Chẳng lẽ người vẫn nghĩ chỉ dựa vào một thanh kiếm mà nhà ta có thể bắt quan hệ được với Diệp Tông sư sao? Thẩm đại hiệp chưa chắc đã coi Đường gia chúng ta ra gì, người hà tất phải làm vậy?”
1
0
1 tuần trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
