Chương 98
Gió Mùa Ấm Áp (Dịch)
“Ừm… hay là… mua chút cay cay như mực khô?”
“Thật không? Chân gà cay được không?”
“Thêm khoai tây chiên nữa nhé?”
“Được.”
Ôn Noãn khẽ gật đầu với ba người, vẻ mặt nghiêm túc rồi bước ra ngoài.
Tại siêu thị trong khu ký túc xá, cô nhanh chóng tìm thấy chân gà cay, khoai tây chiên và mực khô như yêu cầu nhờ bản tính làm việc hiệu quả của mình.
Nhưng rồi cô đứng lại, ngập ngừng không biết nên mua thêm gì nữa.
“Sau khi mua xong những món họ muốn, mình nên mua thêm gì nữa không?”
“Trà sữa ly, ô mai, khoai tây chiên vị muối, và… kẹo dẻo thạch rau câu.”
Ôn Noãn mua tất cả những món Quý Phong nói rồi nhanh chóng quay về ký túc xá.
“Về rồi thì nói sao đây?”
“Cứ nói chuyện tự nhiên như mình vẫn làm. Đừng gồng lên, cười nhẹ một chút.”
“Mình cười không được.”
Quý Phong thở dài.
Đứng trước cửa phòng, Ôn Noãn hít một hơi thật sâu, khẽ điều chỉnh cảm xúc rồi mới đẩy cửa bước vào.
“Mình về rồi đây! Đây là chân gà cay, khoai tây chiên, mực khô. Còn có trà sữa, mọi người cứ thoải mái ăn, hôm nay mình mời.”
“Yeah! Ôn Noãn, cậu nghĩa khí thật đấy!”
“Chuẩn luôn, Vương Nam công nhận cậu rồi nhé.”
“Ôn Noãn đúng là hoa khôi của phòng 302 chúng ta.”
Nghe họ nói vậy, khóe môi Ôn Noãn bất giác khẽ cong lên một nụ cười nhẹ.
Thực ra cô vẫn chưa thể nở nụ cười thoải mái với họ.
Nhưng khi nghĩ đến Quý Phong, nụ cười đó lại tự nhiên xuất hiện.
“Về phòng chưa?”
“Rồi, họ rất vui.”
“Vậy thì tốt.”
“Mình vẫn chưa quen nói chuyện với người khác.”
Quý Phong im lặng một lúc.
Trò chuyện với một cô gái “tự kỷ” như Ôn Noãn luôn là việc không hề dễ dàng.
Quý Phong đôi lúc cũng thấy sốt ruột. Anh không muốn Ôn Noãn bị cô lập hay bị bắt nạt.
Anh biết rõ cô ấy không giỏi chăm sóc bản thân, nhất là khi không có anh ở bên.
“Ôn Noãn, đại học khác cấp ba lắm. Ở đây, cậu sẽ gặp những con người mới, trải nghiệm những chuyện mới và đối mặt với những thay đổi không giống trước đây. Chúng ta không hoàn toàn tách biệt khỏi xã hội. Việc giao tiếp là một phần trong quá trình trưởng thành.”
Tối nay, Quý Phong nói rất nhiều.
Hiếm khi anh nhắn dài như vậy trong cuộc trò chuyện với Ôn Noãn.
Ôn Noãn cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói của anh.
Cảm giác tủi thân trong lòng cô dần vơi đi.
Cô nghĩ mình không nên giận dỗi với một người tốt như Quý Phong nữa.
“Biết rồi, mình sẽ nghe lời cậu.”
Nhìn tin nhắn trả lời của Ôn Noãn, Quý Phong nghĩ cô ấy cuối cùng cũng tiếp thu.
Nhưng khi tưởng tượng ra dáng vẻ rụt rè của cô, anh không nhịn được lại dặn thêm vài câu:
“Có nhiều chuyện cậu phải tự phán đoán, vì mình không ở bên cạnh. Cậu cần biết ai nên kết giao, ai thì không.
Khi ăn cùng bạn bè thì chia tiền sòng phẳng, đừng lợi dụng ai, cũng đừng cố tỏ vẻ rộng rãi để rồi trở thành người phải chi hết mọi thứ.
Những việc không muốn làm thì phải biết từ chối, dù là thầy cô cũng vậy.
Tuyệt đối đừng uống rượu với người khác giới mà cậu không thân thiết.
Đừng sợ mất mặt, thể diện chẳng đáng gì.
Nếu bị ấm ức… hãy gọi cho mình.”
Quý Phong thở dài khi thấy mình lại gõ một tràng dài như một bà mẹ khó tính.
Ôn Noãn nhắn lại:
“Mình đang rất tủi thân đây.”
Quý Phong:
“???”
“Cụ thể là chuyện gì, nói mình nghe.”
Ôn Noãn im lặng nhìn màn hình.
Trước mặt người khác, cô vẫn giữ được vỏ bọc lạnh lùng.
Nhưng với Quý Phong, cô mãi chỉ là cô gái nhỏ tự ti ngày nào.
Sự xuất hiện của Mộc Vãn Thu khiến sự háo hức khi sắp gặp Quý Phong trong cô nguội lạnh.
Nhưng cô không muốn cam chịu.
Dù sợ hãi và nhút nhát trước anh, cô vẫn có thể lấy hết can đảm để thay đổi, như lần trước ở phòng làm việc khi cô thẳng thắn nói rằng mình muốn khác đi.
Lần này cũng vậy...
“Cậu ở ký túc nào thế?”
Quý Phong thấy câu hỏi hơi lạc đề, nhưng vẫn đáp:
“205, khu ký túc xá số 6. Sao thế?”
“Ngủ đi.”
“Được.”
Cuộc trò chuyện kết thúc, nhưng Ôn Noãn vẫn ôm điện thoại, ánh mắt lặng lẽ nhìn màn hình như đang suy tư điều gì đó.
Nằm xuống giường, nghĩ đến ngày mai được gặp Quý Phong, lúc thì cô khẽ mỉm cười, lúc lại cảm thấy buồn bã.
Cứ thế cho đến khi đôi mắt không còn chống lại được cơn buồn ngủ.
Sáng hôm sau.
Ngày nhập học chính thức của tân sinh viên cuối cùng cũng đến.
Bầu trời vẫn u ám như hôm qua, khiến ai nấy đều lo trời có thể đổ mưa bất cứ lúc nào.
Quý Phong tỉnh dậy sớm như thường lệ nhờ đồng hồ sinh học.
Anh ra sân chạy bộ như thói quen hàng ngày.
Sân trường đại học đông người chạy bộ hơn hẳn cấp ba.
Quý Phong dễ dàng hòa lẫn vào dòng người ấy.
Nhưng nơi đây là sân vận động, không có bóng dáng Ôn Noãn chạy cạnh anh như trước.
Sau khi chạy về, anh tiện tay mua luôn bữa sáng cho ba cậu bạn cùng phòng.
Trương Siêu vẫn chưa dậy, Chu Dịch Hàm đang đánh răng, còn Từ Minh đứng trước gương chăm chút vuốt tóc bóng loáng của mình.
Quý Phong đặt bữa sáng lên bàn rồi nói:
“Mau ăn đi, ăn xong lên đường.”
Bọn họ làm mọi thứ nhanh chóng và đúng giờ như cách của đàn ông.
1
0
5 tháng trước
3 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
