0 chữ
Chương 17
Chương 17
Cố Ứng Châu không thích đàn ông, chẳng lẽ Lục Thính An đây là gay chắc?
Xin lỗi nhé, cậu không phải.
Sở cảnh sát cách hiện trường vụ án một đoạn đường, trên xe Lục Thính An thế mà lại ngủ thϊếp đi, đến khi xe dừng lại, tiếng ồn ào xung quanh vọng vào từ khu xưởng, cậu mới từ từ tỉnh dậy.
Nhà vệ sinh công cộng nơi xảy ra vụ án bị người dân vây kín mít, trong khi hiện trường đáng lẽ phải được bảo vệ nghiêm ngặt lại chỉ có hai người mặc đồ bảo hộ đứng chặn ở cửa nhà vệ sinh.
Lục Thính An nhìn thấy cảnh tượng này qua cửa sổ xe, liền hiểu vì sao sáng sớm Cố Ứng Châu đã tức giận như vậy.
Người báo án là người dân ở Bình Nam Lĩnh.
Bình Nam Lĩnh nằm ở vị trí tương đối xa xôi của Cảng Thành, dân cư ở đây phức tạp, nên vụ án này vừa được phát hiện đã lên báo ngay lập tức, có thể tưởng tượng báo chí đã chạy đua với thời gian để đưa tin về chủ đề này đến mức nào.
Đằng này cảnh sát lại chậm trễ như vậy, chưa nói đến việc không điều động đủ lực lượng cảnh sát đến, ngay cả Cố Ứng Châu đang nghỉ phép cũng phải hai tiếng sau mới biết chuyện này.
Đây hoàn toàn là sự tắc trách của sở cảnh sát, nếu có người cố tình viết bài đưa tin về sự việc này lên báo, người dân Cảng Thành sẽ nghĩ sao? Sở cảnh sát làm sao có thể tiếp tục nhận được sự tín nhiệm.
Đi theo hai người kia xuống xe, lúc xuyên qua đám đông, Lục Thính An nghe thấy những người xung quanh đều đang bàn tán về vụ việc.
“Mấy người có nghe gì chưa, người phụ nữ chết kia là Chu Uyển Hỉ, cô đào nổi tiếng nhất ở Bách Hối Môn đó, cả cái đầu bị cắt phăng đi rồi, thù hận sâu nặng đến mức nào chứ.”
“Bách Hối Môn là nơi chỉ có giới nhà giàu mới lui tới, sao cô đào hàng đầu ở đó lại chết ở cái chỗ của chúng ta thế này?”
“Cái này ai mà biết được, Chu Uyển Hỉ là gái làm tiền, đi cùng đàn ông đến Bình Nam Lĩnh cũng không có gì lạ.”
Lục Thính An nghe thấy có người đàn ông cười cợt vài tiếng.
Cậu nhíu mày, trong lòng càng cảm thấy kỳ lạ.
Chu Uyển Hỉ chắc chắn là người phụ nữ trong giấc mơ của cậu, không thể nghi ngờ, một người phụ nữ có khí chất như vậy, dù có tìm đàn ông cũng không thể là ai muốn cũng có được, càng không thể đến cái loại hẻm nhỏ cũ kỹ, kém sang này.
Vậy tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đây, còn bị người ta gϊếŧ hại nữa chứ?
Xin lỗi nhé, cậu không phải.
Sở cảnh sát cách hiện trường vụ án một đoạn đường, trên xe Lục Thính An thế mà lại ngủ thϊếp đi, đến khi xe dừng lại, tiếng ồn ào xung quanh vọng vào từ khu xưởng, cậu mới từ từ tỉnh dậy.
Nhà vệ sinh công cộng nơi xảy ra vụ án bị người dân vây kín mít, trong khi hiện trường đáng lẽ phải được bảo vệ nghiêm ngặt lại chỉ có hai người mặc đồ bảo hộ đứng chặn ở cửa nhà vệ sinh.
Lục Thính An nhìn thấy cảnh tượng này qua cửa sổ xe, liền hiểu vì sao sáng sớm Cố Ứng Châu đã tức giận như vậy.
Người báo án là người dân ở Bình Nam Lĩnh.
Bình Nam Lĩnh nằm ở vị trí tương đối xa xôi của Cảng Thành, dân cư ở đây phức tạp, nên vụ án này vừa được phát hiện đã lên báo ngay lập tức, có thể tưởng tượng báo chí đã chạy đua với thời gian để đưa tin về chủ đề này đến mức nào.
Đây hoàn toàn là sự tắc trách của sở cảnh sát, nếu có người cố tình viết bài đưa tin về sự việc này lên báo, người dân Cảng Thành sẽ nghĩ sao? Sở cảnh sát làm sao có thể tiếp tục nhận được sự tín nhiệm.
Đi theo hai người kia xuống xe, lúc xuyên qua đám đông, Lục Thính An nghe thấy những người xung quanh đều đang bàn tán về vụ việc.
“Mấy người có nghe gì chưa, người phụ nữ chết kia là Chu Uyển Hỉ, cô đào nổi tiếng nhất ở Bách Hối Môn đó, cả cái đầu bị cắt phăng đi rồi, thù hận sâu nặng đến mức nào chứ.”
“Bách Hối Môn là nơi chỉ có giới nhà giàu mới lui tới, sao cô đào hàng đầu ở đó lại chết ở cái chỗ của chúng ta thế này?”
Lục Thính An nghe thấy có người đàn ông cười cợt vài tiếng.
Cậu nhíu mày, trong lòng càng cảm thấy kỳ lạ.
Chu Uyển Hỉ chắc chắn là người phụ nữ trong giấc mơ của cậu, không thể nghi ngờ, một người phụ nữ có khí chất như vậy, dù có tìm đàn ông cũng không thể là ai muốn cũng có được, càng không thể đến cái loại hẻm nhỏ cũ kỹ, kém sang này.
Vậy tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đây, còn bị người ta gϊếŧ hại nữa chứ?
14
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
