TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 47
Chương 47: Câu lạc bộ kịch

Nha Ẩn đã sớm lên kế hoạch toàn diện cho mình.

Trước khi tìm được nguyên nhân về cái chết của cô kiếp trước cũng như bệnh tình của mẹ trong đời này, cô chưa có ý định nộp hồ sơ ra nước ngoài.

Mà trường đại học đỉnh nhất trong Liên hợp Vương quốc Oske chính là Đại học Lâm Tháp, đặt tại thủ đô.

Trong số các môn AP, cô phải hoàn thành ít nhất 5 môn trong 3 năm và đạt điểm tuyệt đối.

Cô chọn: Giải tích AB, Khoa học máy tính A, Ngôn ngữ & viết luận Oske, Vật lý C (cơ học), và Ngôn ngữ & văn hóa Lijia.

Ba môn đầu, cô từng học ở kiếp trước, nên bây giờ ôn lại cũng không mấy khó khăn, có thể nhanh chóng bắt nhịp.

“Vậy mình chọn một môn nghệ thuật trước, lịch sử âm nhạc Oske nhé.”

Nha Ẩn chống đầu bằng một tay, tay kia lướt mở màn hình điện thoại.

Tin nhắn mới hiện lên, báo cô có buổi phỏng vấn ở kịch xã tại tầng ba tòa nhà Tồn Ý vào lúc 1 giờ trưa.

“Trưa nay mình phải đi phỏng vấn vào kịch xã, chắc không kịp đến nhà ăn.”

Nguyễn Trừng vung tay: “Không sao đâu, lát nữa tớ mang đồ ăn nguội đến cho cậu, chờ cậu phỏng vấn xong thì về lớp luôn cũng được.”

“Đưa hộp cơm cho tớ đi.”



Cốc cốc…

Nghe thấy bên trong có tiếng mời vào lờ mờ vọng ra, Nha Ẩn đẩy cánh cửa gỗ nặng nề.

Đập vào mắt cô là một nhà hát nhỏ trong nhà rộng chừng 400 mét vuông.

Từ lối đi cao dẫn xuống là một sân khấu gỗ rộng rãi.

Hơn trăm chiếc ghế ngồi bằng da màu đỏ sẫm được xếp hình vòng cung quanh sân khấu.

Tấm màn nhung đỏ sẫm thả xuống, che khuất gần nửa diện tích sân khấu.

Ánh đèn sân khấu sáng rực rọi thẳng vào trung tâm.

Ở hàng ghế đầu tiên phía dưới sân khấu, có ba học sinh mặc đồng phục của học viện Solan đang ngồi.

Hai nữ một nam, hẳn là ban giám khảo buổi phỏng vấn hôm nay.

Bước chân tự nhiên của Nha Ẩn đang đi xuống bỗng khựng lại khi cô trông thấy một trong ba người.

Đó là một nữ sinh để tóc xoăn dài vàng óng đến tận eo, ngũ quan xinh xắn ngọt ngào, trang điểm kỹ càng, hàng mi dài uốn cong như hai chiếc quạt nhỏ.

Gương mặt vốn bình thản kia, trong khoảnh khắc nhìn thấy cô liền đỏ bừng lên.

Không sai, đối phương chắc chắn vẫn còn nhớ đến cô.

Linh cảm chẳng lành lập tức dâng lên trong lòng Nha Ẩn. Nhìn qua là biết người này bụng dạ không rộng rãi gì.

Hôm trước vừa mới từ phòng nghỉ của hội trưởng câu lạc bộ bắn cung khóc lóc chạy ra, lúc đi còn trừng mắt với cô.

“Bạn… bạn Nha Ẩn phải không?”

Ngồi ở giữa là một nữ sinh để kiểu tóc bù xù nổ tung rất cá tính.

Cô ta nhìn qua tờ đơn đăng ký trên tay, rồi ngước mắt lên nhìn cô: “Tôi là Diêu Vũ, hội trưởng kịch xã.”

“Bạn cứ ngồi đợi một lát, còn mười lăm phút nữa mới bắt đầu phỏng vấn.”

Nam sinh có gương mặt hiền lành ngồi bên cạnh cũng mỉm cười với cô.

Cậu ta chỉ vào tập hồ sơ trong tay Diêu Vũ, dịu dàng nói: “Tôi là Lê Viễn, phó hội trưởng. Còn một vài bạn khác chưa đến, bạn học Nha cứ ngồi đợi ở đây một chút.”

Chỉ có cô gái tóc vàng kia từng có xung đột đơn phương với Nha Ẩn thì bặm môi quay mặt sang hướng khác, không nói một lời.

Nha Ẩn thực ra đã hơi muốn rút lui.

Với cách bài trí và cách ngồi của ba người trước mặt, không khó để đoán ngoài hội trưởng Diêu Vũ ngồi giữa, Lê Viễn là phó hội trưởng.

Còn cô gái tóc vàng rõ ràng không ưa gì cô, cho dù không phải là phó hội trưởng thì cũng là thành viên trụ cột của hội.

Nếu không, đã chẳng có mặt trong vòng phỏng vấn tuyển chọn này.

Dù cô có trúng tuyển, nếu không hóa giải được xích mích với đối phương, e là sau này cũng không tránh khỏi bị “chơi xấu”.

Mà Nha Ẩn thì vốn ghét rắc rối.

Nhưng, dù gì cô cũng đã đến đây. Nếu chỉ vì đối phương tỏ thái độ mà quay lưng rút lui, từ bỏ kế hoạch đăng ký vào câu lạc bộ kịch thì lại không hợp với phong cách làm việc của cô chút nào.

6

0

1 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.