TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 45
Chương 45

Hai chiếc đệm cuối cùng ngay ngắn đặt sát vào nhau.

Lộc Hữu mím môi, lúc này mới giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, làm bộ ngoan ngoãn, ngồi im trên chiếc đệm vừa được đổi.

"……" Giang Dục Phong tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình mà chết lặng.

Anh khẽ bật cười, nhưng không vạch trần. Không phải vì anh rộng lượng, mà vì anh nghĩ ra cách khác để đòi lại công bằng.

Thế là, ba giờ chiều hôm đó, Lộc Hữu nhận được một phần ăn kỳ lạ.

Trong chiếc bát làm từ gáo dừa, nước súp bốc lên hương thơm đậm đà, bên mép bát có một đôi đũa làm từ dây mây. Lộc Hữu cúi đầu, còn chưa kịp nhìn rõ trong bát có gì, đã bị chiếc càng cua đỏ rực đặt trên cùng dọa cho chết sững.

"……"

Cậu vẫn nuôi một tia hy vọng, ngẩng lên hỏi Giang Dục Phong: "Có phải anh đưa nhầm bát của mình cho em không?"

"Không." Giang Dục Phong đáp: "Đây là của em."

Lộc Hữu lập tức cảnh giác nhìn chằm chằm chiếc càng cua trong bát, không nói gì.

Món hải sản hầm nước dừa tỏa hương rất thơm, nhưng chiếc càng cua dừa to đùng này khiến cậu không sao nuốt trôi được.

"Đừng thấy nó trông đáng sợ, thực ra mùi vị cũng khá lắm." Giang Dục Phong cười cười, nhìn cậu nói: "Nếm thử đi."

Lộc Hữu quay đầu đi: "Không ăn."

Giang Dục Phong tặc lưỡi một tiếng.

Lộc Hữu bĩu môi, tỏ vẻ không thèm để ý.

Cậu ghét cua, mà bây giờ còn có chút ghét cả Giang Dục Phong, người đã ép cậu ăn thịt cua nữa.

Nhưng chưa đầy một phút sau, khi Lộc Hữu vẫn đang giận dỗi nhìn chằm chằm càng cua, bỗng câu cảm thấy một mùi hương thanh mát, quen thuộc của cây cỏ nhẹ nhàng bao trùm lấy mình, ánh sáng trước mắt cũng tối đi một chút.

"Anh…"

Còn chưa kịp nói hết câu, một miếng thịt cua tươi ngọt đã được nhẹ nhàng nhét vào miệng cậu.

"……" Lộc Hữu hóa thành cá, đờ đẫn luôn.

Miệng cậu còn ngậm miếng thịt cua, má phồng lên, đôi mắt mở to, không thể tin nổi mà nhìn Giang Dục Phong.

Lộc Hữu hoàn toàn không ngờ Giang Dục Phong lại làm như vậy.

Cậu ghét cua, không phải vì chúng là thiên địch hay đơn thuần do khẩu vị, mà vì từng bị càng cua kẹp mạnh đến mức bàn tay sưng vù suốt nửa tháng.

Sự cố đó khiến cậu liên tục mắc lỗi trong lúc săn mồi sau này, ăn bữa trước lo bữa sau, đến nỗi đói đến sụt hẳn 10 cân.

Từ đó, Lộc Hữu sinh ra ác cảm sâu sắc với loài sinh vật dựa vào đôi càng to để đi bắt nạt khắp nơi này.

Vậy nên bây giờ, cậu chỉ biết cứng đờ người, ngậm chiếc càng cua đã được hầm mềm rục mà đứng chôn chân tại chỗ.

"Thử đi, tôi hầm với nước dừa, vị không tệ đâu." Giang Dục Phong nói.

Lộc Hữu vẫn cứng đờ, ngơ ngác nhìn anh.

8

0

3 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.