0 chữ
Chương 31
Chương 31: Luật chơi chỉ có tôi mới có quyền định ra
“Tôi cũng không phải hẹp hòi gì, không tính chuyện cô vô lễ. Nhưng mà…”
Hắn cố tình kéo dài giọng nói, nét cười trên mặt dần thu lại.
Đôi mắt hổ phách trở nên lạnh lẽo, lộ ra vẻ vô cảm đáng sợ: “Luật chơi chỉ có tôi mới có quyền định ra.”
“Cô muốn làm anh hùng cứu kẻ yếu cũng được thôi, chỉ cần làm tôi chơi cho đã là được.”
Một giọt mồ hôi chảy từ trán, men theo gò má thấm đẫm mồ hôi rịn xuống.
Tùy Xuân Sinh không biết đó là mồ hôi nóng do ánh nắng gay gắt trên đầu tạo ra, hay là mồ hôi lạnh vì bị nỗi sợ và căng thẳng chi phối.
Đến lúc này, cô ấy mới thực sự hiểu được những lời bàn tán từ bạn học xung quanh.
Cũng như những bài viết trên diễn đàn học viện khuyên rằng đừng chọc vào Thành Dã Sâm không phải là lời đồn vô căn cứ.
Cô ấy từ từ cúi người, nhặt lấy cây vợt tennis mà Lưu Dật bỏ lại trên mặt đất.
Sau đó nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
Cố gắng bắt chước những gì từng xem qua trên truyền hình về tư thế thi đấu của các vận động viên tennis, miễn cưỡng dựng dáng đứng chờ phát bóng.
Tuy đầu óc cô ấy rất thông minh, nhưng không biết luật chơi, cũng chưa từng chơi môn này bao giờ.
Vừa mới đứng vững, xung quanh đã vang lên những tiếng cười nhạo của đám học sinh xem trò vui.
“Ha ha ha, buồn cười chết mất, tư thế của cô ta trông lố bịch quá!”
“Ai nói không đúng? Ban đầu còn tưởng nhờ gương mặt xinh đẹp kia mà có khi thiếu gia Sâm sẽ nương tay cơ đấy.”
“Chắc mơ rồi, thiếu gia Sâm gặp bao nhiêu mỹ nhân rồi chứ, loại rau luộc nhạt nhẽo như cô ta làm sao lọt nổi vào mắt xanh?”
“…”
Lúc này, Nha Ẩn đang đứng cùng Nguyễn Trừng cũng thật sự muốn thở dài than thở.
Không phải là nhằm vào nữ chính, mà là phát chán với cái đám học sinh xung quanh lắm mồm ăn dưa hóng chuyện này.
Đúng kiểu như mấy bộ truyện hay phim truyền hình đánh mặt sảng văn ấy, mỗi lần nhân vật chính rơi vào thế bị động, bị dồn ép đến mức không còn đường lui là lại có một đám vai phụ xấu xa hoặc quần chúng vô danh nhảy ra cạnh bên, ra sức chế giễu và hả hê.
Cứ như thể không nhân lúc này chọc ngoáy một phen thì không thể hiện được mình sắc sảo, phí công đến xem vậy.
Và kết thúc, dĩ nhiên luôn là nhân vật chính tìm được một kẽ hở tuyệt vời để phản công, cuối cùng lật ngược tình thế.
Đánh mặt kẻ thù lẫn một đám người đứng xem chờ coi kịch vui.
Ừm, hình như cô bây giờ cũng đang đảm nhiệm vai quần chúng đứng ngoài lúc diễn biến chính xảy ra đây.
“Cậu nói xem, Thành Dã Sâm có thật sự ra tay không?”
Giọng nói của Nguyễn Trừng kéo Nha Ẩn về từ mạch suy nghĩ đang trôi dạt của mình.
Cô định thần lại: “Cậu nói gì cơ? Vừa nãy ồn quá, mình nghe không rõ.”
Nguyễn Trừng vẫn không rời mắt khỏi những biến chuyển trong sân, nhắc lại: “Tớ nói, cậu nghĩ Thành Dã Sâm có đánh học sinh đặc cách kia không?”
Từ đó, Nha Ẩn phát hiện ra ngoài cái tính cực kỳ tò mò, Nguyễn Trừng còn có thêm một đặc điểm nữa là rất thích giả định tình huống.
Cô lắc đầu: “Mình nghĩ là không.”
“Tại sao? Chẳng lẽ thật sự vì cô ấy xinh mà tha cho à?”
Nha Ẩn thở dài: “Mình nghĩ…”
“Có thể sẽ có một người ái mộ Thành Dã Sâm đứng ra, thay anh ta xử lý phiền phức này.”
“Dù sao nhìn tình hình hiện tại, có thắng cũng chẳng vẻ vang gì… Đánh con gái thì đâu có tiếng tốt gì? Cô ấy cũng chẳng phạm tội gì ghê gớm.”
Nguyễn Trừng trầm ngâm: “Ừm, nghe cũng có lý, vậy cậu đoán sẽ là ai?”
Nha Ẩn: “…”
Ngoài sân, mọi người đang bàn luận rôm rả.
Còn trong sân, Thành Dã Sâm thấy đối phương không bỏ chạy, trái lại còn thực sự vào tư thế chuẩn bị đón bóng.
Lúc này, hắn mới bắt đầu nổi hứng thật sự.
