Chương 101
Gió Mùa Ấm Áp (Dịch)
Khi cả hai im lặng, Trương Thành Công trên bục giảng cũng sắp kết thúc phần nói chuyện dài dòng của mình.
“Bây giờ, lần lượt từng người sẽ tự giới thiệu theo thứ tự chỗ ngồi nhé.”
Chỗ Quý Phong ngồi khá gần phía trước bên phải lớp nên nhanh chóng đến lượt anh.
“Chào mọi người, mình là Quý Phong.”
Anh không buồn thêm câu nào, chỉ nói mỗi cái tên rồi bước xuống ngồi lại chỗ.
Trong lúc các bạn cùng lớp tự giới thiệu, Quý Phong cũng chú ý đến vài nam sinh tóc thưa thớt.
Dù vẻ ngoài không nổi bật, nhưng chỉ cần nhìn lượng tóc thôi cũng đủ khiến anh cảm thấy họ có tiềm năng.
Tương lai rất có thể họ sẽ trở thành trụ cột trong công ty.
“Quý Phong, cậu cứ nhìn chằm chằm mấy anh chàng trông quê mùa đó làm gì vậy?”
“Sao cậu nói vậy? Họ là những người bạn tốt, có khi sau này còn là đồng nghiệp thân thiết. Không có họ thì lấy đâu ra tương lai? Xấu chỗ nào chứ?”
Trương Siêu khó hiểu:
“Nhưng cậu đâu quen họ…”
“Không sao, sau này sẽ có nhiều cơ hội quen.”
Mọi người tiếp tục giới thiệu, nhưng Quý Phong chẳng mấy chú ý.
Cho đến khi một người bước xuống bục và đi ngang qua chỗ anh.
Đúng lúc đó, Quý Phong cúi xuống nhặt chiếc bút Trương Siêu làm rơi xuống đất.
Ngay khi vừa ngẩng đầu lên, anh liền thấy một đôi chân thon dài và chiếc váy ôm sát người của Diệp Vũ Vi.
“Nhìn đủ chưa?”
Giọng khàn đặc!
Cô gái này hút thuốc, hơn nữa có vẻ còn nghiện khá nặng.
Quý Phong không thể khẳng định hoàn toàn nhưng khả năng lớn là vậy.
Cô ta còn hiểu lầm rằng anh đang ngắm đôi chân dưới chiếc váy của mình.
Quý Phong ngước lên, ánh mắt đối diện với cô gái trước mặt.
Mái tóc xoăn nhẹ dày dặn, dưới ánh nắng chiếu qua cửa sổ ánh lên màu cà phê.
Đôi mắt được tô điểm bởi lớp phấn mắt đen, tạo nên vẻ quyến rũ và bí ẩn không giống phong cách sinh viên thông thường.
Dáng người nóng bỏng như một ngọn lửa giữa đám đông, từng bước đi uyển chuyển như nước chảy, khiến không ít người phải ngoái nhìn.
“Không nhìn cậu. Chân cũng chẳng có gì đặc biệt.”
Quý Phong đúng là không nhìn.
Anh hoàn toàn không hứng thú với kiểu con gái như vậy nên lời anh nói là thật lòng.
Nghe vậy, đôi lông mày Diệp Vũ Vi khẽ nhướng lên.
Cô không đáp lại ngay mà quay sang đẩy nhẹ người bạn bên cạnh:
“Cậu, ngồi vào trong đi.”
“À… ừ…”
Người bạn đó rụt rè ngồi dịch vào bên trong, để Diệp Vũ Vi ngồi xuống vị trí ngay bên cạnh lối đi, đối diện với Quý Phong.
Cô vắt chéo chân, hai tay khoanh lại trước ngực:
“Lúc cậu giới thiệu, tôi đã để ý rồi. Tiểu soái ca, cậu tên Quý Phong phải không?”
Không ngờ lại có người nhớ đến tên mình, Quý Phong quay đầu nhìn cô gái:
“Đúng. Có chuyện gì không?”
Diệp Vũ Vi xoay nhẹ lọn tóc xoăn bằng đầu ngón tay.
Đôi mắt tô viền đen khẽ nhướn lên như đang thăm dò:
“Không có gì. Tôi là Diệp Vũ Vi.”
“Ừ.”
“Lớp Khoa học máy tính 1 này chẳng có ai đẹp cả. Ít nhất tôi chưa thấy ai đẹp hơn mình. Nếu tôi không đẹp thì cậu thấy thế nào mới là đẹp?”
Ôn Noãn…
Quý Phong đan hai tay, chống lên bàn và hơi nghiêng đầu.
“Nếu muốn nói về đẹp hay không, ít nhất cậu nên lau lớp phấn bụi trên mặt đi đã. Đây là giảng đường, không phải hộp đêm, bạn học à.”
Anh cố ý nhấn mạnh hai chữ “bạn học”, mong cô ta biết điều mà tiết chế lại.
Nhưng Diệp Vũ Vi chỉ nheo mắt, nụ cười trên mặt càng thêm ngạo nghễ và phóng túng hơn trước.
Hàm răng cô ta lộ rõ những vết ố vàng vì thuốc lá.
Cô vừa cười vừa dùng ngón trỏ chỉ vào Quý Phong:
“Nhìn qua là biết rồi, cậu nhìn cũng lợi hại đấy chứ. Ôi! Cái ánh mắt này, đúng kiểu đàn ông từng trải, chắc chắn có câu chuyện đằng sau.”
“Ừm?” Quý Phong hơi nhướng mày.
“Tôi không phải sinh viên bình thường ở đây đâu. Ánh mắt nhìn người của tôi, đặc biệt là đàn ông, chuẩn hơn họ nhiều.”
Cô ta khẽ nghiêng đầu, nhếch môi khiêu khích:
“Không thích phong cách này à? Tôi có thể thay đổi khẩu vị mà.”
Thực ra, Diệp Vũ Vi rất giỏi nhìn người. Cô ta không hề đoán bừa.
Quý Phong từng có một khoảng thời gian dài sống buông thả, chẳng yêu đương nghiêm túc, chỉ tìm kiếm cảm giác tạm bợ trong những ánh đèn mờ ảo.
Những tháng ngày đó, anh gần như lạc lối trong thế giới phù hoa.
Nhưng bây giờ, Quý Phong là một sinh viên nghiêm túc đến trường để học tập.
Anh chọn cách sống kín đáo không phải vì sợ hãi hay nhu nhược mà chỉ vì anh đã thay đổi.
Ngoại trừ Ôn Noãn, anh sẽ không nhân nhượng bất cứ ai, bất kể là đàn ông hay phụ nữ.
Quý Phong nhìn thẳng vào Diệp Vũ Vi, ánh mắt dần trở nên sắc lạnh:
“Muốn ra vẻ? Đây không phải nơi phù hợp đâu.”
Diệp Vũ Vi thoáng sững người, không ngờ Quý Phong lại đáp trả thẳng thừng như vậy.
Cô bật cười lớn, rồi bất ngờ hạ chân xuống và đột nhiên dạng chân ra trước ánh mắt ngỡ ngàng của anh.
“Tôi ra vẻ? Ha! Tôi cần phải giả vờ sao? Cậu đang nói đến… cái này đúng không?”
Chiếc váy ôm sát, đôi chân vắt chéo táo bạo — ai hiểu thì hiểu.
Quý Phong bật cười, khẽ huých Trương Siêu phía sau:
“Gái ngoan thì nên trân trọng, gái hư thì đừng phí công. Siêu ca, nhìn đi, màn biểu diễn hấp dẫn đấy.”
0
0
5 tháng trước
5 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
