TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 20
Chương 20

Con heo tinh thấy cậu đến gần, trên mặt heo lộ ra sự sợ hãi như con người: [Đừng qua đây a a a!]

Giang Diệc Thanh cau mày: "Im lặng!"

Con heo tinh bị dọa đến mức lập tức im bặt, mặt heo đầy vẻ tủi thân: [Đại sư đừng ăn tôi mà, tôi rất có ích, đừng ăn tôi!]

Giang Diệc Thanh ung dung nhìn nó: "Ồ? Có ích gì, nói xem nào."

Con heo tinh cố gắng suy nghĩ rất lâu, mới yếu ớt nói: [Tôi ăn rất khỏe.]

Giang Diệc Thanh nghe vậy liền cười: "Vậy càng phải xử lý mi, tao không nuôi nổi mày đâu."

Con heo tinh sợ chết khϊếp, vội nói: [Không, tôi không cần ngài nuôi, tôi cái gì cũng ăn được.]

Cái gì cũng ăn được? Giang Diệc Thanh chống cằm, đột nhiên nảy ra một ý hay: "Rác ăn được không?"

Heo tinh: [...]

Mẹ nó chứ, người này là ác quỷ à? Nó là heo tinh, chứ không phải rác tinh, tại sao lại phải ăn rác!

Đang nghĩ ngợi, thì nghe Giang Diệc Thanh thở dài một tiếng, con heo tinh sợ chết khϊếp, vội nói: [Tôi có thể, tôi có thể!]

Giang Diệc Thanh nhếch môi: "Ừm, vậy thì tạm thời giữ lại."

Xác định heo tinh giữ lại vẫn còn chút tác dụng, Giang Diệc Thanh cũng không có ý xấu dọa nó nữa, lỡ dọa chết thì không hay.

Đống rác trong miếu thờ Thủy Tổ vẫn đang chờ nó đến ăn.

Con heo tinh tạm thời giữ được mạng sống bị cậu nhìn đến toàn thân run rẩy.

Giang Diệc Thanh chán ghét dời mắt, nhìn sang căn phòng bừa bộn của Khổng Tâm Nhiêm, rồi bắt đầu dạy dỗ heo tinh: "Làm phòng người ta bừa bộn thế này, dọn dẹp cho sạch sẽ đi."

Khổng Tâm Nhiêm vừa nghe Giang Diệc Thanh lại định để heo tinh dọn phòng cho mình, lập tức xua tay lia lịa, từ chối ý tốt của cậu: "Không cần đâu, không cần đâu!"

Cô ấy sợ mình sẽ gặp ác mộng mất! Khổng Tâm Nhiêm đã định vứt hết đồ đạc trong phòng, nếu có thể dỡ cả phần trang trí xuống, cô ấy thậm chí còn muốn sửa sang lại một lần.

Thấy Khổng Tâm Nhiêm từ chối rất thật lòng, Giang Diệc Thanh đành từ bỏ ý định dạy dỗ heo tinh biết lễ phép. Cậu đưa tay lấy ra lá bùa đã vẽ hôm qua, dán thẳng lên người con heo tinh.

Ngay sau đó, con heo tinh biến mất tại chỗ, chỉ còn lại một lá bùa tự động quay về tay Giang Diệc Thanh.

Những động tác này giống hệt như hiệu ứng đặc biệt trong phim truyền hình, nếu không phải người nhà họ Khổng tận mắt chứng kiến, có đánh chết họ cũng không tin lại có chuyện thần kỳ như vậy.

Thấy heo tinh đã bị thu vào trong lá bùa, người nhà họ Khổng hoàn toàn thả lỏng, cũng tự tại hơn nhiều.

Mẹ Khổng chủ động nói: "Đại sư Giang, muộn thế này rồi, hay là ở lại ăn một bữa cơm rồi ngủ một giấc đi. Phong cảnh ở đây đẹp lắm, khó có dịp đến, chúng tôi dẫn cậu đi dạo một vòng."

Vé máy bay về thành phố Kinh gần nhất cũng là hơn bảy giờ sáng mai, hơn nữa vé máy bay giờ đó cũng rẻ. Giang Diệc Thanh mang tâm lý có thể tiết kiệm thì tiết kiệm, đã mua sẵn vé máy bay về rồi.

Tối nay cậu không muốn làm phiền nhà họ Khổng, thế là Giang Diệc Thanh mở điện thoại, định đặt một khách sạn gần sân bay để ở một đêm, rồi nhìn thấy giá cả trên đó.

Giang Diệc Thanh: "..."

Không phải chứ, sao lại đắt thế này!

Tra một hồi mới biết, gần đây là mùa cao điểm du lịch ở tỉnh Vân, khách sạn cung không đủ cầu.

Giang Diệc Thanh, người còn phải kiếm tiền để tu sửa miếu thờ cho Thủy Tổ, túi tiền eo hẹp, lặng lẽ tắt điện thoại. Vốn định từ chối ý tốt của nhà họ Khổng, nhưng bây giờ, cậu chỉ có thể nói: "Cảm ơn ạ."

Nhưng đi du lịch thì không cần thiết, cậu cũng không muốn làm phiền người khác, sáng mai đi sớm, tối nay đành phải làm phiền bọn họ vậy.

"Không phiền, không phiền, lần này may mà có đại sư Giang." Ba Khổng vội vàng xua tay.

Tối đó Giang Diệc Thanh đã được ăn đặc sản của tỉnh Vân, phải nói là, nấm ở đây đặc biệt tươi ngon. Lúc tối đến vẫn chưa cảm nhận được gì, đến sáng hôm sau, nhìn thấy phong cảnh trời xanh như gột, cậu mới cảm thấy phong cảnh tỉnh Vân xem trên mạng, không đẹp bằng một phần mười tận mắt nhìn thấy.

Sau này có tiền nhất định phải đến đây ở một thời gian.

Còn khi nào có tiền? Không biết.

Giang Diệc Thanh lại ngủ một giấc trên máy bay. Dù sao cũng còn trẻ, đi đi về về vất vả như vậy, cậu vẫn tràn đầy tinh thần.

Xuống máy bay, cậu đi thẳng đến miếu thờ của Thủy Tổ.

Nơi này vẫn giữ nguyên dáng vẻ lần trước cậu chỉ dọn dẹp được một phần. Lần trước sở dĩ dọn dẹp chậm như vậy, phần lớn là do vấn đề xử lý rác.

Miếu thờ lâu ngày không có người, tích tụ không ít thứ cần dọn dẹp, đống rác này dọn ra, không thể cứ vứt bừa bãi được đúng không? Phải tốn thời gian công sức xuống núi vứt đi, hiệu quả giảm đi rất nhiều.

Nhưng bây giờ thì, heo tinh đã tự nói, nó có thể ăn rác.

0

0

3 ngày trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.