0 chữ
Chương 27
Chương 27
Đoán là người đến đông, không đủ chỗ ngồi, Trình Tang Du bảo chủ quán chuyển chiếc bàn nhỏ bên cạnh lại để ghép vào.
Các món ăn nhẹ như đậu phụ lạnh, cá ngừ khô và lưỡi bò ngâm dấm đã được mang lên, nhưng mọi người đều chưa động đũa.
Tư Ngôn nhấm nháp trà đại mạch, vẫn hỏi về Agatha: “Thầy Úc nuôi nó từ lúc ba tháng tuổi sao?”
“Lúc nhặt được nó mới một tháng tuổi.”
“Là chó hoang à?”
“Chắc là chó nuôi trong nhà, bị bệnh rồi bị bỏ lại trước cửa bệnh viện thú y.”
“Thật tội nghiệp.”
Úc Dã không nói gì, rủ tay xuống, xoa đầu Agatha.
Lúc đó cậu cũng không được phép đem chó về nhà, vì sợ cậu sẽ chỉ thích nó một lúc rồi lại bỏ. Sau này, gia đình tan rã rồi tái hợp, lại có thêm mấy đứa con, nhưng cậu vẫn không bỏ rơi nó.
So sánh với nhau thì người thực sự "chỉ nhiệt huyết ba phút" có lẽ không phải là cậu.
Khoảng mười phút sau, chuông đồng treo trước cửa kính khẽ vang, hai người phụ nữ đẩy cửa bước vào, vội vã đi tới.
Trình Tang Du giơ tay vẫy một cái.
"Du, tôi nói với cậu, Tiểu Chu đã giúp chúng ta đàm phán một hợp đồng mới..." Giản Niệm dừng lại, ánh mắt thoáng nhìn vào người đàn ông trẻ tuổi nổi bật nhất trong cửa tiệm, không khỏi nhìn thêm vài lần.
Người tuấn tú hoặc xinh đẹp thật sự rất dễ thu hút ánh nhìn của người khác, làm người khác mất hồn một lát cũng không khó hiểu.
“Chuyện gì vậy?” Trình Tang Du hỏi.
“Mỹ phẩm. Cái hãng cậu thích nhất đấy. Cậu vui chứ? Giao cho cậu làm quảng cáo nhé.”
“Cậu có chút nhân tính nào không, ăn khuya ké của tôi mà còn giao việc cho tôi.”
Lúc này, Tư Ngôn vẫy tay: “Cô Giản!”
Giản Niệm lập tức đi qua, chen vào ngồi cạnh Tư Ngôn, nắm tay cô bé rồi cẩn thận ngắm nghía: “Tư Ngôn, hôm nay tóc con làm đẹp lắm, váy cũng xinh nữa.”
“Váy đôi với mẹ con!”
“Cô thấy rồi!”
“Giám đốc Giản, cậu có thể đừng nói giọng làm nũng không? Tôi không chịu nổi nữa... Tư Ngôn chín tuổi chứ không phải chín tháng đâu, cậu nói kiểu đó có ý nghĩa gì hả?”
Giản Niệm không chút do dự vỗ vào đầu cô: “Tôi đang nói chuyện với con gái nuôi của tôi, có chỗ cho cậu chen vào không?”
“Vậy là tôi sai rồi à?” Trình Tang Du không nhịn được cười.
“Biết sai là tốt.”
Úc Dã cầm tách trà uống một ngụm, không thể không nhếch khoé miệng lên.
Sau một lúc ồn ào, cuối cùng cũng bắt đầu phần giới thiệu.
Trình Tang Du chỉ về hai người: “Đây là gia sư của Tư Ngôn, Úc Dã; đây là bạn thân của tôi, cũng là bà chủ, Giản Niệm.”
Giản Niệm: “Chào cậu.”
Úc Dã: “Rất vui được gặp cô.”
“Xin hỏi, Úc Dã học ngành gì vậy?”
“Kỹ thuật năng lượng và động lực.”
“... Không phải là sinh viên nghệ thuật à?”
“Đúng vậy.”
“Vậy bạn có hứng làm KOL không?”
“Không có.”
Trình Tang Du chen vào: “Một sinh viên ưu tú của Đại học Nam Thành mà lại đến làm KOL cho chúng ta được sao?”
