TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 28
Chương 28

“Cái này ai đồng ý thì người đó viết kịch bản.”

“Tôi không đồng ý đâu, tôi đã nói rồi, bộ phim này là do cậu làm chủ đạo.”

Nhân viên phục vụ bật bếp lên, lần lượt mang ra thịt bò vân mỡ, màng ngực bò kho tộ, lưỡi bò cắt dày...

Úc Dã tùy tiện đẩy đĩa sang một bên, tạo không gian để dọn món ăn, rồi hỏi một câu: “Phim gì vậy?”

“Phim ngắn.” Giản Niệm trả lời.

“Cô Trình viết kịch bản à?” Úc Dã ngẩng đầu nhìn Trình Tang Du.

“Đúng.”

“Thể loại gì?”

“Cậu có hứng thú à? Vậy cậu giúp chúng tôi làm tăng lượt xem đi. Phim chúng tôi nói về cuộc sống sau khi kết hôn nhiều năm…”

“Đừng nói nữa, đừng nói nữa!” Trình Tang Du vội vàng bịt miệng lại.

“Ngại gì, phim này lượt xem tốt như vậy, cậu nên tự hào chứ.” Giản Niệm đẩy tay Trình Tang Du rạu: “Phim kể về người vợ không có con sau nhiều năm kết hôn, bị mẹ chồng bắt nạt, chồng nɠɵạı ŧìиɧ, tiểu tam đến nhà ép ly hôn. Vào ngày ly hôn, say xỉn vào nhầm phòng với một anh đẹp trai, hai tuần sau phát hiện mình có thai, đi làm ở công ty mới, hóa ra tình một đêm lại là CEO của công ty…”

Mặt Úc Dã lộ ra vẻ phức tạp “Khi tôi nhận ra mình đã nghe thấy gì thì đã quá muộn rồi.”

Trình Tang Du ước gì có thể chui vào nồi sukiyaki để che mặt.

Giản Niệm nói một hơi, rồi quay lại nhìn Tư Ngôn: “Tất nhiên những cái này là sai trái nhé, Tư Ngôn, con đừng học theo.”

Tư Ngôn ngơ ngác gật đầu.

Úc Dã: “Rất... kịch tính. Đây là phim mấy tập vậy?”

“Một tập.”

“... Dữ liệu thông tin rất dày.”

“Phim ngắn chính là vậy, ngắn gọn mà.”

“Phim tên gì?”

“‘Sau khi ly hôn, tôi mang thai đứa con của sếp.’”

Úc Dã lấy điện thoại ra.

Trình Tang Du liều chút hơi tàn, vươn tay nắm lấy cổ tay cậu: “Đừng tìm nữa!”

Úc Dã lập tức dừng lại.

Ngón tay cậu ấm, lòng bàn tay hơi có mồ hôi, siết rất chặt.

Cảm giác như có thứ gì đó siết chặt lấy hơi thở, cảm giác choáng váng vì thiếu oxi xuất hiện ngắn ngủi.

Mặc dù quen biết chưa lâu, nhưng trong ấn tượng của cậu, cô luôn là người bình tĩnh thong dong, xen chút mệt mỏi xử lý mọi vấn đề, dù là lớn hay nhỏ, là một người trưởng thành tiêu chuẩn.

Lúc này lại đỏ mặt, ngượng ngùng, không biết phải làm gì.

“Được rồi, tôi không tìm nữa.” Úc Dã nhẹ nhàng nói.

Cô không vội buông tay mà nhìn cậu chằm chằm, như thể muốn xác nhận rằng cậu sẽ làm theo lời mình nói, rồi mới từ từ thả tay ra.

Cô quay đầu lại, xấu hổ mắng bạn thân: “Cậu có thể công khai xử lý như thế sao!”

“Có gì đâu! Chẳng lẽ phim dở sao? Nếu dở thì làm sao có được triệu lượt xem?”

Tiểu Chu phụ trách kết nối công việc bên cạnh cũng thêm dữ liệu thuyết phục: “Tập thứ hai phát sóng xong, lượng quảng cáo ngỏ ý hợp tác lập tức tăng 500%, hơn nữa đều là những nhãn hàng chất lượng khá tốt nhắm tới nữ giới.”

“Dữ liệu tốt và hay dở là hai chuyện khác nhau…”

“Vậy khi cậu viết kịch bản, cậu không sảng sao? Khi nhân vật chính đánh lại mẹ chồng tệ bạc, cậu không cảm thấy hả hê sao?”

1

0

4 ngày trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.