TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 37
Chương 37

Từ khi chuyện xảy ra đến giờ, Phương Ly chưa có cơ hội nói với ai, tình cảm bảy năm bị đánh úp bất ngờ, không chỉ là sự thất vọng và phẫn nộ tột cùng, Phương Ly còn phải đối mặt với khoản nợ khổng lồ. Đương nhiên, số tiền này Hướng Phong phải tự mình trả, nhưng dù sao Phương Ly mới là người vay.

Bên ngoài cửa sổ gió nổi sóng cuộn, cảm giác ngày tận thế ập đến trái tim mệt mỏi của Phương Ly.

Cậu nghĩ một chút, vẫn coi Lương Minh Húc là người bạn có thể tâm sự: "Tôi có thể nói, nhưng anh chắc chắn muốn nghe thật sao?"

Tối qua đã muốn nói rồi, là Lương Minh Húc từ chối.

Giờ là Lương Minh Húc đang tự hỏi như phát điên lên vậy.

Lương Minh Húc không lên tiếng, đáy mắt vẫn u ám như cũ.

Phương Ly coi như Lương Minh Húc ngầm thừa nhận, bèn phân tích: "Anh ấy tướng mạo rất khá, năng lực giao tiếp tốt, ở trường là nhân vật nổi bật. Sau khi ở bên tôi, anh ấy rất chung thủy, chuyện lớn chuyện nhỏ trong cuộc sống đều lo liệu chu toàn. Bạn bè của anh ấy đều rất nhiệt tình trượng nghĩa... Trừ Lâm Hạ Quả ra, họ gần như là toàn bộ vòng xã giao của tôi, mẹ anh ấy, dì Tần, đối xử với tôi như con ruột..."

Từng điều từng điều một đều nói rõ ràng, giống như đang giải thích tại sao cậu không thể trơ mắt nhìn Hướng Phong gặp chuyện, tại sao cậu lại mở miệng vay tiền Lương Minh Húc.

Ít nhất từ những miêu tả này, Hướng Phong trước kia xứng đáng được như vậy.

Lương Minh Húc chỉ ra: "Những điều cậu nói đều là điều kiện phụ."

"Có vấn đề gì?" Phương Ly nhíu mày, "Cho dù là điều kiện phụ, thì đó cũng là một phần cấu thành nên con người anh ấy."

Một người không thể tồn tại nếu tách rời khỏi các điều kiện phụ.

"Còn điều kiện phụ của cậu thì sao?" Lương Minh Húc hỏi, "Đối với tôi mà nói, cậu chính là cậu, không có điều kiện phụ."

Phương Ly: "..."

Nói chuyện với anh ta đúng là nước đổ đầu vịt!

Lương Minh Húc không tranh luận nhiều với cậu, đột nhiên nói đến một chuyện: "Thời gian trước, Hướng Phong lấy được phương thức liên lạc của tôi, nói muốn thay mặt công ty mời tôi ăn cơm."

"Ừ, tôi biết." Phương Ly nói, "Anh ấy nói hai người có hợp tác, nhưng là do đồng nghiệp phụ trách, biết anh ấy quen anh, nên muốn anh ấy giúp đỡ làm cầu nối."

Lương Minh Húc không nói sâu về chuyện hợp tác, bởi vì không liên quan gì đến Phương Ly, chắc cậu cũng không muốn nói chuyện công việc trong kỳ nghỉ, bèn chuyển sang đề tài khác: "Trong bữa tiệc, anh ta nói "Phương Ly là bạn thân nhất của tôi", hình như không ai biết quan hệ thật sự của hai người. Chẳng lẽ mỗi lần hai người xuất hiện cùng nhau, anh ta đều giới thiệu cậu như vậy?"

Phương Ly ngẩn người ra sau khi bị hỏi, giải thích: "Vì anh ấy lo lắng người trong công ty sẽ nói ra nói vào, có thành kiến với tôi."

Mấy năm nay Hướng Phong làm việc ở công ty, tổ chức vài hoạt động tập thể, Phương Ly đều cố gắng đến giúp đỡ, rất nhiều người đã gặp cậu. Nhưng Trần Thư Viễn đôi khi cũng tham gia, nên trước mặt đồng nghiệp của Hướng Phong, cậu và Trần Thư Viễn giống nhau, đều là "anh em tốt" của Hướng Phong.

Lương Minh Húc nói: "Họ còn nhắc đến chuyện cha mẹ cậu mất sớm, không nơi nương tựa, Hướng Phong biết chuyện sau đó từ hồi đại học đã chủ động chăm sóc cậu một cách vô tư."

Câu này như một tiếng sấm, khiến sắc mặt Phương Ly vốn đã không tốt vì say sóng càng thêm tái nhợt, lắp bắp nói: "Vậy... nói một chút cũng không sao, vốn dĩ là sự thật mà."

2

0

3 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.