TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 36
Chương 36

Lương Minh Húc nói lý lẽ hùng hồn: "Không rút lại được."

Phương Ly tiếc nuối nói: "Vậy thì nam nam thụ thụ bất thân rồi."

Lương Minh Húc: "Nếu cậu đồng ý, có thể coi như là dựa vào bạn trai."

Phương Ly: "..."

Hôm nay không nói chuyện được nữa rồi.

Nghĩ một chút, cậu hỏi Lương Minh Húc, "Kỳ lạ, hồi nhỏ sao tôi không nhận ra anh thích con trai nhỉ?"

Lương Minh Húc trả lời rất thực tế: "Vì tôi không muốn để người khác nhìn ra."

Bị khiếm thính đã hơi tự kỷ rồi, lại thêm một cái thích con trai nữa, có phải sẽ bị coi là quái thai mà cô lập luôn không.

"Anh ở nước ngoài lâu như vậy, không gặp được người đàn ông nào vừa mắt sao?" Phương Ly hỏi anh, "Da trắng mắt xanh, da đen chân dài, đủ loại kiểu dáng, muốn kiểu nào mà chả có..."

Lương Minh Húc nói: "Không gặp được, chưa từng yêu đương."

Phương Ly trừng to mắt: "Một người cũng chưa từng yêu đương?"

"Ừ." Lương Minh Húc chống tay lên đầu, khuỷu tay đặt trên lưng ghế sofa, hai người đang ở tư thế đối mặt nhau, "Tôi chưa từng yêu đương, cũng không tưởng tượng được việc ở bên người khác. Vì vậy cậu không cần phải phiền não vì người yêu cũ của tôi."

Phương Ly: "..."

Chỉ đích danh ai thế! Vậy là anh đang phiền não vì người yêu cũ của tôi à! Liên quan gì đến tôi!

Nhưng cũng khó trách.

Phương Ly thầm nghĩ.

Là vì chưa từng yêu đương, có mong ước, nên mới đặt cái gì mà chuyến bay chuyên tuyến ngày lễ tình nhân, nhưng lại vẫn chưa có đối tượng thích hợp, nên mới nghĩ đến việc tìm bạn bè thử xem sao?

Như vậy thì nói thông được rồi.

Phương Ly khuyên nhủ: "Nói thật, chúng ta mới gặp lại bao lâu, anh hiểu tôi sao? Biết đâu tôi còn không bằng ông chú bán bữa sáng dưới nhà anh."

Lương Minh Húc nói với cậu: "Tôi đã nói rồi, cậu có thể đặt câu hỏi cho tôi để tìm hiểu tôi, bất kể là khía cạnh nào, tôi đều sẽ nói cho cậu biết. Ngược lại, tôi cũng có thể tìm hiểu cậu, chỉ cần cậu bằng lòng, chúng ta có cả đời."

Phương Ly lại bị nghẹn họng, quay đầu đi không nhìn anh nữa.

Người này thật sự điên rồi.

Nhìn chằm chằm vào hoa văn trên thảm trong phòng, vài giây sau, Phương Ly nghĩ ra một câu trả lời rất hay: "Tôi cũng không tưởng tượng được việc ở bên anh, Lương Minh Húc. Hơn nữa... bây giờ tôi vẫn chưa độc thân, thật sự không thể cân nhắc bất cứ chuyện gì anh nói. Sau này sẽ thế nào còn chưa biết được."

Trên mặt hơi lạnh.

Là Lương Minh Húc nhẹ nhàng chạm vào mặt cậu, khiến cậu quay lại.

Ánh mắt hai người lại chạm nhau.

Lương Minh Húc mày mắt u ám, không nhìn ra cảm xúc thật: "Đừng nói với tôi là cậu vẫn chưa định chia tay."

Phương Ly chỉ cảm thấy chỗ bị chạm vào trên mặt nóng rần lên, cứ như cậu và Lương Minh Húc thật sự vụиɠ ŧяộʍ với nhau vậy, cả người đều khó chịu. Cậu giơ tay hất tay Lương Minh Húc ra, phủi sạch quan hệ: "Chuyện... chuyện đó là của tôi, anh đừng xen vào nữa, nghe rõ chưa?"

Thầy Phương dùng giọng điệu dạy dỗ.

Tay nhất định phải chia.

Cậu nói như vậy, chỉ là hy vọng Lương Minh Húc đừng nói năng lung tung nữa.

Lương Minh Húc bị hất tay ra cũng không tức giận, đáy mắt tối sầm lại: "Rốt cuộc cậu thích anh ta ở điểm nào."

Tác giả có lời muốn nói:

Nội tâm Lương Minh Húc: Rốt cuộc cậu thích anh ta ở điểm nào! Tôi bảo anh ta sửa!

Phương Ly: Không đúng, Lương Minh Húc hình như có gì đó không đúng.

-----------

Có lẽ là muốn Lương Minh Húc đừng nói những lời linh tinh nữa, có lẽ là bản thân cũng muốn tâm sự.

2

0

3 tháng trước

3 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.