“Tôi thật sự không nghe lọt tai nổi kiểu đánh giá thấp mình này, cậu không biết bây giờ có bao nhiêu KOL muốn đến chỗ chúng ta xin một vai sao?”
Các món ăn nhẹ như đậu phụ lạnh, cá ngừ khô và lưỡi bò ngâm dấm đã được mang lên, nhưng mọi người đều chưa động đũa.
Tư Ngôn nhấm nháp trà đại mạch, vẫn hỏi về Agatha: “Thầy Úc nuôi nó từ lúc ba tháng tuổi sao?”
“Lúc nhặt được nó mới một tháng tuổi.”
“Là chó hoang à?”
“Chắc là chó nuôi trong nhà, bị bệnh rồi bị bỏ lại trước cửa bệnh viện thú y.”
“Thật tội nghiệp.”
Úc Dã không nói gì, rủ tay xuống, xoa đầu Agatha.
Lúc đó cậu cũng không được phép đem chó về nhà, vì sợ cậu sẽ chỉ thích nó một lúc rồi lại bỏ. Sau này, gia đình tan rã rồi tái hợp, lại có thêm mấy đứa con, nhưng cậu vẫn không bỏ rơi nó.
So sánh với nhau thì người thực sự "chỉ nhiệt huyết ba phút" có lẽ không phải là cậu.
Trình Tang Du giơ tay vẫy một cái.
"Du, tôi nói với cậu, Tiểu Chu đã giúp chúng ta đàm phán một hợp đồng mới..." Giản Niệm dừng lại, ánh mắt thoáng nhìn vào người đàn ông trẻ tuổi nổi bật nhất trong cửa tiệm, không khỏi nhìn thêm vài lần.
Người tuấn tú hoặc xinh đẹp thật sự rất dễ thu hút ánh nhìn của người khác, làm người khác mất hồn một lát cũng không khó hiểu.
“Chuyện gì vậy?” Trình Tang Du hỏi.
“Mỹ phẩm. Cái hãng cậu thích nhất đấy. Cậu vui chứ? Giao cho cậu làm quảng cáo nhé.”
“Cậu có chút nhân tính nào không, ăn khuya ké của tôi mà còn giao việc cho tôi.”
Lúc này, Tư Ngôn vẫy tay: “Cô Giản!”
Giản Niệm lập tức đi qua, chen vào ngồi cạnh Tư Ngôn, nắm tay cô bé rồi cẩn thận ngắm nghía: “Tư Ngôn, hôm nay tóc con làm đẹp lắm, váy cũng xinh nữa.”
“Cô thấy rồi!”
“Giám đốc Giản, cậu có thể đừng nói giọng làm nũng không? Tôi không chịu nổi nữa... Tư Ngôn chín tuổi chứ không phải chín tháng đâu, cậu nói kiểu đó có ý nghĩa gì hả?”
Giản Niệm không chút do dự vỗ vào đầu cô: “Tôi đang nói chuyện với con gái nuôi của tôi, có chỗ cho cậu chen vào không?”
“Vậy là tôi sai rồi à?” Trình Tang Du không nhịn được cười.
“Biết sai là tốt.”
Úc Dã cầm tách trà uống một ngụm, không thể không nhếch khoé miệng lên.
Sau một lúc ồn ào, cuối cùng cũng bắt đầu phần giới thiệu.
Trình Tang Du chỉ về hai người: “Đây là gia sư của Tư Ngôn, Úc Dã; đây là bạn thân của tôi, cũng là bà chủ, Giản Niệm.”
Giản Niệm: “Chào cậu.”
Úc Dã: “Rất vui được gặp cô.”
“Xin hỏi, Úc Dã học ngành gì vậy?”
“... Không phải là sinh viên nghệ thuật à?”
“Đúng vậy.”
“Vậy bạn có hứng làm KOL không?”
“Không có.”
Trình Tang Du chen vào: “Một sinh viên ưu tú của Đại học Nam Thành mà lại đến làm KOL cho chúng ta được sao?”
“Tôi thật sự không nghe lọt tai nổi kiểu đánh giá thấp mình này, cậu không biết bây giờ có bao nhiêu KOL muốn đến chỗ chúng ta xin một vai sao?”
1
0
4 ngày trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