“Dũng khí không tệ.”
Hắn tung quả bóng trong tay: “Chắc cô cũng đã thấy rõ gương mặt của ‘người tình’ mà cô vừa kéo đi rồi chứ?”
Hắn cố tình kéo dài giọng nói, nét cười trên mặt dần thu lại.
Đôi mắt hổ phách trở nên lạnh lẽo, lộ ra vẻ vô cảm đáng sợ: “Luật chơi chỉ có tôi mới có quyền định ra.”
“Cô muốn làm anh hùng cứu kẻ yếu cũng được thôi, chỉ cần làm tôi chơi cho đã là được.”
Một giọt mồ hôi chảy từ trán, men theo gò má thấm đẫm mồ hôi rịn xuống.
Tùy Xuân Sinh không biết đó là mồ hôi nóng do ánh nắng gay gắt trên đầu tạo ra, hay là mồ hôi lạnh vì bị nỗi sợ và căng thẳng chi phối.
Đến lúc này, cô ấy mới thực sự hiểu được những lời bàn tán từ bạn học xung quanh.
Cũng như những bài viết trên diễn đàn học viện khuyên rằng đừng chọc vào Thành Dã Sâm không phải là lời đồn vô căn cứ.
Sau đó nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
Cố gắng bắt chước những gì từng xem qua trên truyền hình về tư thế thi đấu của các vận động viên tennis, miễn cưỡng dựng dáng đứng chờ phát bóng.
Tuy đầu óc cô ấy rất thông minh, nhưng không biết luật chơi, cũng chưa từng chơi môn này bao giờ.
Vừa mới đứng vững, xung quanh đã vang lên những tiếng cười nhạo của đám học sinh xem trò vui.
“Ha ha ha, buồn cười chết mất, tư thế của cô ta trông lố bịch quá!”
“Ai nói không đúng? Ban đầu còn tưởng nhờ gương mặt xinh đẹp kia mà có khi thiếu gia Sâm sẽ nương tay cơ đấy.”
“Chắc mơ rồi, thiếu gia Sâm gặp bao nhiêu mỹ nhân rồi chứ, loại rau luộc nhạt nhẽo như cô ta làm sao lọt nổi vào mắt xanh?”
Lúc này, Nha Ẩn đang đứng cùng Nguyễn Trừng cũng thật sự muốn thở dài than thở.
Không phải là nhằm vào nữ chính, mà là phát chán với cái đám học sinh xung quanh lắm mồm ăn dưa hóng chuyện này.
Đúng kiểu như mấy bộ truyện hay phim truyền hình đánh mặt sảng văn ấy, mỗi lần nhân vật chính rơi vào thế bị động, bị dồn ép đến mức không còn đường lui là lại có một đám vai phụ xấu xa hoặc quần chúng vô danh nhảy ra cạnh bên, ra sức chế giễu và hả hê.
Cứ như thể không nhân lúc này chọc ngoáy một phen thì không thể hiện được mình sắc sảo, phí công đến xem vậy.
Và kết thúc, dĩ nhiên luôn là nhân vật chính tìm được một kẽ hở tuyệt vời để phản công, cuối cùng lật ngược tình thế.
Đánh mặt kẻ thù lẫn một đám người đứng xem chờ coi kịch vui.
Ừm, hình như cô bây giờ cũng đang đảm nhiệm vai quần chúng đứng ngoài lúc diễn biến chính xảy ra đây.
Giọng nói của Nguyễn Trừng kéo Nha Ẩn về từ mạch suy nghĩ đang trôi dạt của mình.
Cô định thần lại: “Cậu nói gì cơ? Vừa nãy ồn quá, mình nghe không rõ.”
Nguyễn Trừng vẫn không rời mắt khỏi những biến chuyển trong sân, nhắc lại: “Tớ nói, cậu nghĩ Thành Dã Sâm có đánh học sinh đặc cách kia không?”
Từ đó, Nha Ẩn phát hiện ra ngoài cái tính cực kỳ tò mò, Nguyễn Trừng còn có thêm một đặc điểm nữa là rất thích giả định tình huống.
Cô lắc đầu: “Mình nghĩ là không.”
“Tại sao? Chẳng lẽ thật sự vì cô ấy xinh mà tha cho à?”
Nha Ẩn thở dài: “Mình nghĩ…”
“Có thể sẽ có một người ái mộ Thành Dã Sâm đứng ra, thay anh ta xử lý phiền phức này.”
“Dù sao nhìn tình hình hiện tại, có thắng cũng chẳng vẻ vang gì… Đánh con gái thì đâu có tiếng tốt gì? Cô ấy cũng chẳng phạm tội gì ghê gớm.”
Nguyễn Trừng trầm ngâm: “Ừm, nghe cũng có lý, vậy cậu đoán sẽ là ai?”
Nha Ẩn: “…”
Ngoài sân, mọi người đang bàn luận rôm rả.
Còn trong sân, Thành Dã Sâm thấy đối phương không bỏ chạy, trái lại còn thực sự vào tư thế chuẩn bị đón bóng.
Lúc này, hắn mới bắt đầu nổi hứng thật sự.
“Dũng khí không tệ.”
Hắn tung quả bóng trong tay: “Chắc cô cũng đã thấy rõ gương mặt của ‘người tình’ mà cô vừa kéo đi rồi chứ?”
2
0
1 tháng trước
3 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
