TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 16
Chương 16

Biểu cảm của Lục Thính An thoáng chút mờ mịt, vũ hội gì cơ, hóa ra nguyên chủ trước đây còn từng có giao thoa với Cố Ứng Châu sao?

Nhưng rất nhanh sự ngỡ ngàng đã bị sự khó chịu thay thế, cậu mím chặt đôi môi mỏng.

Những người quen biết Lục Thính An đều nói cậu có tính cách rất tốt, sống khiêm tốn, nội tâm, chưa bao giờ cãi vã gay gắt với người khác.

Nhưng chỉ cần thân quen với cậu một chút, sẽ biết cậu căn bản không bao dung như vẻ bề ngoài, ngược lại cậu có tính tình không nhỏ, không cãi lại người khác là vì không thèm chấp.

Phó Dịch Vinh không nhận ra cậu đang không vui, vẫn đang lớn tiếng, “Lục thiếu gia, cậu mau xuống xe đi thôi, giờ không phải lúc đùa giỡn.”

Lục Thính An khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh hơn, “Ơ hay, thưa sếp, anh bị đãng trí nặng vậy sao? Mới vài phút đã quên chính anh là người kéo tôi lên xe à?”

Khóe miệng Phó Dịch Vinh giật giật, “Ai mà biết là cậu!”

Lục Thính An mỉm cười, “Có nghe câu này chưa, mời thần thì dễ, tiễn thần thì khó. Tôi bây giờ xuống xe đi bộ về trụ sở chắc chắn sẽ bị trễ, vậy ai sẽ chứng minh cho tôi rằng tôi là một cảnh sát tốt, luôn tuân thủ kỷ luật đây?”

Phó Dịch Vinh nhăn mặt như vừa ăn phải thứ gì đó khó chịu, bóp mũi nói: “Được rồi, tôi chứng minh.”

Lục Thính An cười khẩy một tiếng, liếc mắt nhìn anh ta từ trên xuống dưới hai lượt, “Xin lỗi, trông anh chẳng giống người tốt gì cả, lái xe đi.”

Vừa nãy cậu còn hơi ngại khi ngồi ở hàng ghế sau, giờ phút này lại khoanh tay dựa lưng vào ghế một cách lười nhác, ra dáng y hệt một vị lãnh đạo. Đặc biệt lúc ra lệnh cho người lái xe, cái giọng điệu đó phải nói là hết sức đương nhiên.

Phó Dịch Vinh tức đến sôi máu, định tự mình xuống xe kéo người ra, lại nghe Cố Ứng Châu ở phía sau lên tiếng: “Lái xe đi.”

Giọng của hắn vừa lạnh vừa trầm, Phó Dịch Vinh tức giận nhưng không dám cãi, liền nghiến răng khởi động động cơ.

Xe chạy rất nhanh, Lục Thính An cảm nhận được lực đẩy mạnh vào lưng, nhưng cậu không thèm để ý. Phó Dịch Vinh càng tức giận cậu càng cảm thấy vui vẻ, thậm chí còn có tâm trạng đổi sang tư thế thoải mái hơn để chợp mắt.

Còn người đàn ông ngồi bên cạnh với cảm giác tồn tại rất mạnh mẽ kia, cậu cũng mặc kệ luôn.

Nguyên chủ có lẽ quá mê sắc đẹp mà từng ve vãn Cố Ứng Châu, nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến cậu.

14

0

3 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.